Nghiêm Tử Tụng ăn hết một chén lớn. Ăn sạch cả cái, sau đó nâng chén lên, húp hết không chừa lại giọt nước lèo nào.
Rồi hắn lẳng lặng ngồi ở chỗ đó, hạ chén đũa xuống. Qua một hồi mới đưa hai tay đặt trên đùi, nhẹ nhàng vuốt phẳng vải quần. Động tác rất nhỏ, biểu tình cũng không giống đang trở về chỗ cũ, mà ngược lại có cảm giác như hắn đang xấu hổ.
Ta không suy nghĩ sâu xa, chỉ đang nghĩ, hắn trông đáng yêu vô cùng.
Lồng ngực mềm mại, khoảng thời gian một mình du ngoạn bên ngoài, ta đặc biệt tưởng nhớ đến vẻ mờ ám của hắn.
Tam bôi hai chén rượu lạt, nhấp một ngụm, gió thổi qua.
Thế nhưng, có cái gì có thể so sánh với sự nhung nhớ canh không?
Lúc này, khóe mắt dư quang thoáng nhìn, ta thấy Dư Hoàng Nhung cũng nhìn chằm chằm vào Nghiêm Tử Tụng. Thần sắc hắn càng thêm ám trầm, rồi phút chốc lại dời tầm mắt về phía ta.
Bốn mắt giao nhau, sóng mắt lưu chuyển, ý bảo hắn có chuyện muốn nói, lập tức đã thấy hắn nhanh chân đi ra cửa.
Ta đưa mắt nhìn qua Nghiêm Tử Tụng một cái rồi theo đuôi mà ra.
Ta cũng có điều muốn hỏi.
Thật ra, trước đây ta không để ý lắm đến mấy việc này, sẽ không thèm quan tâm đến gia đình bối cảnh của người khác thế nào, cũng không có hứng thú biết ngoại trừ ta ra, người ta còn có ham muốn cấm kỵ gì..
Nhưng hiện tại, ta muốn tìm hiểu về một người.
Tìm hiểu về quá khứ của hắn.
Muốn tham dự vào hiện tại của hắn.
Muốn cùng hắn nắm tay đi tới tương lai.
Người đó, tên của hắn là Nghiêm Tử Tụng.
***
Vừa ra khỏi cửa, một cơn gió to liền thổi tới.
Dư Hoàng Nhung rõ ràng rụt lui hai vai. Chiếc áo phông đơn bạc khiến cho hàm răng hắn run lên cầm cập, nhưng vẫn cố làm ra vẻ mình là một trang hảo hán, đứng thẳng tắp nhìn ta.
Ta cười hắc hắc, “Trước lễ, nhiệt độ đã giảm xuống rồi. Trầm Lôi vẫn chỉ mặc áo ngắn tay ngồi hóng gió ở ký túc xá ~”
“Cái bà đàn ông biến thái đó…” Dư Hoàng Nhung la lên một tiếng, lại giống như nghĩ rằng không đáng, nỗ lực thu hồi. Một lúc sau mới ý thức được chủ đề đang đi lệch khỏi quỹ đạo chính, lúc này mới ra vẻ nghiêm túc, nhìn ta chằm chằm, nhíu mày nói: “Tương Hiểu Mạn, đến tột cùng là cô có ý gì hả?”
Ta cười cười, “Tranh thủ ái tình, đã yêu thì phải ở cùng nhau thì mới có thể gặt hái kết quả chứ!”
“…” Hàng lông mày của Dư Hoàng Nhung càng nhíu chặt lại, “Tôi ghét nhất là cái bộ dáng cợt nhả của cô!” Sau đó, càng lẳng lặng lườm nguýt ta, “Nếu như cô chỉ muốn đùa vui, vậy thì cách xa hắn ra đi!” Lại còn nắm chặt bàn tay lại, cơ hồ có khuynh hướng bạo phát.
