ng có ở đó. Mấy lần gọi điện thoại sang anh đều nói đang bận, chưa nói được hai câu đã vội vàng dập máy. Cuối cùng, vì bất đắc dĩ Khả Nhi đành phải nhờ Giang Ba gửi lại tiền cho anh.
Vừa nhìn thấy Khả Nhi, Dương Phàm có vẻ hốt hoảng. Anh ngây người trong giây lát:
-Là em à?
-Đúng, là em!- nói xong câu đó, Khả Nhi không nhịn được cười. Cô biết mình nói câu đó là thừa. Có lẽ là bởi vì đã quá lâu không gặp nên không biết phải nói cái gì nữa.
Bà chủ cửa hàng thở phào nhẹ nhõm:
-Hóa ra đều là người quen cả. Là người quen thì dễ nói chuyện thôi mà!
Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định sẽ cùng ăn tối. Có các cô gái xinh đẹp đứng trước mặt, các anh chàng trong đội bóng rổ ai nỡ từ chối. Mặc dù không có ý đồ gì khác nhưng được ăn cơm chung với các người đẹp quả là chuyện đáng mừng. Khương Lan và Lệ Na đương nhiên không có ý kiến phản đối, mấy cô gái còn lại cũng dễ hòa đồng nên mọi chuyện đã được quyết định như vậy. Không gian phòng ăn rất rộng rãi, bà chủ cho đổi một cái bàn ăn to hơn để đủ chỗ cho cả 16 người cùng ngồi.
Chẳng biết vô tình hay cố ý mà Chu Chính Hạo chọn một chỗ ngồi cách xa Lệ Na nhưng lại gần Khả Nhi. Nhìn thấy ánh mắt oán trách của Lệ Na, Khả Nhi cảm thấy vô cùng mất tự nhiên. Đang định đứng dậy đổi chỗ ngồi thì chân của Khả Nhi bị ai đó đá mạnh. Khả Nhi cúi đầu nhìn xuống, thấy hai tay của Chu Chính Hạo đang chắp lại dưới bàn, ra hiệu xin cô giúp đỡ. Khả Nhi vô cùng khó xử, ngẩng đầu nhìn lên thấy Dương Phàm đang nhìn cô, anh đang ngồi phía bên kia Chu Chính Hạo, đương nhiên anh có thể quan sát hết mọi chuyện đang xảy ra. Dương Phàm mỉm cười với Khả Nhi và khẽ gật đầu. Khả Nhi thở dài…Thôi được rồi, nể mặt Dương Phàm từng nhiều lần giúp đỡ cô, lần này cô sẽ giúp đỡ Chu Chính Hạo một lần. Cô ép mình phải ngồi xuống trong ánh mắt tức tối của Lệ Na.
Thanh niên ăn uống với nhau thường rất vui vẻ, ồn ào. Chưa qua ba tuần rượu, mọi người ai nấy đều đã thấy quen thuộc với nhau, không còn ngại ngùng hay dè dặt nữa. Giang Ba và mấy anh chàng khác ép Trần Văn Bân phải kể lại tỉ mỉ quá trình “săn được thỏ non” Khương Lan.
Trần Văn Bân bất mãn:
-Ở đây không chỉ có mỗi mình tôi có bạn gái, dựa vào cái gì mà các cậu bắt một mình tôi phải khai? Như thế là bất công!
Xuất phát từ khái niệm bất công, lũ con trai lắm chuyện liền đề ra môt trò chơi: Mỗi người ngồi ở đây đều phải kể một đoạn tình sử của mình, khi nào được tất cả mọi người chấp nhận mới được thông qua. Nếu như không được mọi người chấp nhận sẽ bị phạt rượu. Người nào không có mối tình vắt vai nào có thể kể một câu chuyện cười thay thế nhưng bắt buộc phải làm mọi người cười hết mới được tính. Nếu như có một người không cười sẽ phải uống một li rượu, hai người không cười sẽ phải uống hai li rượu. Người kể trước có quyền chỉ định người kể sau.
Bởi vì ở đây chỉ có Trần Văn Bân và Khương Lan là một đôi nên trò chơi bắt đầu từ hai người họ. Hai người họ phối hợp với nhau rất ăn ý, mọi người cuối cùng đành chấp nhận cho qua. Trần Văn Bân quyết định chỉ định Giang Ba, kẻ bày ra trò chơi này sẽ là người tiếp theo.
