t là sau lần cãi nhau với Lancer khi anh ấy tự ý tặng hoa đến đoàn nhạc, cô đã chọn cách khép mình với anh ấy, giấu đi toàn bộ những cảm xúc và suy nghĩ thật sự của mình. Cô tự cho rằng đó là cách hài hòa nhất để giải quyết những khác biệt giữa hai người. Cô không muốn tình cảm của họ bị rạn nứt vì những trận cãi vã. Kết quả, cách làm đó của cô đã khiến Lancer cảm thấy không còn được trân trọng. Lòng tự trọng bị tổn thương khiến anh ấy cho rằng cô giả dối, không thật lòng, sự khác biệt giữa hai người quá lớn nên không thể tiếp tục sống cùng nhau.
Khi nghĩ đến đây, Tuyết Nhung thấy tim mình không còn đau đớn nhức nhối như trước nữa. Vì đã biết được nguyên nhân là do mình nên những oán hận trong lòng cô bỗng chốc biến thành sự hổ thẹn. Ở một mức độ nào đó, tâm hồn cô đã tìm được sự giải thoát, Tuyết Nhung rời khỏi giường, muốn ăn một thứ gì đó. Ngoài cửa sổ, trời đã tờ mờ sáng. Đầu óc cô lúc này cũng đã tỉnh táo trở lại, trong lòng không còn cảm thấy hoang mang và tuyệt vọng nữa. Cô, Đinh Tuyết Nhung không thể bị động chờ đợi may mắn đến với mình như thế được. Cô sẽ không ngồi im một chỗ trông ngóng Lancer hồi tâm chuyển ý trở về bên mình nữa. Cô phải nghiêm túc suy nghĩ một số vấn đề không thể không chứng thực: nếu Lancer nhất quyết rời khỏi căn nhà này vĩnh viễn thì cô sẽ phải làm gì? Cô có nên bỏ cuộc không? Để trả lời câu hỏi này, Tuyết Nhung thấy cô phải nghiêm túc vấn lại lòng mình. Liệu cô có thực sự yêu Lancer hay không? Mặc dù cách Lancer hất áo ra đi, trốn tránh toàn bộ trách nhiệm đó rất tàn nhẫn, rất độc ác, nhưng dù vậy anh ấy vẫn chưa làm chuyện vượt qua ranh giới cho phép đó là ngoại tình, phản bội lại vợ như những người đàn ông xấu xa trong gia tộc của cô. Vậy nên, cô cho rằng cách làm của Lancer còn có thể tha thứ được. Cô cảm thấy Lancer thực sự yêu cô, nếu không anh ấy đã không nỗ lực thay đổi cô, bao dung với cô đến khi không thể chịu nổi mới bùng phát như vậy. Còn về bản thân mình, không nghi ngờ gì nữa, cô cũng yêu Lancer sâu sắc. Vì tình cảm của hai người vẫn còn, nên Tuyết Nhung không tin Lancer lại nhanh chóng thay lòng đổi dạ đến thế. Bây giờ, chướng ngại lớn nhất trong hôn nhân của họ là thiếu hiểu nhau. Tuyết Nhung tin mình có thể điều chỉnh lại bản thân, thay đổi phương thức tiếp cận với Lancer. Sau một thời gian nỗ lực, cô và Lancer nhất định sẽ cùng nhau đi tiếp quãng đời còn lại. Nếu sớm từ bỏ, không cố gắng tới cùng, Tuyết Nhung thấy không cam tâm, làm vậy chẳng khác nào chưa lâm trận đã treo cờ đầu hàng, rồi sau này chắc chắn sẽ hối hận.
Tuyết Nhung ngồi trước bàn, mở đơn ly hôn ra. Không ngờ, dù đã cố gắng hết sức cô cũng chỉ có thể đọc hiểu được một nửa. Đa phần danh từ trong đó đều rất khó hiểu. Cái gì gọi là “contested”? Cái gì gọi là “uncontested”? Cái gì gọi là “affidavid”? Cái gì gọi là “arbitrary”? Nói tóm lại, để hiểu được vài trang công văn gửi từ tòa án này, Tuyết Nhung phải tra từ điển điện tử không biết bao nhiêu lần.
