Sáng sớm hôm sau, khi Vu tiệp tỉnh dậy, đã thấy bên cạnh không có ai, Tấn Tuyên đi làm rồi.
Vu Tiệp liếc nhìn trên bàn vẫn thấy một ly sữa, dưới ly vẫn chặn 1 tờ giấy, cô cuộn người vào chăn định đưa tay với lấy thì phát hiện ra toàn thân đau nhức, môn thể thao kịch liệt đáng sợ này, cả người lẫn tim đều mệt mỏi.
“Hôm nay, anh cũng sẽ về rất muộn, anh gọi cho thằng quỷ nhỏ kia rồi cậu ta sẽ đưa em đi chơi.
Phải nhớ anh đấy. Tuyên.” Vu Tiệp mỉm cười, nhớ hay không cũng đều khó như nhau, cô định đặt tờ giấy lên bàn thì nhìn thấy mặt sau tờ giấy cũng có chữ, cô tò mò lật lại xem, mặt thoáng chốc đỏ bừng, Tấn Tuyên chết tiệt, trên tờ giấy ghi rõ 2 câu: “Anh quyết định nhịn ăn cả ngày, về ăn bữa đại tiệc là em. Mùi vị thật sự tuyệt hết chỗ chê!”.
A …. Vu Tiệp xấu hổ trùm chăn kín đầu, xấu hổ chết đi được! cúi nhìn cơ thể mình đầy những dấu hôn đo đỏ, mặt cô lại đỏ bừng lên, không được nghĩ, đừng nghĩ nữa. Nhưng cuối cùng cô vẫn bị ảnh hưởng, nhớ đến sựu quấn quýt đêm qua, anh … thật quá lợi hại, sự đụng chạm thân mật ấy, những tiếng kêu rên mờ ám ấy đều khiến cô không cách nào kháng cự lại.
Chẳng trách bao nhiêu kẻ yêu nhau đều chọn sống chung trước hôn nhân, thật sự, nếu hai người yêu nhau luôn quấn quýt, lại không thể tiến đến bước cuối cùng, thật đúng là hành hạ nhau mà! Thực ra Vu Tiệp cũng không phải người bảo thủ lắm, với những việc xảy ra trước hôn nhân cô không bài trừ tất cả. Nhưng vì bố mẹ luô yêu cầu cô không được yêu đương trước khi tốt nghiệp, càng không thể có chuyện đó nên cô mới thấy như thế không ổn. Cô không muốn tình yêu của cô và Tấn Tuyên bị bố mẹ xem thường, đến lúc đó nhất định họ sẽ nói cô từ đầu đến cuối toàn lừa dối gia đình. Cô chỉ mong gia đình nhanh chóng chấp nhận cho họ được ở bên nhau.
Đúng lúc Vu Tiệp đang nằm trên giường nghĩ ngợi miên man thi di động bỗng reo vang, cô lật người lấy máy. A Nam!
“Dậy chưa? Hôm nay chúng ta ra ngoài chơi.” A Nam hứng chí hét lên ở đầu dây bên kia. Xem ra cậu ta rất nôn nóng được làm hướng dẫn viên.
“Dậy ngay đây”. Vu Tiệp cũng cảm thấy vui lây, cô hất tóc, gạt ý nghĩ linh tinh kia ra khỏi đầu, hôm nay phải chơi cho vui mới được, vì đã có A Nam đáng yêu ở bên cạnh rồi.
“ được, nửa tiếng sau em sẽ đến chỗ chị”. Giọng nói vui vẻ của A Nam vẫn vang bên tai Vu Tiệp cho đến khi đã cúp máy rồi.
Vu Tiệp quấn chăn nhảy xuống giường, quyết định tắm rửa, hôm nay phải chơi một hôm cho đã đời mới được.
Lâm Hữu Nam nhìn Vu Tiệp đứng trước mặt, dần dần cau mày lại, gì thế? Cô không biết hôm nay rất nóng hay sao mà lại mặc áo dài tay?