-Tôi chưa bao giờ được trải nghiệm dư vị ngọt ngào của tình yêu. Chỉ có điều…- Giang Ba ngoảnh đầu nhìn sang Diệp Phi đang ngồi bên cạnh, đôi mắt sáng lấp lánh: -Từ giây phút này, tôi đã bắt đầu cảm nhận thấy trái tim mình đang đập dữ dội. Quá trình tiếp theo như thế nào, mời mọi người chờ đến hồi sau sẽ rõ!
Diệp Phi nâng cốc rượu lên để che chắn ánh mắt đưa tình kinh dị của Giang Ba.
Nể mặt cậu ta thành thật, đa số mọi người đồng ý cho cậu ta qua, chỉ có Trần Văn Bân là kiên quyết không đồng ý:
-Cậu như vậy là đang chuyện công báo thù riêng đấy!- vừa nói Giang Ba vừa chỉ tay về phía Dương Phàm: -Người tiếp theo sẽ là Dương Phàm, dù gì cậu ta cũng là đội trưởng của chúng ta, sao có thể để cậu ấy đi sau cơ chứ?
Dương Phàm lên tiếng:
-Tôi chưa có người yêu, vậy để tôi kể lần gặp tình cờ vào một buổi tối có được không?
-Ừm…-Giang Ba nhìn Khả Nhi, cứ cảm thấy hình như hôm nay Dương Phàm có gì đó không bình thường, suốt buổi cứ trầm ngâm không nói, hình như là có tâm sự gì đó. Cuối cùng anh vẫn quyết định không gây chuyện thị phi là tốt nhất, nên gật đầu đồng ý: -Được rồi, mau kể đi!
Đúng lúc mọi người đang vểnh tai chăm chú lắng nghe cuộc gặp gỡ thú vị của Dương Phàm thì anh chỉ nói vài câu đã kể hết rồi:
-Tối qua, tôi uống say, đi nhầm vào khu rừng trúc.Nôn ọe, nôn ọe khắp nơi, làm kinh động vô số đôi chim uyên ương.
Đám con gái bật cười vì câu chuyện “thú vị” của Dương Phàm. Dương Phàm nâng cốc lên, nói bằng giọng năn nỉ với các cậu con trai: -Ngày mai tôi sẽ mua cho mỗi cậu một đôi giày cỡ nhỏ!- thế là đám con trai liền cười ầm ĩ.
Chu Chính Hạo than thở:
-Quả là một câu chuyện thú vị!
Dương Phàm lườm Chu Chính Hạo:
-Tiếp theo sẽ là cậu đấy!
-Tôi á? Thiên tình sử của tôi nhiều lắm! Không biết bắt đầu từ hồi còn học tiểu học hay là mẫu giáo nữa?
-Cần gì phải đi đâu xa?- Nguyễn Phong, bạn cùng phòng với Chu Chính Hạo lên tiếng: -Bên cạnh cậu chẳng phải có một người rồi đấy thôi! Năm ngoái lúc sinh viên mới bắt đầu nhập học, chúng tôi suốt ngày phải nghe cậu cả ngày lẩm bẩm gọi tên Tần Khả Nhi hay sao…
Nụ cười trên khuôn mặt Khả Nhi chợt cứng lại, cô khẽ liếc nhìn Lệ Na. Khuôn mặt của Lệ Na sa sầm, ánh mắt không ngừng đưa qua đưa lại giữa Khả Nhi và Chu Chính Hạo.
Nhân lúc mọi người không để ý, Lệ Na đổi chỗ sang ngồi bên cạnh Nguyễn Phong rồi giả bộ ngạc nhiên:
-Chu Chính Hạo đang theo đuổi Khả Nhi sao?
Nguyễn Phong kinh ngạc:
-Em là bạn cùng phòng với Khả Nhi mà không biết chuyện này sao?
Lệ Na lắc đầu:
-Chuyện là như thế nào, anh kể cho em nghe đi!
