Hắn muốn rút chân về, nhưng ta không chịu. Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn, lại cúi đầu tiếp tục xoa bóp, nhẹ nhàng hỏi hắn một vấn đề mà chúng ta chẳng bao giờ thật sự đối mặt…
Ta nói: “Nghiêm Tử Tụng, chúng ta thật sự có tương lai không?”
Lúc nói xong, viền mắt ta lại ươn ướt. Mùi rượu thuốc rất nồng, gay cả mũi, mang theo cảm giác man mát. Ta không cẩn thận chùi lên mặt, vì vậy nước mắt bị kích thích, bỗng dưng tràn mi.
Hắn nói, “Tương Hiểu Mạn…”
Ôi, chung quy ta vẫn không nghe được đáp án của hắn.
Ta hiểu rồi, bởi vì, anh cũng không biết.
Lúc ta đứng trước đài bếp loay hoay với khói dầu, trong lòng lại nghĩ. Nếu thực sự có tương lai sau này, ta sẽ lại mặc bộ váy này, ngồi trên một quả khinh khí cầu bay đến sân trường sơ trung làm hôn lễ.
Lúc ra về, ta không chịu để Nghiêm Tử Tụng đưa ta về. Ta nhẹ nhàng hôn hắn, nói với hắn rằng từ nghỉ lễ mồng một tháng năm trở đi, ta sẽ không đến tìm hắn nữa.
Rõ ràng hắn nói không cần đến tìm hắn, nhưng ta lại nhìn thấy sự thất vọng trong đáy mắt hắn, cùng một giây cứng người.
Đàn ông, chẳng phải cũng khẩu thị tâm phi đó sao?
Nghiêm Tử Tụng, anh đánh giá em cao quá rồi đó, cùng lắm thì em cũng chỉ là một cô gái mà thôi.
Ta vẫy vẫy tay với hắn. Lúc ra đến đầu ngõ, trước khi quẹo vào khúc quanh, chẳng hiểu sao ta lại quay đầu nhìn lại.
Nghiêm Tử Tụng vẫn còn đứng ở ửa nhìn ta, duy trì cái tư thế đó, tạo nên một cảm giác bi thương khó tả.
Nghiêm Tử Tụng, rõ ràng đã có em làm bạn, vì sao trông anh vẫn cô độc như vậy?
Em không hiểu.
Thật sự không thể hiểu được.
***
Bởi vì tiếc chiếc váy âu phục sang quý của ta mà mẹ tức giận đến lạnh run người. Lúc đó, ta để mặc bà mắng nhiếc vì đã làm dơ chiếc váy, có thể nói là long trời lở đất.
Bọn họ không hiểu ta, cho nên càng mất nhiều thời gian để theo đuổi ta.
Ta xả nước đầy chậu, sau đó cởi chiếc váy trắng ra ngâm vào chậu, vừa nhẹ nhàng vò giặt vừa nhìn vòi nước tuôn chảy.
Đột nhiên ngẩng đầu hỏi mẹ: “Hồi đó vì sao mẹ lại quyết định gả cho bố?”
Mẹ ta loay hoay làm gì đó một hồi rồi nhấc ghế ngồi xuống bên cạnh ta, đột nhiên gõ mạnh vào đầu ta một cái mới cảm khái nói: “Hồi chưa yêu nhau, có một buổi sáng bố tới tìm mẹ. Mẹ đang cấy lúa, nói bố ra đống rơm bên kia đợi một chút. Sau đó, vì mải nói chuyện với mấy người bạn mà mẹ quên mất tiêu. Kết quả, trưa hôm đó trời nắng rất gắt, mẹ về nhà cơm nước tắm rửa xong xuôi cả rồi mới chợt nhớ ra. Con nghĩ mà xem, bố con cũng được coi là một thổ bá vương, mặc dù không được yêu chiều lắm nhưng cũng không quá khổ. Khi không lại đi phơi nắng giữa trưa làm toàn thân ông đỏ kè. Mẹ đã nghĩ, ông đúng là ngu si.”
Ta vò vò chiếc váy, “Bố thật ngốc.”
