cảnh giác với mọi người, thử làm bạn trước xem sao, đừng nhắc đến tiền, nếu không cô ấy vẫn sẽ đề phòng với em."
"Mẹ..." Một giọng nói non nớt vang lên, tôi quay lưng lại, Tiểu Bái Nhiên đang ôm một món đồ chơi ngồi trên giường em bé.
Vu Tiệp đến bế con trai lên, lúc ấy Tấn Tuyên cũng vào nhà, trừng mắt với tôi khiến tôi cười thầm, lại bắt đầu rồi.
"Còn chưa về à?", Tấn Tuyên vừa choàng vai Vu Tiệp, vừa trợn mắt hỏi.
"Về ngay đây." Tên này, kết hôn rồi mà tính chiếm hữu vẫn mạnh quá.
"Gọi bố đi." Tấn Tuyên nghe thế thì hài lòng đùa với con trai.
Lúc ấy, Tiểu Bái Nhiên đang chăm chú nhìn dải viền hoa ở cổ áo mẹ, bàn tay nhỏ xíu túm chặt.
Vu Tiệp nói với tôi: "Về cẩn thận nhé". Tôi gật đầu, ra khỏi nhà, phía sau tiếng Tấn Tuyên khiến tôi không nhịn được cười.
"Con trai, bố giúp con nhé? Nào, kéo ra thế này này..." Giọng Tấn Tuyên rất nghiêm túc.
"Đừng đùa, A Nam vẫn chưa đi", Vu Tiệp hạ giọng hét. [Tấn Tuyên kinh quá ]
Thật hạnh phúc! Tôi hâm mộ cuộc sống của họ.
Tôi nghe lời Vu Tiệp, không nhắc chuyện tiền với Ngô Dạ nữa.
Ngô Dạ bị tôi đeo bám rất tức tối, cuối cùng kéo tôi ra sau hội trường.
"Lâm Hữu Nam, tóm lại cậu muốn gì?" Lần đầu thấy cô ấy nổi giận.
"Đừng làm việc đó nữa." Mục đích của tôi rất đơn giản, cứu vớt cô ấy.
"Cậu là gì của tôi, tại sao tôi lại phải nghe lời cậu?" Trên mặt cô ấy lại xuất hiện nụ cười.
"Nếu cậu cần tiền thì cứ bảo tôi", tôi nói khẽ.
Sắc mặt Ngô Dạ cứng lại, rồi cười to, cười đến gập cả người, khó khăn lắm mới ngẩng lên được: "Lâm Hữu Nam, cậu no cơm ấm cật quá rồi à?"
"Tôi không thích cậu làm những chuyện đó." Đó là lần đầu trong đời tôi muốn giúp đỡ người khác nên không thể bỏ cuộc giữa chừng.
"Không ai cần cậu thích"
"Vậy cậu không nên đụng đến tôi". Tôi cười khẽ, cô ấy không nên để tôi ngửi thấy mùi vị của Vu Tiệp, không nên để tôi thắc mắc, không nên để tôi nổi hứng cứu vớt.
"Lâm Hữu Nam, cậu có tiền, có thể đùa giỡn kẻ khác còn chúng tôi thì không, nhưng tôi cũng có quyền lựa chọn sẽ bị ai đùa bỡn." Ngô Dạ mím chặt môi. "Chuyện của tôi không cần cậu lo." Nói xong, cô ấy định bỏ đi.
Tôi đưa tay kéo cô ấy vào lòng, nhìn vẻ kinh sợ trong mắt cô ấy, tôi liền bật cười.
"Nếu cậu không muốn trả tiền thì trả tôi một nụ hôn!"
Đôi môi lại lần nữa được nếm mùi vị quen thuộc, nhè nhẹ, lặng lẽ, mùi hoa oải hương, cô ấy không nên dùng một nụ hôn để khiến tôi không quên được!
Chuyện của tôi và Ngô Dạ đã bắt đầu từ nụ hôn đó!
Ngoại truyện về Tiểu Bái Nhiên : Ông bố hư đòi được ôm
Tiểu Bái Nhiên miệng ngậm núm vú giả, ngồi trên giường, đôi mắt đen láy đảo lia lịa, ông bố lại giở thói hư rồi, thật không ngoan, chẳng trách mẹ thích mình hơn.