“Chị không sao chứ, hôm nay dự báo thời tiết nói cao nhất là ba mươi hai độ, chị không sợ nóng quá đến phát ngất à?” Hữu Nam đưa tay sờ trán Vu Tiệp, sao cảm giác hôm nay cô hơi nong nóng nhỉ.
Vu Tiệp đỏ mặt quay đi, khẽ nói: “Chị sợ đen”. Toàn thân đều có những dấu hôn chưa tan, đến cánh tay cũng có, sao cô dám mặc áo ngắn tay, nếu không vì hôm nay phải đi cùng A Nam thì cô chỉ muốn ở lại khách sạn.
A Nam nghi ngờ nhìn cô: “Chị không biết bôi kem chống nắng à?”. Cách đơn giản thế mà cũng không biết?
“Chị chưa bao giờ dùng mấy thứ đó”. Vu Tiệp cười khẽ, cô rất lười chăm sóc bản thân nên chưa hề dùng đến những món đồ đó.
A Nam nhăn mặt, cô có phải là con gái không, làm gì có cô gái nào không biết dùng những thứ đó? Quả nhiên không thể xem Vu Tiệp là cô gái bình thường được.
“Được rồi, hay em đi mua ô nhé, cứ thế này thì say nắng thật đấy.” A Nam đã tìm hiểu thời tiết Melbourne, buổi trưa nhiệt độ rất cao.
“Em đừng làu bàu mãi thế, phiền phức, thế này được rồi”. Vu Tiệp thản nhiên khoác tay A Nam, kéo cậu ra khỏi khách sạn.
Nhưng cuối cùng, A Nam vẫn kiên quyết mua một chiếc mũ cho cô, cô gái này chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả, ánh nắng độc thế này nếu không bị trúng nắng thì cũng bị tróc da mất.
Vu Tiệp đánh đón nhận, vui vẻ vò đầu A Nam, cứ khen cậu hiểu biết.
A Nam ngượng ngùng quay đi, trong lòng rất vui sướng nhưng ngoài miệng thì làu bàu: “Vậy em có được thưởng không?”
Vu Tiệp cười, thật là… biết đặt điều kiện này nọ từ khi nào vậy, nhưng cô đang rất vui sướng nên khoác vai cậu, gật đầu. Hôm nay, tâm trạng cô tốt, biết đâu cần gì cũng được đáp ứng thì sao.
A Nam quay sang định mở miệng thì ánh mắt đột ngột khựng lại, im lặng vài giây sau rồi bỗng thốt ra một câu: “Chị bị hắn ăn rồi?”
Vu Tiệp ngẩn người, không rõ cậu ta đang nói gì?
Nhìn theo ánh mắt A Nam, cô cúi xuống, oái, cô bất cẩn để lộ phần cổ ra, vết đỏ như ẩn như hiện, Vu Tiệp đỏ mặt túm chặt cổ áo lại, chết tiệt, sao lại bị A Nam phát hiện chứ.
Nhìn theo ánh mắt A Nam, cô cúi xuống, oái, cô bất cẩn để lộ phần cổ ra, vết đỏ như ẩn như hiện, Vu Tiệp đỏ mặt túm chặt cổ áo lại, chết tiệt, sao lại bị A Nam phát hiện chứ.
"Vu Tiệp, chị đúng là đồ ngốc!" , A Nam tức tối trừng mắt.
Vu Tiệp chối đây đẩy "Không có". Làm sao giải thích đây, trong mắt A Nam bây giờ, cô có làm hay không cũng chẳng khác gì nhau.
A Nam nhìn cô chằm chằm, ánh mắt như xuyên thấu khiến cô càng lúng túng, mặt mỗi lúc một nóng rực.
A Nam bỗng hừ một tiếng "Em cũng muốn" ) Mời bạn đọc : Chương 68