Khả Nhi ngồi bên cạnh lặng lẽ lắng nghe một lúc. Trong nội dung giao lưu không có những vấn đề mà cô quan tâm, vì thế nên suy nghĩ của cô dần dần chuyển sang vấn đề khác. Khả Nhi ngồi ở vị trí gần cửa sổ, chỉ hơi ngẩng đầu lên là đã có thể nhìn thấy mặt trăng lơ lửng trên bầu trời cao. Chỉ còn hai ngày nữa thôi là đến trung thu rồi. Ở nhà chỉ còn có bà ngoại và mẹ, không biết hai người có cảm thấy buồn tẻ hay không. Nhớ lại mái tóc bạc phơ của bà, khuôn mặt mệt mỏi của mẹ, tự nhiên Khả Nhi lại thấy sống mũi cay cay. Bà ngoại tuổi tác đã cao, mẹ lại gầy yếu, lắm bệnh, gia đình còn nợ chồng nợ chất…dù sao thì cô cũng phải cố gắng nhanh chóng tự lập, gánh vác bớt một phần trách nhiệm trên vai mẹ. Phải nhanh lên, nhanh nữa lên mới được!
Bỗng nhiên một cốc nước được đưa tới trước mặt Khả Nhi:
-Bạn có uống nước không?- Khả Nhi ngoảnh đầu sang nhìn…trước mắt là khuôn mặt khôi ngô của một nam sinh: đôi mắt to, đôi lông mày rậm, khuôn mặt rất ưa nhìn. Chàng trai này có vẻ rất thật thà, điều đó khiến cho Khả Nhi liên tưởng tới Khương Lan.
Thấy Khả Nhi đang nhìn mình, chàng trai có chút bối rối:
-Tôi là Từ Quang Tông, là bạn cùng lớp với cậu.
Khả Nhi đón lấy cốc nước từ tay Từ Quang Tông rồi lịch sự nói:
-Cám ơn cậu!
-Không có gì!-Từ Quang Tông có vẻ đã lấy lại được vẻ tự nhiên trên khuôn mặt: -Hình như cậu không mấy hứng thú với những vấn đề trong buổi tối ngày hôm nay?
-Tôi quan tâm đến vấn đề làm thêm hơn!-Khả Nhi thẳng thắn đáp: -Nhưng mà ngồi nghe cả tối mà không thấy những thông tin có liên quan.
-Cậu có thể tới trung tâm môi giới việc làm cho sinh viên để hỏi thăm xem sao. Tuy nhiên cơ hội tìm việc ở trung tâm đó rất có giới hạn. Chủ yếu vẫn phải tự mình tìm kiếm! Tôi nghĩ làm gia sư vẫn là công việc phù hợp nhất!
Khả Nhi chỉ mỉm cười không nói. Không phải là cô chưa từng nghĩ tới việc đi làm gia sư, nhưng trường đại học Z này nằm ở ngoại ô, xung quanh chẳng có khu dân cư, mà phần lớn học sinh của trưởng tiểu học trực thuộc đại học Z lại là con em của các giáo viên trong trường, bản thân bố mẹ chúng đều đã là những giáo viên giỏi, thế nên công việc gia sư đâu có dễ tìm. Còn nếu đi vào thành phố để làm gia sư, ngồi xe buýt đi đi lại lại cũng mất hai tiếng đồng hồ, làm gì còn thời gian làm việc khác?
Từ Quang Tông nói:
-Tôi cũng đang cần tìm việc làm thuê nên đã nhờ người đồng hương tìm giúp. Hi vọng có thể tìm được hai nơi làm thêm, khổ cực một chút cũng không sao. Xuất thân nghèo khó như tôi thường phải trả giá đắt hơn những người khác mới mong có cơ hội tiến thân.
Cụm từ ‘xuất thân nghèo khó” sao nghe thân thiết thế. Khả Nhi bỗng chốc có chút thiện cảm với cậu bạn này.
Giữa đám đông, chủ tịch hội sinh viên đĩnh đạc nói:
- Trong trường đại học là như vậy đấy! Các em phải dũng cảm thể hiện bản thân. Bất kể là có sở trường gì cũng phải cố gắng phát huy. Phải tin tưởng vào bản thân, tin rằng đã là vàng thì nhất định sẽ phát sáng!