Ta đột nhiên nghĩ, cái tính chấp nhất của ta cũng có thể được di truyền từ bố…
“Bố con lúc đó lại nhếch miệng cười, cũng không tức giận, chỉ nói ‘Em đến rồi à.’ Mẹ đã nghĩ, gã này có thể lấy làm chồng được.”
“Sau đó, bố giúp mẹ làm ruộng. Tốt nghiệp xong còn được phân vào vị trí chủ chốt trong xã. Có một ngày, lúc đang giúp mẹ sửa nhà, ông ngây ngốc nói đã thích mẹ từ cái nhìn đầu tiên rồi. Còn nói, sau này sẽ xây một ngôi nhà lớn rồi đón mẹ về. Mẹ chẳng kịp suy nghĩ nhiều đã đồng ý luôn.”
Ta nhẹ nhàng mỉm cười. Ta nói: “Mẹ, mẹ thật hạnh phúc.”
“Hạnh phúc cái rắm, lại sinh ra một đứa quái thai như mày! Khi mày còn bé, bố mày cứ lảm nhảm bên tai tao, làm sao bây giờ, sau này làm sao gả nó đi được đây!”
Tâm tình bị phá hỏng, ta len lén lườm mẹ một cái, nhưng chẳng hiểu sao viền mắt lại đỏ hoe, đột nhiên gối đầu lên vai mẹ, sau đó nghẹn ngào gọi, “Mẹ.”
“Nếu nó thật lòng thương con, mẹ cũng không có gì để nói, chỉ có điều…” Mẹ ta đột nhiên thay đổi trọng tâm câu chuyện, khe khẽ thở dài. Bỗng dưng lại gõ đầu ta cái nữa, rống lên: “Mày mà không giặt sạch được cái váy này thì chết đi con ạ!”
Mãn kinh đúng thật là… Ta oán niệm.
Bà liếc mắt nhìn ta, lại nói: “Nhưng cái tên Nghiêm Tử Tụng đó, ngoại hình của hắn đích xác quá yêu nghiệt. Mày nói xem, hồi đó trong mắt bố mày, có đúng là thấy mẹ rất đẹp không?”
Ta cười cười: “Bố con khẳng định là thấy mẹ rất xấu, có thể giúp ông bán bánh bao.”
“Chẳng phải mày nhờ bánh bao nuôi lớn đó sao?” Mẹ ta đứng dậy, vênh mặt hất hàm sai khiến, “Giặt cho sạch đi!”
Ta nhếch miệng cười cười, sau đó nheo mắt nghĩ. Nghiêm Tử Tụng, anh có thể lấy em không?
***
Ta từ trước đến nay luôn là người nói được thì làm được. Bởi vậy, nghỉ lễ mồng một tháng năm ta không đi tìm Nghiêm Tử Tụng.
Ta thật là khó hiểu, có thể nảy sinh sự chán ghét. Sau đó, nằm sát xuống bàn loay hoay với sợi lắc tay hắn tặng. Phát hiện, không ngờ có chút hơi nước mỏng manh.
Ngày sáu tháng năm, Mễ Mễ đột nhiên gọi điện thoại cho ta rủ cùng đi khu trò chơi, muốn ta dẫn Nghiêm Tử Tụng theo. Ta đột nhiên hỏi Tiểu Mễ, chuyện yêu đương của cậu ấy có hạnh phúc không. Cậu ta vốn chỉ đáp đùa cho vui, cậu ấy nói: “Khẳng định là vui sướng hơn cậu rồi!”
Ta thình lình lại cảm thấy như bị trúng thương.
Ta vốn tưởng rằng ta sẽ cậy mạnh, sẽ cãi tay đôi với Tiểu Mễ phân rõ hơn thua, nhưng ta không ngờ mình lại cười và nói với Tiểu Mễ: “Mình chưa thua đâu, Nghiêm Tử Tụng càng không hạnh phúc hơn.”
Mễ Mễ đột nhiên trầm mặc, giống như không tìm được lời nào để an ủi ta. Sau đó cậu ấy nói: “Tiểu Mạn, có muốn mình đến chơi với cậu không?”