Sau một đêm vật lộn với đơn ly hôn, Tuyết Nhung mới hiểu được nội dung chi tiết của nó. Và phải mất đúng một ngày lên mạng tìm hiểu, cô mới biết được quy trình ly hôn theo pháp luật Mỹ. Thì ra nguyên tắc ly hôn chung của toàn nước Mỹ là: nếu một trong hai bên vợ hoặc chồng đưa ra yêu cầu ly hôn, thì tòa án có thể phán quyết ly hôn bất chấp bên còn lại có đồng ý hay không. Dưới nguyên tắc này, mỗi bang lại xây dựng luật ly hôn riêng cho mình. Ví dụ ở Mi-chi-gân nơi Tuyết Nhung sống áp dụng “luật ly hôn không lỗi”. Định nghĩa của cụm từ “không lỗi” là khi người vợ hoặc chồng yêu cầu ly hôn, không cần biết lỗi thuộc về ai, cũng không cần chứng minh với tòa án cuộc hôn nhân của họ có vấn đề, nói cách khác nếu tồn tại bất kỳ lý do gì khiến cuộc hôn nhân đó không thể duy trì được nữa, tòa án sẽ giải quyết cho hai bên ly hôn. Một số bang thận trọng hơn, trước khi phán quyết ly hôn, tòa án đưa ra một khoảng thời gian pháp định, để đảm bảo hai bên có thể bình tĩnh suy nghĩ về mối quan hệ hôn nhân của mình. Luật Mi-chi-gân quy định thời gian pháp định này là 60 ngày, tức là tròn hai tháng.
Sau khi đọc hiểu toàn bộ nội dung của đơn ly hôn, Tuyết Nhung nghĩ tòa án thật vô lý khi chỉ cho cô vỏn vẹn 60 ngày để cứu vãn cuộc hôn nhân của mình. Để hàn gắn lại cuộc hôn nhân đã rạn nứt, để khiến một người đàn ông hồi tâm chuyển ý, hai tháng ngắn ngủi liệu có đủ? Với một vụ ly hôn không có sự can thiệp của con cái và vấn đề phân chia tài sản, chờ đến lúc hai bên bình tĩnh lại thì tòa án đã sớm đưa ra phán quyết rồi. Chuyện này thật là quá hoang đường. Hai tháng bình tĩnh suy nghĩ đó chẳng phải là vô tác dụng sao? Vậy là, không chút do dự, Tuyết Nhung đề luôn ba chữ “Không đồng ý” bên dưới đơn ly hôn của Lancer.
Sau khi biết tin Tuyết Nhung không đồng ý ly hôn, Lancer đã cử luật sư của anh ta đến tiến hành đàm phán lần đầu với cô. Luật sư Derk là một gã người Mỹ da trắng tầm bốn năm mươi tuổi, bề ngoài trông có vẻ khôn ngoan mẫn cán nhưng lại khiến người đối diện có cảm giác ông ta là người gian xảo và đáng ghét. Vị luật sư này là người làm việc chuyên nghiệp, hiệu quả cao, biết mình đang làm gì, nói gì. Tuyết Nhung trình bày với ông ta lý do mình không muốn ly hôn, nói đơn giản là: vì thời gian kết hôn quá ngắn nên hai người vẫn chưa thực sự hiểu nhau, hi vọng Lancer cho cô và cuộc hôn nhân của họ một cơ hội. Anh ấy nên nhớ lại những gì mình đã hứa trong đám cưới, cùng cô hàn gắn lại cuộc hôn nhân hoàn toàn có thể cứu vãn với thái độ tích cực và có trách nhiệm.
Song luật sư Derk lại cảm thấy những lý do mà Tuyết Nhung đưa ra vô cùng trẻ con và buồn cười. Phụ nữ trên thế gian này đều giống nhau: kẻ nào đã nhận được khoản tiền mình mong muốn thì sẽ chấp nhận ly hôn, kẻ nào chưa nhận được thì chắc chắn không đời nào chịu buông tha cho đối phương. May mà hai mươi năm hành nghề luật sư đã cho Derk nhiều kinh nghiệm phong phú, nên ông ta vẫn rất tự tin. Trước khi đến gặp Tuyết Nhung, Derk đã sớm thảo luận vấn đề này với Lancer. Cho dù Lancer đã nói việc Tuyết Nhung không đồng ý ly hôn không phải vì tiền, nhưng một luật sư thông minh như Derk luôn tin không có chuyện gì là không thể dùng tiền để giải quyết. Từ những minh tinh điện ảnh, các ngôi sao thể thao đến đội ngũ ông chủ tai to mặt lớn, chẳng kẻ nào lại không dùng đến tiền để rũ bỏ vợ mình? Vậy nên, tại sao lại không thể dùng tiền để định đoạt vụ ly hôn của Lancer với một nữ sinh viên Trung Quốc hèn mọn?
Đợi đến khi Tuyết Nhung trình bày hết lý do vì sao không đồng ý ly hôn, luật sư Derk đi thẳng vào vấn đề: “Lancer biết sau khi ly hôn cô Tuyết Nhung tạm thời sẽ gặp phải một số vấn đề khó khăn trong cuộc sống, vậy nên ngoài ngôi nhà và phí sinh hoạt một năm như đã hứa, anh ấy sẽ bồi thường thêm một trăm nghìn đô la tiền mặt cho cô. Cô cũng biết đấy, về luật pháp, Lancer hoàn toàn có thể không chi trả khoản tiền này…”
Tuyết Nhung lập tức cắt ngang: “Ngài Derk, ngài đừng nhắc đến vấn đề tiền bạc nữa. Xin ngài chuyển lời với Lancer, lúc đầu tôi yêu anh ấy không phải vì tiền, kết hôn cũng không phải vì tiền. Anh ta muốn ly hôn, nhưng tôi không đồng ý cũng không phải vì tiền.”
“Vậy rốt cuộc là vì sao?” Derk vặn hỏi lại Tuyết Nhung.
“Để có được thứ còn đáng giá hơn cả tiền bạc!” Tuyết Nhung lạnh lùng trả lời.
“Thứ còn đáng giá hơn cả tiền bạc?” Luật sư Derk chau mày, nhìn Tuyết Nhung với bộ mặt khó hiểu.
Trước khi rời đi, luật sư Derk nhìn thẳng cô gái Trung Quốc tiều tụy nhưng xinh đẹp và kiên cường trước mặt, thở dài nói: “Haizzz, một cô gái ngoại quốc đơn độc như cô cho dù có đồng ý hay không đồng ý yêu cầu ly hôn của đối phương, thì tòa án vẫn sẽ đưa ra phán quyết ly hôn. Luật pháp đã quy định như thế. Hai người mới kết hôn chưa đầy một năm, vẫn chưa có con và tài sản chung, hơn nữa Lancer lại không mắc tội ngoại tình, chính vì thế anh ta có thể bước ra khỏi cuộc hôn nhân này mà không phải trả bất cứ đồng nào. Bây giờ anh ta cho cô một số tiền không nhỏ như vậy đã là tốt với cô lắm rồi. Nếu ở hoàn cảnh này của cô, vì lợi ích của mình, tôi sẽ suy nghĩ kỹ lại vấn đề này. Khi không thể cứu vãn được hôn nhân nữa thì chỉ có tiền là quan trọng nhất đúng không? Đặc biệt là dựa vào tình hình hiện tại của cô.”
Nhìn theo bóng dáng khuất dần của luật sư Derk, lòng Tuyết Nhung bỗng dâng lên một nỗi cảm khái vô hạn: người Mỹ bọn họ cứ mở miệng ra là lại nhắc đến tiền, vậy những chuyện tình yêu vĩ đại như “Love story”, “Titanic”, “Mrs Winterbourne” đều là thứ rác rưởi mà Hollywood dựng lên để lừa gạt những cô gái ngây ngô hay sao?