Từ Quang Tông nhìn hội trưởng bằng ánh mắt đầy sự kính nể và khâm phục:
-Anh ấy nói hay quá, quả là xuất sắc! Đúng không?
Khả Nhi cười nói:
-Cậu cũng vào hội sinh viên luyện một hai năm, có khi đến lúc ấy cậu còn giỏi hơn cả anh ấy cũng nên!
-Tôi cũng muốn rèn luyện thêm bản thân, nên đã đăng kí tham gia rồi!-Từ Quang Tông nhìn Khả Nhi bằng ánh mắt cảm kích: -Cám ơn sự động viên của cậu! Cậu làm cho tôi cảm thấy tự tin hơn rồi đấy!
Khả Nhi cúi xuống uống một ngụm nước, cố gắng dùng cốc nước để che đi biểu cảm trên mặt mình. Chẳng qua cô chỉ thuận miệng nói ra câu đó thôi chứ nào có ý định cổ vũ cho cậu ta?
Tối hôm ấy, chủ đề bàn tán của các cô gái phòng 312 là hình tượng nam sinh trong lớp. Tống Điềm lên tiếng trước tiên:
-Mọi người đều nói số lượng là nền tảng của chất lượng. Điều này rất có lí! Số lượng nam sinh ở khoa văn chúng ta rõ ràng là ít hơn nhiều so với khoa lí. Vì thế chất lượng đương nhiên thua kém. Đặc biệt là lớp chúng ta, nhìn tới nhìn lui mà chẳng thấy có anh chàng nào là ra hồn cả!
Diệp Phi cười nói:
-Làm gì đến mức như thế! Chỉ có điều muốn tìm một anh chàng có phong thái như Dương Phàm và Chu Chính Hạo thì hơi khó!
-Tớ thấy cái cậu Từ Quang Tông và Lưu Tử Côn cũng còn được, chiều cao và vẻ ngoài đều đạt tiêu chuẩn!-Hà Mạn Tuyết nói bằng giọng ngái ngủ. Dứt lời cô lại nằm lăn ra giường ngủ tiếp. Ưu điểm lớn nhất của Hà Mạn Tuyết là cho dù xung quanh có ồn ào đến mấy thì cô ấy vẫn ngủ ngon lành. Mà Hà Mạn Tuyết không chỉ có thể ngủ say đến mức sấm đánh bên tai không hay biết mà còn có thể nói chuyện với người khác ngay trong khi còn đang ngủ. Lúc ban đầu Hà Mạn Tuyết khiến cho cả phòng sợ chết khiếp, nhưng lâu dần mọi người đều biết được khả năng đặc biệt này của cô nên ai nấy đều phục sát đất.
-Hài…khó khăn lắm mới tìm được hai nhân vật có đôi chút giống Chu Chính Hạo, nào ngờ hai người ấy đều quê một cục!- Tang Lệ Na có chút khắt khe trong việc đánh giá: -Đặc biệt là cái cậu Từ Quang Tông gì đó. Nghe cái tên thôi cũng thấy cậu ta ở quê ra mà! Quê mùa chết đi được!
-Nông thôn thì có làm sao? Cậu định kì thị khu vực đấy à?- Khương Lan bất bình.
Lệ Na cao giọng:
-Khương Lan, cậu đừng có nhạy cảm quá như vậy! Tớ có nói cậu đâu? Khả Nhi còn chẳng có ý kiến gì, cậu bất bình gì chứ?
Thực ra Khả Nhi cũng cảm thấy những điều Lệ Na vừa nói thật khó nghe. Lúc còn nhỏ, lớn lên ở quê, cô còn nhớ những con người nơi thôn quê ai ai cũng đều thật thà, chất phác và hiền lành như ông bà ngoại của mình. Chỉ có điều cô thường giữ thái độ im lặng trong các cuộc tranh luận của phòng, hơn nữa cũng không cần thiết phải tranh cãi với Lệ Na. Giờ nghe thấy Lệ Na nói đến mình, Khả Nhi ngạc nhiên hỏi:
-Liên quan gì đến tớ?
