Hành lý của ta luôn không nhiều, giỏi lắm cũng chỉ có vài bộ quần áo.
Trường học khai giảng, hôm nay để tiện cho học sinh đã khai thông một chuyến tàu đặc biệt. Cho nên chỉ cần mang hành lý đến địa điểm xác định rồi lên xe là ok. Chỉ có điều, Nghiêm Tử Tụng này, anh dùng tiền mua lắc tay cho em, không bằng mua một cái điện thoại di động cho mình đi. Làm hại em bây giờ chẳng thể nào liên lạc với anh được.
Bây giờ ngẫm lại, ta cũng không phải là loại nữ sinh đeo bám người khác. Ngoại trừ làm cơm cho hắn, trò chuyện vài câu, đa số thời gian chúng ta đều ở trong phòng hắn, mạnh ai nấy làm việc của mình.
Trên chuyến xe trở về trường, ta giơ ngón tay lên tính toán. Số lần Nghiêm Tử Tụng chủ động, chỉ duy nhất có lần này thôi, không ôm ấp, không tươi cười, cũng chẳng có biểu hiện gì khác.
Thứ hắn cho ta, chỉ là không cự tuyệt.
Bán cao! Không ngờ ta còn chưa đủ hiện trạng.
Thiếu này thiếu nọ, thiếu a!
“A ——” Ta rống to một tiếng, phút chốc nhảy dựng lên khỏi ghế, làm trò trước tất cả các bạn học trong xe: Giang rộng hai tay, bàn tay nắm chặt, ngửa mặt rống dài: “Thực sự thiếu a ——! !”
Tiếp theo là tư thế ôm cằm trầm tư.
Vậy, bây giờ phải làm sao đây?
Khi hoàn hồn mới phát hiện, đồng bào trên xe đang nhìn ta đầy vẻ thông cảm. Toàn thể đều nghiêm nghị, một tiếng cũng không rên, cho ta điều tốt đẹp nhất chính là hoàn cảnh cân nhắc.
Ngẫm lại, bọn họ cũng chẳng dễ dàng gì, bỗng dưng vung lên khuôn mặt cười, chớp mắt mấy cái cảm khái: “Cạm tạ, tôi không sao.”
Toàn thể đồng bào chưng hửng.
Ta phát hiện, thật ra ta rất thích nhìn vẻ mặt này của người khác, rất có cảm giác thân thiết, tâm tình cũng thư sướng hơn một chút.
Nhưng mà Nghiêm Tử Tụng —— cắn ngươi, (nước mắt lưng tròng), cắn chết ngươi!
***
Trở lại ký túc xá, dù sao cũng vừa mới tết xong, tất cả mọi người đều hưng phấn, vui sướng.
Ngoại trừ ta…
Mọi người đều mang theo bao lớn bao nhỏ đồ ăn tết, quần áo mới đầy bàn.
Lôi Trấn Tử cùng Tiểu Lâm Tử đều mua máy vi tính mới, mạnh ai nấy lo.
Ôi, Yêu quái đại nhân, gió mát hữu tình này, thu nguyệt vô biên đó, trách sao tâm tình của ta lại sống một ngày dài bằng một năm như thế.
Tay ta vừa chơi PSP của Tiểu Mễ vừa thò tay bốc một viên chocolate cậu ấy vừa mang từ Thụy Sĩ về, nhét vào trong miệng. Ngẫm lại… tất cả những thứ này đều nhờ tiền mua về. Tiền, quả thật là một thứ tà môn, có thể làm cho dục tiên dục tử, muốn ngừng mà không được.
Ngày mai là cuối tuần, các trường học đều sẽ chuẩn bị một ngày như thế để những người khó thích nghi trở về nghỉ ngơi.
Còn ta, cũng không chủ động đi tìm hắn.
Dỗi đó mà, muốn chí ít cũng phải có một lần hắn chủ động tới tìm ta, nói hắn nhớ ta chứ.
Kết quả ta nghĩ, Nghiêm Tử Tụng quả nhiên là tiểu yêu quái ông trời phái tới để hành hạ ta.
