thao đó nhiều. Tiếng gào thét ấy cũng chỉ để kêu gọi các anh chàng đẹp trai.
Mà Vũ Tiệp thì không thể chịu nổi tiếng kêu gào đó làm ảnh hưởng đến việc giải trí của cô.
Thể thao chỉ là một môn giải trí, sao lại phải làm ra vẻ trịnh trọng khác thường, nhưng rõ ràng các nam sinh luôn rất yêu thích cảm giác được tâng bốc khen ngợi như vậy.
"Hôm nay đẹp trai lắm, nhóc Trịnh." Vu Tiệp không kìm được sự tán thưởng. Quả thật bộ quần áo màu trắng đã làm nổi bật vóc dáng cao ráo của cậu ấy.
"Cậu cũng xinh lắm." Trịnh Phong mỉn cười gật đầu, đôi mắt cong cong hệt như trăng non.
Xinh đẹp? Vu Tiệp cười khẽ, từ này dùng cho cô thì có vẻ lãng phí, cô thích nghe người khác tán thưởng về tài trí của mình hơn là khen ngợi ngoại hình của cô.
Thu lại những lời khen, họ bắt đầu chơi bóng nghiêm túc.
Cậu bên này, tôi bên kia, hai bên đánh bóng đỡ bóng, Trịnh Phong tay dài chân dài nên chiếm thế thượng phong. Vu Tiệp nhún vai, chẳng sao cả, thắng thua không phải là tất cả, luyện tập mới là cái thu hoạch được.
Đúng lúc họ đang đấu với nhau thì bên ngoài sân bóng bỗng vang lên một tiếng gọi quen thuộc:"Vu Tiệp!".
Vu Tiệp giật mình nên không đón trúng trái bóng đang lao tới, may mà cô nghiêng người kịp thời mới không bị bóng đập vào ngực.
Cô buông vợt xuống, quay ra nhìn. Sắc mặt dần dần tối lại, đôi mắt khẽ nheo lại, hoàn toàn không có chút biểu cảm.
Đúng là âm hồn không tan!
Tấn Tuyên xuất hiện ở đây thì chỉ có thể một khả năng là anh ta thấy quá chán chường nên mới đến đây tìm thú vui!
Tấn Tuyên kéo theo một cô gái mảnh dẻ vòng qua cửa tiến vào sân. Thì ra đến đây là để cưa gái, không biết anh ta có hứng thú với sinh viên từ khi nào vậy. Vu Tiệp lạnh lùng lườm một cái, cô không hề muốn vô tình gặp gỡ anh ta chút nào/
"Kia là bạn trai em hà?" Tấn Tuyên trợn mắt vẻ khoa trương, nói tiếp: "Sao chưa nghe Tiểu Lâm nhắc đến nhỉ, thì ra em lén lút yêu đương nhé".
Tấn Tuyên, anh đủ chưa hả! Ánh mắt Vu Tiệp càng lạnh hơn: "Bạn tôi, Trịnh Phong".
"Tuyên!" Người đẹp đứng cạnh lên tiếng cự nự vẻ không chịu được khi bị bỏ rơi.
"Đây là Phương Chi Mẫn, bạn của Tiểu Lâm, vừa hay cô ấy chung trường với em, có duyên với nhau thật." Tấn Tuyên cười toe toét, vui vẻ giới thiệu nhưng mắt vẫn quan sát Vu Tiệp. Hôm nay, cô ấy thật trong sáng giản dị, bộ quần áo thể thao trắng, đôi chân thon dài lộ ra dưới chiếc váy siêu ngắn. Bình thường đều được bao bọc kỹ lưỡng, sao trong trường lại dám để lộ ra thế này? Đôi mắt Tấn Tuyên khