"Nó chỉ nhỏ hơn con một tuổi thôi mà". Vu Lâm lắc lắc tay dì Châiu vẻ không phục, nũng nịu than vãn.
"Được, được, được, đón cả hai đứa đến, hỏi bố hai đứa xem có đồng ý không, chịu thì hôm nay dọn đến luôn". Dì Châu ôm hai chị em, cười lớn nói.
Mọi người đều cười, vì ai cũng biết dì Châu thích có con gái.
Trước đây, khi Tấn Tuyên được ba tuổi, dì Châu cũng mang thai nhưng tiếc đã xảy ra một sự cố ngoài ý muốn, đứa trẻ bị sinh non, từ đó, dì Châu cũng không thể có con được nữa.
Bởi vậy, mỗi lần nhớ lại dì Châu lại tiếc vì mình không có số được nhờ con gái.
Bà rất thích hai chị em nhà họ Vu nên lần não cũng đùa rằng cho bà một đứa đến ở cùng,
Lúc hai cô còn nhỏ, bà còn bảo sẽ cưới một trong hai cô cho Tấn Tuyên nữa.
Nhưng khi Tấn Tuyên trưởng thành rồi thì chẳng còn ai nhắc đến chuyện đó nữa, nhưng Vu Lâm vẫn nhớ rõ, lần nào cũng bám theo bố mẹ nhắc đi nhắc lại chuyện đó.
Dì Châu thích Vu Tiệp hơn một chút vì cô không thích nhõng nhẽo, cũng không hay lên cơn bướng bỉnh, luôn lặng lẽ một mình, dì Châu nhìn là thấy thương xót, luôn quan tâm cô hơn một chút.
Lúc nhỏ, mỗi lần thấy Tấn Tuyên bắt nạt Vu Tiệp là dì Châu luôn véo tai anh lên lớp cho một bài dài.
Vu Tiệp đứng ở ban công, từ tầng mười tám nhìn xuống, người và xe trên thành phố đông như kiến, nhỏ xíu, chầm chậm chuyển động.
"Mẹ anh thực lòng muốn em chuyển đến đây ở đấy."
Anh có thể nào để cô yên tĩnh một chút không? Cô thở dài, bò mọp ra trên lan can, dù cô muốn đến ở với dì Châu nhưng lại không muốn thấy anh, nếu ngày nào cũng phải nhìn thấy anh thì e rằng gên bạo lực trong cô sẽ phát mất.
"Trừ pho anh dọn đến nhà tôi thì tôi sẽ dọn đến đây."
"Anh cũng muốn em đến mà." Tấn Tuyên giơ tay choàng qua cổ cô, ôm cô vào lòng.
"Tấn Tuyên, rốt cuộc anh muốn gì hả?" Cô cứ để mặc anh ôm, không thèm chống cự.
Vu Tiệp bỏ cuộc rồi, chắc cứ để anh ta muốn làm gì thì làm có lẽ anh ta sẽ không làm phiền đến cô nữa. Chính vì từ nhỏ đến lớn cô không thuận theo anh ta nên anh ta mới thấy có hứng thú chăng, nếu cô cũng như Vu Lâm, chắc anh ta cũng sẽ dửng dưng, thờ ơ.
"Anh thích thấy em dữ dằn giương vuốt nhe nanh", Tấn Tuyên ghì chặt tay, cằm tựa lên đầu cô nói.
"Anh biến thái quá." Vu tiệp bị anh đè đến tức thở, hừ một tiếng.
Tay Tấn Tuyên dần dần còng qua eo cô, dần khéo chặt rồi chặt hơn nữa.
Cô giống như một con mèo nhỏ, lặng lẽ quan sát mọi thứ, nếu có người muốn tiếp cận, cô sẽ bỏ đi ngay. Khi anh muốn kéo cô trở lại thì cô lại càng nhảy xa hơn. Chỉ lúc anh chọc giận, khiêu khích thì mới có thể nhìn thấy chút tình cảm của cô.
Cô kỳ quặc như vậy đấy, luôn thấy phản cảm với ý tốt của người ta. Và cô càng kháng cự thì anh lại càng muốn đến gần hơn.
Anh tham lam hít ngửi mùi hương của cô, đôi môi vô thức ép sát vào gương mặt cô, da thịt của cô thật quá tình khiết, trơn nhẵn mịn màng, cám dỗ người ta không cách gì dừng lại được.
Vu Tiệp đạp mạnh lên chân anh một cáo.
Tấn Tuyên đau quá buông cô ra, lùi ra sau ba bước.
"Cơm xong rồi đây", tiếng dì Châu vọng đến.
Vu Tiệp khẽ cười, vòng qua anh định đi vào trong nhà.
Tấn Tuyên nhẹ nhàng kéo cô lại, cô ngã vào lòng anh.
Anh tóm lấy tay cô, đặt lên ngực mình rồi nói: "Lần sau phải đạp mạnh lên đây mới có tác dụng:. Nói xong, anh nhanh chóng hôn chụt lên má trái cô một cái rồi mới chịu buông.
Vu Tiệp nghiến răng, quay người bỏ vào trong nhà. Có lẽ phải trốn thật xa thì may ra mới không gặp phiền phức.