"Vợ ơi, hôm qua em đã bảo đi với anh mà." Ông bố bình thường đã hư hỏng, lúc này càng thế.
"Bố mẹ đã gọi điện mấy lần rồi, nói nhớ cháu quá, hôm nay lại giục sang đó." Mẹ vừa an ủi bố, vừa chuẩn bị cho mình. Mẹ đã nói, lúc ra ngoài nhất định phải mang theo đầy đủ, như tã lót, bình sữa, và cả mũ, khăn giấy. Hi hi, mỗi lần mẹ chuẩn bị lại nói mình nghe đó là thứ gì, thực ra mình nghe hết, chỉ là mình không biết nó có tác dụng gì thôi, có điều mẹ nói chúng đều là vật dụng của mình nên phải mang theo.
Bố phiền phức quá, lại lấy bình sữa của mình ra, định để mình đói chết ư? Hay muốn mình khát chết? Nếu bố không để mẹ mang theo thì mình sẽ khóc cho xem!
"Anh mặc kệ, khó khăn lắm hôm nay anh mới không phải tăng ca, em ở bên anh trước" Bố bắt đầu nhõng nhẽo với mẹ, lại thêm động tác nữa. Ừ hứ, móng vuốt của bố đã để lên eo mẹ, bố không thể làm phiền khi mẹ đang chuẩn bị cho mình được.
I a i a... Đó là ngôn ngữ của mình, mẹ cứ nghe tiếng là sẽ đến ôm mình.
Quả nhiên, mẹ đã quay sang nhìn khiến mình hài lòng tiếp tục bi bô...
"Cục cưng, đừng sốt ruột, mẹ sắp xong rồi, con thấy bố hư không, con cũng đang cười bố đúng không?" Mẹ bước đến bế mình, rất nghiêm túc phê bình bố.
Tôi cũng nghiêm túc gật đầu...
"Con trai! Con dám hừ hừ à?" Bố cũng lao đến. Mình nhăn mặt nhìn, bố dám hung dữ với mình.
"Đêm qua đứa nào khóc hả? Bố còn chưa đánh vào mông đấy, còn dám hừ hừ à? Hại mẹ con mắt đỏ hoa đây này." Bố làm ra vẻ định đánh đòn mình. A a... không thể thế được... mình không trốn được, mình... khóc đây... oa oa oa... mẹ ơi cứu con!!!
"Này, anh làm gì thế?" Mẹ vội giấu mình vào lòng, chỉ sợ bàn tay to tướng của bố đánh vào mông mình. Hi hi, mình hé mắt ra chớp chớp. A, bị bố nhìn thấy rồi, mình vội úp mặt vào người mẹ.
"Vợ ơi, anh phát hiện ra con trai chúng ta là đaọ tặc!" lần này, bố không mắc bẫy, quyết định lôi mình ra.
"Nói bậy, đó là linh lợi, nghịch ngợm. Có ai bảo con mình là đạo tặc không?" Mẹ thương mình nhất, mình cố sức chui vào lòng mẹ. Ừ ừ, thích mùi hương trên người mẹ nhất, thơm thơm, mềm mềm, muốn ăn quá.
"Anh nói thật mà, thằng nhóc này quỷ qoái lắm, em không ở nhà, nó không bao giờ khóc, em vừa xuất hiện là nó khóc ngay! Chắc chắn là chọn người để khóc." Bố cũng không ngốc nhỉ, mình tựa vào người mẹ nheo mắt, vẻ mặt vẫn tỏ ra vô tội.
"Vì nó quen hơi em, không thấy là nhớ em mà." Mẹ vừa phản bác lại vừa vỗ lưng mình. Mẹ tốt quá, mình chắc chắn thế gian này người tốt nhất là mẹ.
"Thằng nhóc kia, con mau khai thật đi, có phải giả bộ khóc không?" Bố lại hung dữ với mình, vẻ mặt thật đáng sợ.
Xì, nói cho bố nghe được à? Đó là bí mật của mình và mẹ, mình khồng khóc thì làm sao mẹ biết mình nhớ, đương nhiên thấy mẹ phải khóc toáng lên rồi, nếu không mẹ sẽ không thương. Mà lúc mẹ đi vắng, bố cứ phớt lờ mình, hừ, bố ngược đãi mình, mình tìm mẹ vậy.