-Lúc giao lưu chẳng phải cậu và cái anh chàng Từ Quang Tông đó nói chuyện rất tâm đầu ý hợp hay sao?-Lệ Na nói.
-Đúng thế!-Khả Nhi thẳng thắn đáp: -Ông bà ngoại của tớ đều ở nông thôn. Mãi đến tận năm sáu tuổi tớ vẫn còn ở quê với ông bà. Tớ thấy những người ở quê ai nấy đều thân thiện, thế nên có nói chuyện vài câu. Có gì không được à?
-Không phải chứ?- Lệ Na nói bằng giọng tiếc nuối: -Mặc dù cái tên Từ Quang Tông ấy cũng có vẻ khôi ngô, nhưng còn thua xa Dương Phàm. Có là người mù cũng biết phải chọn thế nào nữa là!
-Tớ và Dương Phàm chẳng có gì hết. Tớ đã nói điều này không chỉ một lần. Hơn nữa tớ và Từ Quang Tông cũng chỉ là bạn học bình thường!-Khả Nhi bực mình nói: -Cậu tin thì tin, không tin thì thôi! Thay vì nói tớ chi bằng cậu tự nói bản thân mình đi!
Tống Điềm nhân cơ hội hùa theo:
-Đúng thế, Lệ Na này, cậu và Chu Chính Hạo thế nào rồi? Sao dạo này không thấy anh ấy đến tìm cậu thế?
-Phát triển gì chứ? Anh ấy coi tớ như em gái, tớ cũng chỉ coi anh ấy là anh trai thôi, chẳng có ý gì khác đâu!-Mặc dù miệng nói như chẳng có gì nhưng thực ra mọi người trong phòng ai nấy đều biết Lệ Na đã trằn trọc bao đêm, suốt ngày than vắn thở dài.
Các môn học sẽ chính thức bắt đầu sau ngày quốc khánh. Thế nên trong khoảng thời gian sau khi tập quân sự cho đến hết quốc khánh, các sinh viên mới được hoạt động tự do, trừ một vài buổi tối phải cùng cô giáo phụ trách đi tham gia một số hội nghị sinh viên. Các cô gái phòng 312 cũng nhân cơ hội này để triển khai kế hoạch của mình.
Mơ ước của Diệp Phi thành thật khi cô được bầu vào vị trí bí thư chi bộ của lớp. Các cô gái phòng 312 luôn biết đoàn kết vào những thời điểm cần thiết. Họ đồng loạt bỏ phiếu bầu cho Diệp Phi. Hơn nữa phần lớn các sinh viên nam trong lớp cũng bỏ phiếu cho Diệp Phi dưới sự “hiệu triệu” của các cô gái xinh đẹp.
Tống Điềm trở thành cán sự của ban đời sống ở hội sinh viên, nghe nói đó chính là cơ quan có quyền hành lớn nhất trong hội sinh viên.
Khương Lan tham gia vào câu lạc bộ kịch của trường. Mục đích không phải là diễn kịch mà là luyện tiếng phổ thông nhằm thay đổi giọng địa phương của mình.
Hà Mạn Tuyết không tham gia bất kì tổ chức nào, chỉ chuyên tâm cho việc ăn chơi giải trí. Theo lời của Hà Mạn Tuyết thì: suốt thời học cấp ba đã tiêu tốn quá nhiều thời gian tuổi trẻ cho việc học hành, giờ lên đại học rồi phải ăn chơi để bù đắp lại.
Người gây ngạc nhiên nhất cho mọi người chính là Tang Lệ Na. Lệ Na có một giọng hát rất hay, ngoại hình lại xinh đẹp. Ban đầu ai cũng tưởng rằng nếu tham gia vào hội sinh viên, Lệ Na nhất định sẽ tham gia vào ban văn nghệ. Nào ngờ Lệ Na lại trở thành cán sự của ban thể thao. Mãi cho đến tháng mười thay đổi nhiệm kì của hội sinh viên, Chu Chính Hạo chính thức trở thành trưởng ban thể thao, mọi người mới vỡ lẽ.