Ta nặng nề thở hắt ra, sau đó ra vẻ yếu đuối liếc mắt nhìn hắn, “Đồng chí Hoàng Vinh, hiện tại, kẻ đơn phương tình nguyện, chính là tôi…”
“Tôi khinh!” Hắn xì một tiếng, “Đừng có giả vờ nữa. Đừng nói cho tôi biết vừa rồi cô không thấy gì nha! Biểu tình của anh họ tôi lúc nãy, cô nhìn thấy chắc là vui lắm nhỉ! Hứm, lớn như vậy rồi mà vẫn chưa từng thấy anh họ ăn xong cái gì lại xấu hổ như vậy. Nhưng không có nghĩa là cô có gì đặc biệt đâu nha!”
“…” Ta đột nhiên ý thức được, vẻ xấu hổ của Nghiêm Tử Tụng vừa rồi…
Biểu tình xấu hổ đó, có phải là ám chỉ hắn đang hối hận vì đã ăn hết tô miến đó không?
Dư Hoàng Nhung không cho ta thời gian suy ngẫm, hắn hít sâu một hơi, liếc nhìn ta bằng nửa con mắt, “Lòng dạ đàn bà của cô, đột nhiên xuất hiện rồi đột nhiên biến mất. Bây giờ lại xuất hiện trở lại, chơi trò lạt mềm buộc chặt à! Tôi khinh! Nói cho cô biết, ngày nào còn có tôi ở đây, cô đừng hòng tổn hại đến… Hắt xì!” Hắn day day cái mũi, bổ sung, “Hắn!”
Ta chưng hửng, phù một tiếng bật cười.
Thật xin lỗi, ta muốn biểu đạt tình cảm với Dư Hoàng Nhung khác cơ. Nhưng dáng dấp lòng đầy căm phẫn của hắn, nghèn mắt còn chưa lau sạch, mái tóc không chải vuốt lại còn dương nanh múa vuốt, toàn bộ hình dạng đều có vẻ rất mắc cười, thật sự ta nhịn không được.
Sau đó ta bắt chước bộ dạng của hắn vừa rồi, cũng hùng hùng hổ hổ nhắc lại câu nói sau cùng của hắn: “Ngày nào còn có tôi ở đây, anh đừng hòng tổn hại đến anh ấy…”
Tấm tắc, quả nhiên là kịch hay.
Hắn nghiến răng nghiến lợi: “Tương Hiểu Mạn…”
Cười đủ rồi, ta đơn giản nhếch miệng: “Lại đây, lại đây nào, tập theo tôi này.” Sau đó hai tay thủ theo thế thái cực, ngửa đầu, hít sâu, “Hít vào ——!”
“…”
“Thở ra ——!”
“…” Mặt mày hắn bắt đầu co quắp.
“Lại hít vào, rồi thở ra.”
“…”
“Chuẩn bị cho tốt bài học đánh rắm!”
“…” Ngũ quan của hắn đồng loạt co rút.
Ta không thèm để ý, cười hì hì, “Mỗi ngày đánh rắm một lần, bài độc dưỡng nhan, không khí tươi mát!”
Dư Hoàng Nhung trợn tròn hai mắt. Rõ ràng biết không thể biểu đạt hết được tâm tình lúc này. Vì vậy, hắn xoay người bỏ đi. Cuối cùng vẫn cố gắng cầm cự thêm ba giây. Hắn nhìn ta nói, “Một kẻ đáng sợ.”
“Anh sai rồi, tôi không hề đáng sợ…” Ta cười cười, “Tôi, giỏi lắm thì cũng chỉ có chút ghê tởm mà thôi.” Ta rất hiểu bản thân mình!
“…” Bàn tay đang nắm chặt của Dư Hoàng Nhung liền buông ra, thả lỏng rồi lại nắm chặt. Chỉ thấy hắn cố gắng hòa hoãn tâm tình, “Cô nghiêm túc một chút đi!”
Ta gật đầu, sau đó mở miệng, “Vì sao hai người lại ở chung với nhau vậy?” Ta nhớ rõ lần trước hắn đã từng nói, hẳn là còn có cậu mợ của Nghiêm Tử Tụng nữa mới đúng.
“…” Hắn dừng một chút, “Phòng này là do anh họ thuê. Hắn cố ý thuê ở luôn.”
“Ồ.” Ta cảm giác tốt hơn hẳn.