Mọi người thường bảo con gái lắm chuyện nhưng thực ra đám con trai cũng lắm chuyện chẳng kém. Nguyễn Phong đã uống vài li rượu cộng thêm với ánh mắt chăm chú của người đẹp khiến cho anh dốc cả ruột gan ra với Lệ Na. Nguyễn Phong kể chuyện lúc đó Chu Chính Hạo đã phải lòng Khả Nhi như thế nào, đã bỏ ra tâm sức theo đuổi Khả Nhi ra sao. Để có được một nụ cười của Khả Nhi, tối đến Chu Chính Hạo còn kéo bạn cùng phòng ra ngoài mua đồ ăn vặt rồi cả chuyện Chu Chính Hạo háo hức chuẩn bị đi Hương Sơn ra sao và Chu Chính Hạo đã thất vọng đến thế nào khi bị Khả Nhi từ chối. Cuối cùng, Nguyễn Phong còn bổ sung một câu:
-Hài, nói chung đây là lần đầu tiên Chu Chính Hạo bị con gái từ chối. Nói đi cũng phải nói lại, cái cô Khả Nhi này quả thật không tồi. Mặc dù đã từ chối Chu Chính Hạo nhưng cũng không đi khoe khoang nọ kia như những cô gái khác. Chẳng trách mà Chu Chính Hạo đến giờ vẫn còn thầm thương trộm nhớ người ta, vì cô ấy mà thuyết phục mỗi đứa trong phòng anh đặt một phần sữa tươi mỗi tháng. Nhưng thực tế cậu ta mới là người trả tiền- đang kể đột nhiên thấy sắc mặt nhợt nhạt, hơi thở gấp gáp của Lệ Na, Nguyễn Phong hốt hoảng: -Em sao thế, khó chịu ở đâu à?
Lệ Na tức giận đập tay xuống bàn một cái rầm:
-Đồ khốn kiếp!
Tất cả mọi người ở đó đều giật nảy cả mình, toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía Lệ Na. Lệ Na nước mắt lưng tròng, run rẩy đứng dậy, chỉ tay vào Chu Chính Hạo và Khả Nhi:
-Các người, hai người các người…lừa tôi…lừa tôi ra nông nỗi này!
Khả Nhi nhìn sang Nguyễn Phong lúc này đang ngồi ngây ra bên cạnh Lệ Na, cô như hiểu ra tất cả. Khả Nhi lấy tay day mạnh vào hai thái dương đang đau nhức. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng bị bại lộ, cái kim trong bọc thật sự không thể giấu mãi được!
Chu Chính Hạo dường như hiểu ra mọi chuyện. Anh cười cười đến bên cạnh Lệ Na, nói bằng giọng ngọt ngào:
-Có chuyện gì hiểu lầm chúng ta ra ngoài nói đi em!
-Hiểu lầm? Hiểu lầm gì chứ?- Lệ Na nước mắt lưng tròng, giọng nói rất gay gắt: -Đồ lừa đảo, anh là đồ lừa đảo! Anh còn định lừa tôi đến khi nào?
Chu Chính Hạo cố nuốt cục tức vào trong bụng:
-Được rồi, được rồi, em muốn nói anh thế nào cũng được! Chúng ta ra ngoài nói chuyện có được không, đừng làm ảnh hưởng đến mọi người!- Chu Chính Hạo kéo tay của Lệ Na.
Lệ Na giật mạnh tay mình lại, chạy đến trước mặt Khả Nhi:
-Tần Khả Nhi, tôi có chỗ nào không phải với cô? Tại sao cô lại đùa giỡn tôi như vậy? Muốn lấy tôi ra làm trò cười phải không?
-Chuyện không như cậu nghĩ đâu…- Khả Nhi còn chưa kịp nói hết thì một cốc rượu đã tạt thẳng vào mặt cô.
-Đồ đê tiện, bỉ ổi…Tần Khả Nhi, tôi hận cô!
-Đủ rồi đấy!- Dương Phàm giật lấy cốc rượu từ tay Lệ Na, đứng chắn trước mặt Khả Nhi, đanh giọng quát: -Em không thể để cho người khác nói hết được à?
-Tang Lệ Na, em để anh giải thích đã nào…- Chu Chính Hạo kéo tay Lệ Na.
-Giải thích? –Lệ Na cười nhạt: -Được, tôi cho anh có cơ hội giải thích! Anh hãy nói trước mặt mọi người hai người các người đã biến tôi thành con ngốc như thế nào!
Chu Chính Hạo nhíu mày.
-Sao, không nói được chứ gì? Dám làm mà không dám nhận! Lũ chó má…