Ta lắc đầu, khoa trương nói: “Không cần, tạm thời mình vẫn không thiếu tình thương của mẹ ~ hì hì”
Ở đầu dây bên kia, cậu ấy nghiến răng nghiến lợi, sau đó nói: “Cậu đó, hoàn toàn là đố kỵ!”
Ta nhẹ nhàng nói: “Mễ mễ, cảm ơn cậu.”
Ngày mồng bảy tháng năm, sư huynh nhờ người đưa đến tiệm bánh bao một lá thư.
Thật ra chỉ là một tờ giấy, trên đó viết: Tiểu sư muội, có ra sân bay tiễn anh không?
Ta đi.
Đáp chuyến tàu riêng mất một tiếng đồng hồ để đến sân bay, sau đó đứng đờ ra giữa sân bay rộng lớn.
… Ta lớn như vậy rồi, vẫn chưa từng được ngồi máy bay.
Không hiểu vì sao, nghe tiếng động cơ máy bay chạy ầm ầm, ta đột nhiên có thể lý giải được một chút tâm tình của sư huynh, có thể là cả tâm tình của Nghiêm Tử Tụng nữa. Là trốn tránh, đột nhiên không muốn nhìn thấy bất cứ ai nữa.
Nếu như có thể, ta cũng muốn tùy tiện đáp một chuyến bay, sau đó…
Mai danh ẩn tích.
Thời gian đó, Nghiêm Tử Tụng, anh có nhớ em không?
Anh sẽ đi tìm em chứ?
Biến thái…
Ta đứng ở sân bay nhìn theo chiếc máy bay đi xa, trong lòng âm thầm nói lời tạm biệt sư huynh, sau đó về nhà.
Về đến nha, lần đầu tiên ta chủ động làm một bữa cơm, sau đó ngồi một bên đợi mẹ trở về. Cuối cùng, trước ánh mắt kinh ngạc của mẹ, ta hỏi bà: “Nghiêm Tử Tụng có đến mua bánh bao không?”
Bà nhìn ta rồi nói: “Ăn cơm đi.”
Ta gật đầu nói: “Dạ, ăn thôi.”
Ta nhớ hắn, cứ suy nghĩ không biết hắn có bị ốm đau gì không.
Kỳ nghỉ mồng một tháng năm qua đi, ta trở lại ký túc xa. Một ngày trước khi đi học, vì đã lâu rồi không gặp nhau, bốn cô nương chúng ta quây quần lại tán gẫu với nhau. Tiểu Mễ hưng phấn kể lại những ngày cùng bạn trai đi khu trò chơi, kể chuyện đi chơi trò nhảy lầu mạo hiểm thế nào, đi xe vượt núi kích thích ra sao, kể chuyện thám hiểm dòng nước xiết, kể rằng người đi chơi tấp nập, xếp hàng mệt chết đi được.
Ta lẳng lặng ngồi nghe. Ta phát hiện, bằng sức tưởng tượng của mình, không ngờ cũng tưởng tượng không ra dáng dấp la thét chói tai khi đi xe vượt núi của Nghiêm Tử Tụng. Xuất hiện trong đầu ta vẫn chỉ là hình dáng biếng nhác hoặc vẻ thờ dơ của hắn. Cuối cùng đọng lại, chỉ là hình ảnh hắn đứng cô tịch ở xa xa nhìn ta…
Tiểu Lâm Tử đột nhiên đẩy người ta: “Cậu thế nào, nghỉ lễ đã làm những gì? Hai người có đi chơi đâu không?”
Ta cười cười nói: “Chơi trò tương tư đơn phương, cả trò mong nhớ nữa.”
Lôi Chấn Tử đột nhiên tuôn ra một câu: “Nghiêm Tử Tụng của cậu đó, thật chẳng biết hai người yêu đương kiểu gì nữa, bình thường ngay cả một cú điện thoại cũng không có.”
Ta gật đầu, không nói gì. Đúng vậy, không có.
Tiểu Mễ đại khái cũng là người đang yêu, đột nhiên vỗ Lôi Chấn Tử một cái, ý bảo cậu ấy im miệng đi. Kết quả, lại làm nổ ra một cuộc tranh chấp giữa hai người.
Ta không nghe rõ họ đang tranh cãi cái gì, chỉ nặng nề thở hắt ra một hơi, nói: “Mình ra ngoài dạo một chút.”