Hắn lại nói tiếp, “Mấy ngày nữa có lẽ tôi sẽ trở về nhà. Anh họ đoán chừng sẽ ở lại…” Chỉ thấy hắn đột nhiên hít vào một hơi, có chút không cam lòng, “Nếu như có thể, cô đến chơi với hắn cũng được. Chỉ là…” Biểu tình vẫn nghiêm túc như trước, bí mật mang theo một chút nghi hoặc, “Cô có thể kiên trì đến cùng không?”
Ta nhíu mày, “Anh —— về nhà?”
“…” Hắn có chút do dự, tựa hồ đang lo lắng có nên nói hay không. Sau đó, hắn nhìn thoáng vào phòng, lại đi qua đi lại vài bước. Một lúc sau mới nghe hắn nói tiếp: “Ngôi nhà mà ba mẹ tôi bây giờ đang ở, là do dì… cũng chính là mẹ của hắn mua cho. Lúc đó hắn đã dọn đi rồi. Việc này tôi cũng không thể nói nhiều với cô được, chỉ là trong ấn tượng của tôi, hình như hắn và dì, đã mười năm rồi không hề nói chuyện với nhau.”
“…” Ta hí mắt nhìn hắn. “Cho nên anh muốn nói, anh dự định sẽ ném anh ấy ở lại, một mình chạy về nhà ăn tết sao?”
“Ánh mắt của cô như vậy là sao?” Hắn xoa xoa hai cánh tay, “Tôi có cách nào chứ!”
“Vô lương tâm.”
“Này! Tôi vẫn ở chung với hắn mà!”
Ta lườm Dư Hoàng Nhung, đột nhiên nhếch miệng cười. Ta nói: “Đúng vậy, cậu vẫn luôn ở chung với anh ấy.”
Nhưng rõ ràng là có người ở cùng với hắn, nhưng Nghiêm Tử Tụng vẫn nói, hắn chỉ có một mình…
“Không thèm nói với cô! Nhưng thật ra, tôi muốn hỏi một chuyện.” Hắn trừng mắt nhìn ta, “Cô và cái tên ở khoa Pháp luật ấy, có quan hệ gì vậy?”
“Vương Đình Hiên là sư huynh của tôi. Nhưng thật ra tôi cũng muốn hỏi một chuyện. Cái ông thầy bói kia nói ba lần đã nhớ rõ dáng dấp sẽ không may là có ý gì vậy?”
“…” Hắn suy nghĩ một chút, đột nhiên sắc mặt khác thường liếc mắt nhìn ta, “Thảo nào…”
“Thảo nào cái gì?”
“Thảo nào có một khoảng thời gian, anh họ cứ luôn nói ‘Quả nhiên rất không may’…” Hắn lại trừng mắt nhìn ta, sau đó đi qua đi lại, hình như là để chống chọi lại những cơn gió lạnh, nheo mắt, “Không ngờ hắn vẫn còn nhớ rõ…” Vừa nghĩ vừa khó chịu, “Con người của cô rốt cuộc có cái gì tốt chứ?”
Ta không để ý, chỉ chớp chớp mắt, “Nhớ rõ cái gì?”
Hắn trợn trắng đôi mắt, nghĩ cũng không có gì phải giấu diếm, “Thời cao trung chúng tôi có một nữ sinh mắng Ngiêm Tử Tụng quá bất lịch sự, gặp ba lần mà cũng không thể nhớ được khuôn mặt một người. Nhưng thật ra, nữ sinh đó có ý với hắn. Cô phải biết rằng, khuôn mặt của anh họ tôi rất giống hồng nhan họa thủy! Tôi liền cùng mấy người bạn học nói đùa với nhau rằng: Thầy bói nói hắn nếu gặp mặt nữ sinh nào ba lần mà đã nhớ rõ khuôn mặt của người đó thì sẽ xui xẻo cả đời. Bởi vậy phải năm lần sáu lần, bảy lần tám lần mới có thể nhớ rõ dáng dấp một người. Kết quả…”
Kết quả, không ngờ hắn chỉ nhớ rõ phần đầu, mà cũng chỉ nhớ có nửa phần đầu.
Ta hoảng.