Mặc cho ta mỏi mòi chờ đợi, hắn cũng không xuất hiện.
Hắn không xuất hiện, Hoàng Quang Vinh lại xuất hiện.
Hoàng Quang Vinh nói, ở chung với cô riết rồi anh họ cũng trở nên thực dụng luôn, dạo này còn đòi mua điện thoại di động.
Ta không nói gì, trầm mặc một lúc sau mới hỏi hắn, anh họ đang ở đâu.
Hoàng Quang Vinh phòng chừng bị ép phải tiếp thu thân phận bạn gái của ta, sau đó nói cho ta biết địa điểm.
Mỗi buổi tối, hắn đến làm công cho một tiệm giày lớn nằm trên con đường thương mại dành riêng cho người đi bộ, đối diện trường học của chúng ta.
Mãi cho đến chín giờ tối.
Ta đã từng nghĩ, tưởng tượng xem có đúng là hắn đang khiêng thép, chở than, có đúng là đang bán đứng linh hồn, bán đứng thể xác hay không. Nhưng không hiểu sao, khi thật sự thấy hắn làm việc, thấy hắn dùng sợi dây đỏ cột nhẹ chiếc mắt kính đen thả thòng trước ngực, trong lòng ta bỗng bùng lên một ngọn lửa vô danh. Sau đó xông lên trước, kéo hắn đi ra ngoài.
Thế nhưng…
Ta kéo hắn không nhúc nhích.
Hắn nói, Tương Hiểu Mạn, tôi đang bận…
Ta suy nghĩ một chút, hầu như không chần chờ chút nào, rồi bước đến trước mặt ông chủ của bọn họ, nói: “Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, thổ huyết cũng phải bán phá giá, mua một tặng một!”
Sau đó, ta theo Nghiêm Tử Tụng đi làm.
Đường dành riêng cho người đi bộ buổi tối rất đông, còn có thể nhìn thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc trong trường. Chỉ có điều, đến xem thì đông, người mua rất ít.
Có lúc vào kho hàng sắp xếp kiểm kê giày, có lúc phải ứng phó với các loại khách hàng, thử giày, chiêu đãi, cười niềm nở. Sau đó mang những đôi giày đã được thử xong về kho chờ giao hàng.
Sáu giờ đi làm, chín giờ tan tầm. Đứng suốt ba tiếng đồng hồ, bàn chân đau nhức không chịu nổi. Nếu nói không phiền lụy, tuyệt đối là gạt người thôi.
Trong tiệm còn có ba nhân viên nữ, cũng thuộc loại đại điên đại phế, hoạt bát phóng khoáng. Nghiêm Tử Tụng nói không nhiều lắm, cho nên những lúc vắng khách, có chút thời gian rảnh rỗi các nàng lại quấn quýt lấy Nghiêm Tử Tụng hỏi cái này cái nọ.
Ta không quản, ta chỉ ve vãn những đôi giày.
Thật ra trong thời gian đó, ta không chủ động nói với hắn một câu nào, bất luận là khi đi làm hay là sau khi tan tầm.
Hắn cũng vậy.
Nhưng chiều nào hắn cũng lặng lẽ theo sát phía sau, đưa ta về đến tận cửa ký túc xá.
Sau đó lặng lẽ rời đi.
Không mở miệng nói… Ồ, rất khó nói sao?
Đúng thật là.
Con gái, quan trọng nhất là cái gì?
Trinh tiết?
Khuôn mặt đẹp?
Trí tuệ?
Cũng không đúng! Là tát vào mồm, tát vào mòm a! Ăn, nói, hát, tất cả đều nhờ vào cái miệng nhỏ nhắn. Nếu không có ngươi, ta sống thế nào?
Thế nhưng liên tục không có ai chào hỏi ai, ta và hắn không nói chuyện với nhay lấy một câu. Bất luận các cô gái khác nói với hắn cái gì, ta cũng không đi qua bảo vệ chủ quyền.
