"Còn ngủ à, dậy mau, anh không dậy là tôi đi đấy." Vu Tiệp vỗ mạnh vào mặt anh. Cơn đau khiến Tấn Tuyên phải gượng mở mắt dậy.
"Làm gì thế?" Tấn Tuyên hươ tay, gạt tay cô đi, suýt nữa thì sượt qua mặt cô.
Đang ngủ ngon lành, đứa nào tới làm phiền anh vậy?
"Tấn Tuyên!" Vu Tiệp tức giận, đẩy mạnh một cái, anh lăn từ trên ghế cô xuống đất, ngã sõng soài.
Cuối cùng, Tấn Tuyên cũng tỉnh táo hơn nhiều, khẽ nheo mắt lắc lắc đầu để nhìn cho rõ ai đang ở trước mặt rồi ậm ừ thốt ra một câu: "Tiểu Tiệp?".
"Dậy mau, anh không đi thì tôi đi đấy, anh cứ ở đây mà ngủ tiếp đi." Vu Tiệp vừa nói vừa nắm cổ áo định kéo anh dậy.
"Anh..." Tấn Tuyên ôm đầu, tóm lấy tay cô, chật vật trèo lên ghế, cố gắng tỉnh tảo lại.
"Tỉnh chưa?" Vẻ mặt anh ta như vậy thì chắc cũng khá tỉnh táo rồi nhưng vẫn thấy khó chịu, nghĩ thế nên cô chìa chai nước ra cho anh.
Tấn Tuyênnuoosng vài ngụm lớn rồi thở dài một tiếng, nhưng vận bị nghẹn nên nước vào vừa trôi xuống cổ thì phát ra tiếng ợ rất lớn.
Vu Tiệp muốn nhịn mà không nhịn nổi, đành cười phá lên.
Nếu để mấy cô gái kia nhìn thấy bộ dạng Tấn Tuyên lúc này, nhất định sẽ vỡ mộng về anh ta mất. Công tử Tấn Tuyên đẹp trai hào hoa, anh minh thần vũ, lúc này lại nôn ra đầy đất trông rất thê thảm, lại còn ợ một cái vẻ không hề che giấu, cứ nghĩ đến lại thấy buồn cười chết đi được.
Tấn Tuyên tức giận lẹp lấy cổ cô, áp sát mặt mình vào mặt cô, một tay bịt miệng cô lại, dọa dẫm: "Không được cười!".
Miệng bị anh bịt chặt nhưng cô vẫn không kiềm chế được tiếng cười của mình. Anh mà cũng có ngày hôm nay sao, Tấn Tuyên. Thật đáng đời!!!
Tấn Tuyên chỉ muốn cắn vào mặt cô một cái.
Vu Tiệp ngẩng đầu lên thì bị cụng đầu vào trán anh một cái.
"Xem ra anh ổn rồi, tôi về đây." Vu Tiệp gạt anh ra, đứng thẳng dậy.
"Không được." Tấn Tuyên vươn tay ra định kéo cô lại, nhưng cô đã tránh sang một bên. Khó khăn lắm mới nhịn được cười nên cô không muốn lằng nhằng thêm nữa. Tai càng ngày càng nóng, chắc lại đang bị mẹ mắng đây mà.
Tấn Tuyên bắt lực buông tay xuống, cố gắng hết sức đứng dậy, loạng choạng đi theo cô.
Vu Tiệp đi mấy bước lại quay đầu nhìn Tấn Tuyên chân nam đá chân chiêu ngay giữa đường, muốn qua bên kia để về nhà.
Nhưng đế giữa đường thì anh lại không nhúc nhích gì nữa. Cả người anh hơi nghiêng, bước chân khẽ động đậy, nhưng không có ý định đi tiếp.
Anh ta làm trò hề gì thế? Nhìn ánh đèn pha phía xa mỗi lúc một gần, Vu Tiệp cau mày, cái tên này sao thích gây chuyện thế nhỉ, không thể qua đường một cách an toàn, nhanh chóng hơn à?
Chêics xe chạy đến gần, thấy có người đang đứng giữa đường, nửa đi nửa không thì vội vã nhấn còi. Âm thanh nhức tai ấy xé tan màn đêm tĩnh lặng, bóp nghẹt tim cô. Phiền quá đi mất! Vu Tiệp cắn môi, lao đến kéo anh lại.
Người lái xe ló đầu ra, chửi thề một câu: "Muốn chết hả?" sau đó lao vút đi. Gió thổi tóc họ tung bay trong màn đêm.
"Mẹ Kiếp!" Tấn Tuyên tức tối vung tay, gầm lên với chiếc xe đã chạy xa.
Vu Tiệp kéo tay anh lại nói: "Được rồi, được rồi" rồi dìu anh băng qua đường thật nhanh. Không thể yên phận giùm tôi được hay sao? Khuya thế này rồi mã vẫn chưa về nhà, chắc dì Châu lo lắn lắm đây. Thôi bỏ đi, đã trót làm người tốt thì phải làm người tốt đến cùng vậy. Nghĩ vậy, cô liền đưa anh về đến cửa nhà, nếu không lỡ như lại xảy ra chuyện thì cô cũng chẳng thể yên tâm mà về nhà được.