Thế rồi ta đi ra ngoài.
Trong trường chúng ta, ngoại trừ hồ nước ở trước ký túc xá của Nghiêm Tử Tụng, phía tây nam còn có một hồ nước nữa, được coi là thánh địa tình yêu trong truyền thuyết của trường học. Đêm nay, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào ta lại muốn ra đó ngắm cảnh.
Quả nhiên, người người có đôi có cặp, chỉ có ta một mình một bóng. Nơi này trước kia nghe nói cũng có đèn, nhưng không biết là do ý người hay ý trời mà bóng đèn cũng không sáng. Cảnh vật u ám, bóng đen lắc lư, chỉ có ánh đèn hắt ra từ dãy phòng học xa xa thoáng chiếu sáng mặt hồ hồ nước trước mắt.
Liếc mắt nhìn lại, hầu như dưới mỗi một gốc cây đều có một đôi tình nhân. Cặp này vừa rời đi lại có cặp khác thế nào.
Cặp đôi nào chiếm không được vị trí, họ sẽ ngồi luôn trên bãi cỏ bên cạnh hồ, hoặc ngồi hoặc nằm. Có đôi vì để tiết kiệm tài nguyên đất đai, bạn nữ còn trực tiếp ngồi lên đùi bạn nam, quấn quýt triền miên, vô cùng thân thiết.
Ta phát hiện, mình chẳng có chút hưng phấn nào, hoàn toàn không có dục vọng rình coi.
Ngoài mặt cũng thẫn thờ không biểu cảm, không muốn nói cũng chẳng muốn cười.
Chẳng lẽ, biến thái cũng phải có cái duyên nghề nghiệp ư?
Tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, cặp tình nhân bên trái đang hôn nhau nồng nhiệt, đôi tình nhân bên phải là dựa sát vào nhau, cặp ở bờ đối diện bị giấu trong bóng tối. Mặt hồ đen tối nhưng loang loáng những tia sáng yếu ớt. Xung quanh là tiếng rỉ rả nói chuyện khe khẽ, tiếng cười đùa ríu rít vui tai.
Ta lại bắt đầu nhung nhớ đến Nghiêm Tử Tụng của mình. Nhớ lại lúc ta không có ở đây hắn đã từng đi qua nhà ta mua bánh bao. Nhớ hắn thỉnh thoảng cũng có một ít cử chỉ ỷ lại vào ta. Nhớ hắn thỉnh thoảng cũng dỗ ngon dỗ ngọt. Nhớ hắn đột nhiên hứa hẹn cho ta một hôn lễ… Nhớ nhớ, nhớ đến lòng ta lên men cay.
Muốn khóc.
Ta không khóc, chỉ bó gối ngồi ngây ngốc. Ta suy nghĩ lung tung rằng Nghiêm Tử Tụng sẽ đột nhiên đứng ở phía sau mình, sau đó đi lên trước, dùng cánh tay dài nhẹ nhàng vờn quanh ôm lấy ta. Một câu cũng không cần phải nói, chỉ thế là đã đủ rồi.
Thế nhưng mấy cái chuyện trùng hợp kiểu này, nói trắng ra là có thể gặp chứ chẳng thể cầu.
Gió tây từ mặt hồ thổi lên se se lạnh. Đêm tháng năm, thì ra cũng sẽ lạnh. Ta cong khóe môi, bất đắc dĩ mỉm cười. Nghiêm Tử Tụng, rốt cuộc thì đến khi nào anh mới chịu đến tìm em?
Là một ngày, hay một tháng?
Đang giằng co trong chiến tranh lạnh ư? Sao lại vô duyên vô cớ như thế chứ?
Chẳng lẽ ta nói ta sẽ rời đi chung quy đã làm hắn tổn thương rồi? Chúng ta bắt đầu đến khó hiểu, những ngày ở chung cũng không phải bình thường. Là ta đã nghĩ quá nhiều sao?
Ta mang theo nghi vấn đó tự hỏi chính mình.
Tiểu Lâm Tử bảo ta hãy chủ động đi tìm hắn. Tiểu Mễ khuyên chúng ta nên cho nh