"Đừng dọa con chứ, anh nói thế làm sao nó hiểu được, nó còn bé mà." Mẹ đẩy mặt bố ra, ha ha, bố buồn rồi kìa. Đúng thế, đúng thế, bố là người lớn, mình là trẻ con, mình chẳng hiểu gì hết, đừng dọa mình!
Bố bị đẩy sang một bên, nhanh chóng sát lại gần, lại xuất chiêu rồi.
"Vợ ơi, chiều nay mình hẵng đi." Woa woa woa, tay bố lại đưa ra rồi, không thấy mình đang tựa vào ngực mẹ hay sao? Ở đây hết chỗ, hết chỗ rồi, lấy tay ra, lấy ra, mình cố sức bi ba bi bô, tay cũng cố gắng đẩy móng vuốt của ông bố ra.
Nhưng tay bố lớn quá, tay mình bé chưa bằng một nửa. Mẹ, mình bi ba bi bô gọi một lúc lâu, mẹ cũng không phản ứng. Sao người mẹ lại nghiêng nghiêng sang bên kia rồi, thôi xong, lại rơi vào ma trảo của bố rồi.
"Chồng ơi... đã hứa là... buổi trưa sẽ đến ăn cơm..." giọng mẹ cũng thay đổi rồi, hu hu, bố xấu, bố hư hỏng, lại lừa mẹ để mẹ mặc kệ mình.
A... mình chưa kịp khóc thì đã bị lôi ra khỏi lòng mẹ. Oa oa...
"Vợ yêu, để con nó ngủ thêm đi, nửa đêm nó thức dậy, hôm nay chắc vẫn chưa ngủ đủ." Bố hư hỏng, lại đặt mình vào giường, lại phớt lờ mình. Mẹ... mẹ... đừng đi, bố lại cướp mẹ đi rồi!
Tôi cật lực hét toáng lên. Oa oa... oa oa... mẹ, đừng bỏ mặc ocn!
"Cục cưng... khóc rồi..." Mẹ nghe thấy mình khóc thì định quay lại ôm.
Nhưng... bố hư hỏng không cho.
"Không sao, khóc mệt rồi sẽ ngủ thôi, không sao, không sao..." Bố hư hỏng! Ngược đãi mình... oa oa...
Mình khóc mãi, tiếc là mẹ đã bị bố kéo đi rồi... Tiếng nấc nghẹn nhỏ trở lại, ghét quá, ghét bố hư quá, mình khịt khịt mũi, không khóc nữa!
Đợi mẹ quay lại rồi khóc, hừ, bây giờ có khóc mẹ cũng không nghe thấy, không đáng.
Bố xấu xa, đợi lát nữa khóc cho bố phiền chết luôn. Tức chết đi thôi, dám giành mẹ với mình, đêm nay mình phải ôm mẹ ngủ, để bố không ôm mẹ được! He he...
Ngoại truyện về nhóc Trịnh : Có người dựa dẫm cũng tuyệt
Lúc nghe tin Vu Tiệp kết hôn, nhóc Trịnh đã buồn bã suốt cả tuần liền.
Cuối cùng, cậu vẫn phải mỉm cười chúc phúc. Nhưng nhìn thấy nụ cười đắc ý của Tấn Tuyên, cậu thật sự muốn đấm cho anh ta một cú! Cậu có điểm nào không bằng anh ta chứ? [ko BT = í mà ]
Thôi vậy, Vu Tiệp đã lựa chọn thì là đáp áp rõ nhất rồi.
Nhưng cậu không phải chịu đựng nỗi buồn một mình vì còn có một cô nàng ma nữ không tan cũng phải chịu đựng theo.
Viên Viên lẽo đẽo theo sau Trịnh Phong, lần thứ một trăm lẻ một thầm hỏi, cứ như thế này thì nhất định sẽ mắc chứng tự kỉ mất.
Cuối cùng, Viên Viên quyết định hỏi cho ra lẽ, cứ thế này thì cô cũng đau tim theo.
“Ơ…anh không sao cứ?”
Trịnh Phong sa sầm mặt, quay lại trừng mắt với cô, biết rõ còn hỏi?