Ta đợi tự Nghiêm Tử Tụng phải nói ra, ví dụ như: tôi là hoa đã có chủ.
Nhưng Nghiêm Tử Tụng chỉ đứng ở bên cạnh ta, các cô có nói cái gì, hắn đều chỉ hơi nhíu mày một chút, không đáp lời, cũng không hề đưa ra câu trả lời như ta chờ mong.
Ta có một loại ảo giác, từ khi quen biết ta, Nghiêm Tử Tụng càng trở nên trầm mặc hơn.
Có thể, hắn bởi vì ta mà trầm mặc…
Ngực mơ hồ có chút khó chịu, lại căng thẳng căng thẳng, đến mức hoảng sợ.
Nhưng ta cũng quyết tâm, chết cũng không mở miệng.
Tháng ba mưa bụi.
Hết Tết Nguyên Tiêu, lại nhịn thêm mấy ngày nữa, rốt cuộc cũng đến mùa mưa dầm.
Trời cứ đổ mưa rả rích tí tách, liên miên không dứt. Nhưng vì thời tiết se lạnh nên loại giày xăng – đan chất đống từ năm ngoái cũng không bán được.
Kho hàng cũng không lớn, để lợi dụng không gian triệt để nên giày được chất thành từng đống cao. Hôm đó, ta muốn rút ra đôi giày size 36 cho khách, rút rút một hồi, cả cột giày đều bị ta rút đổ. Lúc đó ta đứng trên một chiếc ghế nhỏ, muốn tránh né, trái lại còn không cẩn thận ngã xuống.
Thật đáng đời, bởi vì ta cố ý rút cái ở giữa.
Ù ù ầm ầm, âm thanh những hộp giày đổ xuống ở trong không gian nhỏ hẹp bỗng trở nên ầm ĩ lạ thường. Ta xoa mắt cá chân bị đau, ngồi giữa một đống hộp giày, đột nhiên cảm thấy rất oan ức.
Đau nhức thật ra chỉ là thứ yếu, nhưng chẳng biết sao lại chảy nước mắt.
Nghiêm Tử Tụng chết bầm, không ngờ lại dám dùng khuôn mặt đó đi tuyên truyền cho gia sản người khác, bánh bao nhà ta còn chưa bán xong mà.
Nghiêm Tử Tụng nghe tiếng chạy tới. Lúc nhìn thấy ta, hầu như ngay lập tức, hắn nhảy một bước xa vọt tới trước mặt ta, ngồi xổm xuống, mặt mày rất khẩn trương.
Trái ngược với vẻ thong thả thường thấy từ trước đến giờ của hắn.
Sau đó, dường như không nhìn rõ lắm, hắn lấy mắt kính ở trước ngực đeo lên mắt, nhíu mày nhìn ta, “Có đau lắm không?”
Một động tác, một câu nói, một nét mặt khẩn trương, đã khiến ta nước mắt tràn mi. Ta miết miết miệng, vô cùng thương cảm nhìn hắn, sau đó gọi: “Nghiêm Tử Tụng…”
Hắn đột nhiên ôm lấy ta.
Máu chó thật, y hệt mấy cảnh kinh điển trong phim điện ảnh. Ta gối đầu lên vai hắn nghĩ thầm, bây giờ mà có camera quay chậm thì lãng mạn cỡ nào a.
“Chuyện gì vậy?” Ông chủ Văn Tấn đến rồi.
“Tai nạn lao động!” Ta ồn ào, sau đó đọng ở trên người Nghiêm Tử Tụng, đưa cái chân đau ra trước mặt ông lắc lắc.
Ông nhìn đống hỗn độn phía trước, sau đó ồn ào, “Tai nạn cái gì, rõ ràng là chính cô không cẩn thận.”
Không ngờ Nghiêm Tử Tụng lại đi qua đứng trước mặt lão, chưa cần nói tiếng nào đã khiến cho ông chủ cứng họng.