Vất vả lắm cô mới có thể dìu anh vào thang máy được. Vừa vào thang máy, cô liền để anh dựa vào vách thang máy rồi thở một hơi nhẹ nhõm. Vác một thân hình cao 1m80 lên người, đúng là không chỉ mệt bình thường.
Vu Tiệp cũng dựa vào vách đối diện với anh, khẽ hít một hơi thật sâu. Lúc này, cô còn thấy lạnh, sau màn vật lộn vừa rồi cũng toát hết mồ hôi, trán hơi nhíu lại, khuôn mặt cũng đỏ bừng cả lên.
Được rồi, đưananh ta về đến cửa là cô sẽ chuồn ngay, nếu để dì Châu nhìn thấy thì chắc chắn ngày mai nhà cô sẽ biết chuyện, không biết lúc ấy Vu Lâm sẽ nổi cơn điên đến cỡ nào nữa.
Tấn Tuyên ngửa đầu dựa vào vách, hé hé mắt, lộ đôi đồng tử đen láy, ánh nhìn gian tà đó khiến người khác phải run lên, Vu Tiệp cố hết sức để không nhìn đi nơi khác, vì lo anh không cẩn thận lại ngã gục xuống.
Anh nhìn một lúc rồi nhếch môi lên cười, bắt đầu nhích người chầm chậm lại gần Vu Tiệp.
Vu Tiệp lừ mắt nhìn anh, sắp được nghỉ ngơi rồi thế mà vẫn còn rảnh rỗi, lại còn muốn làm trò gì đây. Tấn Tuyên chống hai tay vào bên người cô, khóa cô lại trong lòng mình rồi cúi đầu nhìn cô với vẻ kỳ lạ.
"Em vẫn là tốt nhất." Tấn Tuyên lầm bầm một tiếng rồi ôm chặt cô vào lòng, vùi đầy vào cổ, khẽ cắn vai cô.
Vu Tiệp dở cười dở khóc chống hai tau vào ngực anh, nhưng không thể nào gỡ bỏ đôi tay đó. "Buông tôi ra."
Anh làm như không hay biết gì, càng cắn mạnh hơn khiến cô cảm thấy nhói đau nhưng hai tay bị giữ chặt nên chỉ còn nước dùng chân đạp anh ra, thế là anh liền đè lên hai chân, không cho cô động đậy nữa.
Vu Tiệp tức tối hét lên: "Tấn Tuyên, đừng có mượn rượu làm càn!".
Môi lăng linh loạt như thế, vòng tay mạnh mẽ như thế, khiến cô hiểu được khoảng cách giữa sức lực nam giới và nữ giới. Anh đang trong cơn say nên càng ép người quá đáng hơn, sự quấn quýt mờ ám xuyên thấu cả hai người, trong không gian chật chội khép kín đã thổi bùng lên một cơn sóng nóng bỏng, hun đốt mọi thứ.
Bỗng có tiếng nhạc réo rắt vang lên, Vu Tiệp cảm thấy từng đợt rung lên trong túi mình, di động của cô đang đổ chuông.
Vu Tiệp cắn mạnh vào anh, hét lên: "Buông tôi ra".
Cơn đau khiến anh phải ngẩng đầu lên, nhưng đôi tay vẫn ôm chặt lấy cô.
Vu Tiệp chật vật lôi điện thoại ra, là mẹ cô gọi đến!
"Mẹ, lát nữa con về ngay." Không đợt mẹ tra hỏi. Vu Tiệp đã vội khai báo. Nếu cô không về ngay thì chắc chắn sẽ chết rất thảm.
Nghe thấy thế, Tấn Tuyên nheo mắt lại liếc cô, nở nụ cười nham hiểm.
"Sao còn chưa chịu về, mấy giờ rồi hả?" Bên kia vọng đến tiếng quát giận dữ của mẹ. Ôi trời ơi, thái hậu nổi giận thì không phải chuyện đùa rồi.
"Con về ngay, con về ngay."
Bỗng cô không còn nghe thấy tiếng mẹ vọng lại bên tai nữa. Di động tự nhiên biến mất đâu rồi? Vu Tiệp ngẩn ra nhìn điện thoại của mình đang nằm trong tay Tấn Tuyên, trong lòng cuống lên, quýnh quáng chồm đến giật lại, anh ta muốn gì đây? Điên rồi chắc, muốn hại cô chết à?
Tấn Tuyên đắc ý nghiêng đầu tránh sang một bên, đưa điện thoại lên trước miệng nói: "Dì Phương, hôm nay Tiểu Tiệp không về đâu"
Vu Tiệp đờ ra như khúc gỗ.
Tấn Tuyên chết tiệt, cô phải giết anh ta! Cô giơ chân lên, vận hết sức đá một cái vào bắp chân anh.