“Em biết tâm trạng anh không vui”, tiếng Viên Viên run rẩy, “ý em nói là…lúc tâm trạng không vui thì tìm người trò chuyện sẽ đỡ hơn…”. Thấy ánh mắt cậu tối lại, cô càng run hơn. “Thực ra, em là thính giả rất ngoan ngoãn, anh…nói, em nghe là được”.
Mặt Trịnh Phong vẫn sa sầm nhưng ánh mắt không còn lạnh lẽo nữa.
Viên Viên thấy cậu thay đổi thì gật đầu vẻ rất chân thành, cô thật sự sẽ ngồi im lặng nghe cậu tâm sự mà.
Trịnh Phong tần ngần một lúc, cuối cùng cũng vẫn ngồi xuống cạnh cô, kể lể nỗi buồn của mình.
Cậu nhớ lại lần đầu quen Vu Tiệp, nhớ đến sinh nhật cậu tổ chức vì cô, nhớ đến lần đánh nhau với Tấn Tuyên, còn nhớ đến mình đã chịu đau mà buông tay thế nào. Rất nhiều, rất nhiều…những điều cậu vẫn tiếc nuối…
Viên Viên luôn lặng lẽ ngồi cạnh, không làn phiền hồi ức của Trịnh Phong. Cậu thở phào với vẻ thoải mái, quả nhiên, nỗi buồn nói ra thì nhẹ nhõm hơn nhiều. Những gì đã bỏ lỡ, ngoài tiếc nuối thì chỉ còn cảm khái!
Trịnh Phong cười thầm, không ngờ Viên Viên bình thường ồn ào thế mà lại nghe cậu tâm sự trong lặng lẽ, thật hiếm hoi!
Trịnh Phong ngước lên nhìn Viên Viên, cảm kích trong lòng bỗng biến mất, cô…cô ngủ mất rồi! [ ]
“Viên Viên!”, Trịnh Phong tức tối quát lên. Cái gì mà ngoan ngoãn nghe tâm sự, nghe đến nỗi ngủ mất rồi. Quỷ quái!
Bị cậu quát to, Viên Viên giật mình lăn ra ngoài, ngã ngồi xuống đất, mơ màng hỏi: “Sao thế? Sao thế?”
“Lúc nãy cô làm gì thế hả?” Trịnh Phong chưa bao giờ tức giận như thế. Cô…cô nàng này, an ủi người khác mà lại ngủ gục?
“Em…” Viên Viên vừa đứng lên, vừa lau nước dãi ở khoé môi. A, cô lại ngủ gục. Cô… đỏ bừng mặt, lắp bắp giải thích: “Xin lỗi, em…tối qua mất ngủ, em…không hiểu tại sao anh không vui nên nghĩ suốt đêm”.
Trịnh Phong nhìn gương mặt đỏ bừng, nghe cô giải thích thì dở khóc dở cười, lý do quỷ quái, cô lại mất ngủ vì nỗi buồn của cậu, ai cần chứ!
Trịnh Phong đanh mặt lại, đứng lên định bỏ đi. Lần nào cũng không bị cô chọc cho phát điên lên thì cũng tức đến mức muốn thổ huyết.
“Trịnh Phong, anh đừng giận, đừng giận mà” Viên Viên thấy Trịnh Phong sắp đi thì vội vã kéo tay lại, van xin.
Trịnh Phong hất tay cô đi thẳng ra ngoài.
“Tại sao anh thất tình đau lòng, mà nỗi đau của em, anh lại giả vờ không thấy?” Viên Viên hét lên sau lưng.
Trịnh Phong sững lại, dưới chân như dính keo, không nhấc lên nổi.
Viên Viên lao đến trước mặt cậu, đôi mắt đã long lanh nước: “Trong mắt anh chỉ có chị ấy, tim em rất đau, thấy anh buồn bã không nói, tim em cũng đau, anh chưa bao giờ nhìn thẳng em, tim em vẫn đau, em phải làm sao thì anh mới chịu thấy nó đang đau?” cô giật mạnh tay Trịnh Phong đưa lên ngực mình.
Trịnh Phong rụt tay lại như bị bỏng, nhưng Viên Viên đã giữ chặt hơn. Trịnh Phong hoảng sợ nhìn nước mắt của cô, lần đầu tiên, cậu nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.