“Nhưng mà, cô đừng có mà đắc ý. Tôi nghĩ, anh họ chỉ là chưa từng gặp qua loại hình này.”
“Loại hình gì?”
“Thì cái loại làm xằng làm bậy đó!”
Lúc này, cánh cửa đột nhiên mở ra. Nghiêm Tử Tụng tựa nửa người vào cửa, nhìn chúng ta. Sau một hồi thì mở miệng, hình như là nhằm vào Dư Hoàng Nhung, “Hôm nay là ngày cậu rửa chén.”
“Cái gì, tôi đã được ăn cái gì đâu!”
Ta đi lên phía trước, lôi kéo cánh tay Nghiêm Tử Tụng, “Nghiêm Tử Tụng, buổi trưa em lại đến nấu cơm cho anh ăn nha!” Sau đó chỉ vào Dư Hoàng Nhung, “Muốn ăn cơm, phải rửa chén trước!”
***
Trong mắt của bọn Tiểu Mễ, Ngiêm Tử Tụng không nên đụng tới.
Các nàng nói, khuôn mặt đó rất hấp dẫn, nhưng so với việc theo đuổi, chi bằng cứ đứng xa mà ngắm.
Các nàng còn nói, từ hôm khai giảng cho đến nay, trong số sinh viên mới, người có hứng thú với hắn quả thật rất nhiều. Ồ, rất nhiều nữ sinh hâm mộ hắn, nhưng thường thường không kiên trì được bao lâu. Bởi vì Nghiêm Tử Tụng giống như người sống ở hành tinh khác vậy.
Sự tồn tại của hắn, gần như chỉ để ngắm nghía mà thôi.
Ngắm nghía sao?
Đối với ta, sớm đã thành điều không phải.
Dư Hoàng Nhung sẽ về nhà ăn tết, vậy còn Nghiêm Tử Tụng thì sao?
Nhà của hắn đâu?
Năm nay đã là năm thứ mấy rồi?
Là năm thứ mấy hắn không còn được hưởng cảnh vui vẻ sum họp gia đình, đầm ấm hòa thuận cùng đón mừng năm mới? Đã là năm thứ mấy hắn phải một mình vượt qua mùa đông giá rét rồi?
Ta nghĩ, trái tim giống như đang bị co rút lại.
Vì vậy, mỗi ngày ta đều đến chỗ hắn.
Kỳ nghỉ đông mấy năm trước, ta đều ngủ thẳng giấc đến khi mặt trời lên cao.
Nhưng bây giờ, bánh bao ta cũng không làm, băm thịt cũng không băm. Hàng ngày, cứ sáu giờ sáng ta đã lôi mình tỉnh dậy, cùng mẹ đi chợ mua thức ăn. Sau đó trộm lấy một hai nhúm rau, mấy nắm gạo rồi chạy đến nhà Nghiêm Tử Tụng.
Có lúc còn lấy trộm cho hắn hai cái bánh bao, chủ yếu vì sợ hắn ngán.
Ta bắt đầu tự cho mình là bạn gái của hắn.
Hắn không hề phủ nhận.
Cũng có thể, chỉ là lười giải thích.
Ta còn không hỏi hắn đang suy nghĩ cái gì, cũng không hỏi vì sao hắn bất hòa với mẹ.
Ta chỉ là, mỗi ngày đều đến chơi với hắn.
Ta nấu ăn cũng không phải quá ngon. Có lúc hơi mặn, có lúc lại quá nhạt, cũng sẽ trộn lẫn cả cơm vào thức ăn. Nhưng Nghiêm Tử Tụng mỗi lần đều ăn rất chăm chú.
Cũng sẽ ăn hết sạch sẽ.
Mỗi ngày hắn đều sẽ hỏi ta, ngày mai cô lại đến chứ.
Biểu tình vô tội giống hệt như một đứa trẻ.
Thế nhưng, này nhóc, ta đâu có phải là mẹ của ngươi.
Không biết là ngày nào, cái tên Hoàng Quang Vinh kia đột nhiên không thấy tăm hơi.
Vì đã biết hắn trở về nhà, cho nên ta cũng không hỏi Nghiêm Tử Tụng, hắn cũng không nhắc đến.