Tần Khả Nhi cũng không tham gia vào bất kì tổ chức nào, cô còn bận rộn tìm kiếm việc làm thêm. Cũng may là Khả Nhi nhanh chóng nhận được một mối dạy gia sư cho một gia đình nọ. Học sinh của cô là một cô bé 12 tuổi, là học sinh lớp 6 của trường tiểu học Z. Bố mẹ cô bé này có mở một nhà hàng quy mô lớn ở gần trường. Mỗi lần nhà trường phải tiếp khách quý hoặc tổ chức tiệc mừng tốt nghiệp cho sinh viên, các thầy cô thường bố trí tiệc rượu ở nhà hàng này. Bố mẹ bận rộn với việc làm ăn nên lơ đãng việc chăm sóc và giáo dục con cái khiến cho cô bé này vô cùng ngang ngạnh. Trước Khả Nhi, bố mẹ cô bé này đã mời cả thảy 5 gia sư nhưng cô bé này đã dùng mọi cách để đuổi họ đi. Vì vậy từ đó cho đến nay không ai dám nhận làm gia sư cho cô bé này nữa. Nào ngờ cô bé lại có vẻ rất hợp với Khả Nhi. Lần đầu tiên gặp mặt, Khả Nhi không nói chuyện học hành mà chỉ nói dẫn cô bé ra ngoài đi dạo. Hai người đi vòng quanh trường Z một vòng. Sau khi về nhà, cô bé ấy cứ luôn miệng “Chị Khả Nhi ơi…”,
“Chị Khả Nhi à…”. Bố mẹ cô bé vui mừng lắm, lập tức bàn đến vấn đề thù lao. Theo giao ước, 7 giờ tối thứ hai, tư, sáu trong tuần, Khả Nhi sẽ đến nhà kèm cặp cho con họ. Hai giờ rưỡi đến bốn giờ chiều thứ bảy, Khả Nhi sẽ dẫn cô bé đi chơi trong trường đại học Z để học hỏi thêm những kiến thức ngoài sách vở, thù lao mỗi tháng là một trăm nhân dân tệ. Như vậy mỗi tháng Khả Nhi có thể kiếm được hơn bốn trăm tệ tiền gia sư. Khả Nhi tiêu tiền không nhiều, trừ đi tiền sinh hoạt hàng tháng, cô có thể để để dành được một ít.
Một buổi sáng nọ, khi đang ăn sáng thì Diệp Phi hỏi Khả Nhi có hứng thú nhận làm gia sư nữa hay không. Một người bạn đồng hương của cô vì muốn chuyên tâm học hành nên đã quyết định nhường lại công việc này cho người khác. “Chỉ có điều”, Diệp Phi bổ sung thêm một câu: -Nhà của học sinh đó cách trường rất xa. Đi đi về về cũng phải mất một tiếng rưỡi đi xe đạp, hơn nữa thời gian học lại là vào buổi tối. Bạn của tớ là một anh chàng cao to, đi về muộn một chút cũng chẳng sao. Nhưng cậu là con gái, đi như thế liệu có an toàn không?
-Tớ đã làm gia sư ở một chỗ rồi. Nếu không, hay là cậu nhường cơ hội lại cho học sinh nam của lớp mình đi! Nghe nói Từ Quang Tông cũng đang định đi làm gia sư đấy!
Diệp Phi gật đầu:
-Tớ cũng nghĩ công việc này thích hợp cho con trai hơn. Tí nữa ăn sáng xong tớ sẽ đi hỏi cậu ta!
Tang Lệ Na tròn mắt ngạc nhiên nhìn Khả Nhi:
-Chẳng phải cậu định để dành tiền học cho năm học tới sao? Sao không nhân lúc có nhiều thời gian đi dạy thêm để kiếm thêm ít tiền? Chẳng nhẽ vì cái cậu Từ Quang Tông đó mà cậu nỡ từ bỏ cơ hội này sao?
-Cậu muốn nói thế nào thì nói!-Khả Nhi chẳng thích phải giải thích dài dòng với Lệ Na.