Thấy vậy, ta ngẩng đầu nhìn hắn. Ở góc độ này, phát hiện lúc hắn đeo mắt kính, đôi mắt sương mù kia chỉ trong nháy mắt đã trở nên sắc bén tuyệt vời, còn lộ ra…
Một chút sát khí.
…
Ta hết hồn.
“Lại đây lại đây, các cô, hai người vào đây dọn dẹp một chút, đừng xếp lẫn lộn size giày đó!” Sau đó nhìn ta, “Có chuyện là phải bồi thường!”
Nghiêm Tử Tụng không để ý đến, ôm ta đi ra ngoài. Ta hạnh phúc nghĩ, hắn đúng là người hùng của ta. Dùng hai tay quàng qua đầu vai hắn, chăm chú ngắm nhìn hắn.
Đã lâu lắm rồi, không cùng hắn tâm sự.
Hắn ẵm ta ra ngồi xuống một chiếc ghế đá trên đường dành riêng cho người đi bộ, hai bên trái phải là hai cây đại thụ, bên trên treo đèn nê – ông màu lục xen lẫn với những chiếc đèn lồng màu đỏ.
Ta ngồi trên người hắn, mặc hắn giúp ta xoa mắt cá chân. Sáng nay có cơn mưa, ghế đá có chút ẩm ướt. Ta tháo mắt kính của hắn xuống thưởng thức, bắt đầu đi vào trọng tâm câu chuyện. Ta nói: “Nghiêm Tử Tụng, bây giờ anh đeo kính không bị choáng đầu nữa sao?”
Cảm giác bàn tay to của hắn đang xoa mắt cá chân cho ta thoáng ngừng lại, sau đó hắn gật đầu, lại lắc đầu.
“Là sao?”
“Lúc nhỏ ba mẹ anh hay cãi nhau.”
“Ồ…” Ta ngẩng đầu sang nhìn khuôn mặt nghiêng tuấn tú của hắn, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng lau kính cho hắn, ta biết…
Hắn đang kể về quá khứ của hắn.
“Còn không bằng không nhìn thấy rõ.” Không thấy vẻ mặt phía trước của hắn, chỉ nghe giọng nói ta cứ nghĩ chắc hắn đang khổ sở. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn mới phát hiện ánh mắt hắn thật ra rất bình tĩnh, thậm chí không có lấy một tia chán ghét.
Chỉ là không biết vì sao, ta đột nhiên cảm thấy khó chịu, rất khó chịu. Bởi vì không muốn nhìn thấy rõ, cho nên đeo kính cũng trở nên choáng đầu sao? Có thể chỉ là do tác động tâm lý, nhưng không ngờ bây giờ hắn lại đeo mắt kính…
Là vì… ta sao?
Ta phút chốc cố sức ôm chặt lấy hắn, sau đó quyết định biến những suy nghĩ trong trái tim thành hành động: nắm lấy đầu vai hắn, hung hắng cắn xuống.
Hắn cũng không giãy dụa, cũng không kêu đau. Hắn chỉ nhẹ nhàng giữ lấy ta, nói.
“Em thì khác, Hiểu Mạn, anh muốn nhìn em thật rõ.”
Nước mắt tuôn rơi lúc nào không biết, tích tụ trên đầu vai hắn. Ta nhả vai hắn ra, đột nhiên hung hăng khóc to thành tiếng, không thể trấn áp.
Bầu trời đột nhiên lại đổ mưa phùn, cứ lất phát rơi. Những chiếc đèn nê – ông trên con đường dành riêng cho người đi bộ hắt ra thứ ánh sáng lung linh mê hoặc, mềm mại.
Sau đó, hắn còn nói, “Hiểu Mạn, anh nhớ em…”
Hắn nói, “Rất nhớ.”
Mưa bụi lất phất.
Ta nghĩ, kiếp trước nhất định ta đã thiếu Nghiêm Tử Tụng nhiều lắm, bằng không vì sao ta lại thích một người đến nỗi để cho người đó nắm giữ hô hấp của mình, nắm giữ nhịp tim của mình, thậm