ớc ra khỏi cửa, Đường Nhất Đường liền khẩn trương chạy đến hỏi.
Bác sĩ vừa cởi khẩu trang nói: “Chúng tôi cắt bỏ ống dẫn trứng bên trái của cô ấy 5 cm. Hiện tại bệnh nhân còn đang trong thời gian gây tê. Anh là chồng cô ấy?”
“Là tôi.” Đường Nhất Đường trả lời. Ngụy Minh Minh ở bên cạnh xoay người nhìn bằng nửa con mắt.
“Có mấy điều phải chú ý, tôi sẽ nói sơ lược một lần. Trợ lý của tôi sẽ nói tỉ mỉ với anh.”
“Mời nói.”
“Sau khi bệnh nhân hồi phục và xuất viện, tốt nhất là một tháng không được chung phòng. Cắt bỏ bộ phận ống dẫn trứng sẽ ảnh hưởng đến tỷ lệ mang thai của vợ anh, nhưng cũng không phải là không có cơ hội mang thai. Chỉ có điều, cho dù mang thai, khả năng thai ngoài tử cung tính ra cũng cao hơn rất nhiều so với người chưa từng có tiền sử mang thai ngoài tử cung. Anh phải chuẩn bị tâm lý.”
Sau khi bác sĩ dặn dò trợ lý vài câu liền bước đi. Đường Nhất Đường nghe trợ lý giải thích lại, đầu óc liền trống rỗng.
Chuyện nên làm cũng đã làm xong, Ngụy Minh Minh mua cho bọn họ chút bánh mỳ và hoa quả liền kéo Trương Diệu Đông rời khỏi bệnh viện. Việc có thể giúp đều đã giúp rồi, bọn họ cũng là người qua hôm nay còn phải lo cho ngày mai.
Đường Nhất Đường ngồi trong phòng bệnh của Bạch Khả, dừng ở khuôn mặt không hề có tí huyết sắc của cô. Tuy rằng thiết bị trên tường có biểu thị nhịp tim cô, anh lại nhịn không nhịn được muốn đến xem hơi thở của cô. Cho đến khi đầu ngón tay truyền đến độ ấm của hô hấp mới có thể giảm bớt lo lắng trong anh.
Ở lần thứ năm đầu ngón tay của anh đặt dưới mũi cô, cô tỉnh lại. Không biết vì sao, nhìn bộ dạng đáng thương của cô, anh bỗng nhiên lại thấy tức giận. Đấm một đấm lên giường nói: “Em bị ngớ ngẩn à? Không thấy đau sao? Cổ tử cung bị xuất huyết cũng có thể trở thành kỳ kinh nguyệt hả? Rốt cuộc em có não hay không vậy!”
Gây tê phần bụng còn chưa hết, cô không có cảm giác đau. Nhưng một đấm của Đường Nhất Đường giống như nện vào ngực cô, đau. Đứa con đầu tiên của cô, bởi vì cô trời sinh thể chất yếu ớt, còn chưa kịp đi vào nơi an toàn, ấm áp. Cô cũng làm liên lụy những đứa khác, khiến chúng nó lạc đường. Nếu nói thể chất là di truyền không thể trách cô, vậy lúc thân thể khác thường cô cũng không phát hiện ra, đó quả thật là trách nhiệm của cô.
“Khóc có ích gì ư?” Anh rống to, đúng lúc y tá đi ngang qua.
“Tiên sinh, không được như vậy. Bây giờ bệnh nhân còn rất yếu, anh không nên kích thích cô ấy.” Y tá lựa từ khuyên nhủ.
Anh nhìn chằm chằm vào Bạch Khả trên giường, giống như y tá không tồn tại. Thật lâu sau mới nói: “Mời ra ngoài cho, tôi muốn nói chuyện riêng với vợ.”
Bạch Khả nghe được hai chữ “vợ tôi”, liền quay lưng khóc.
Sau khi cửa đóng lại, trong phòng chỉ còn lại tiếng Bạch Khả đang khóc nức nở. Đường Nhất Đường xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài cửa sổ, một khoảng đất trống phủ bằng đá sa thạch màu xanh lá hiện ra lờ mờ, những cái khác đều chìm trong bóng đêm vô hạn.
Cơn đau lâm râm ở bụng chuyển thành từng đợt tiếp từng đợt đau nhức, giống nhau có một tảng đá thô ráp ép qua ép lại trong dạ dày.
Trong cổ họng chịu kích thích muốn nôn mửa, anh nắm phần áo trước ngực, mệt mỏi ngồi bên giường.
Cảm giác được giường lún xuống, Bạch Khả nức nở xoay người. Cô nhìn thấy bộ dạng hô hấp khó khăn của Đường Nhất Đường, nghe được sự run rẩy rất nhỏ trong hô hấp của anh. Một người đàn ông kiên cường, bướng bỉnh như vậy lại bởi vì sai lầm của cô mà khổ sở thành ra thế này, thì phòng thủ cuối cùng trong cô cũng sụp đổ. Không thể không thừa nhận với mình, cô đã làm sai.
“Thật xin lỗi, em...... Em đã lừa anh.” Cô vươn tay chạm vào cánh tay anh. Một giọt lệ theo động tác của cô, từ khóe mắt chảy tới bên tai.
Đường Nhất Đường hơi quay đầu sang, tóc mái thật dài khiến cô không thể nhìn rõ khuôn mặt anh.
Như vậy cũng tốt, cô căn bản không có dũng khí nhìn phản ứng của anh. Giống như người chết đuối gắt gao bám lấy cánh tay anh, cô nhắm mắt lại tuyệt vọng nói: “Em căn bản là không bình thường, em không xứng với anh!”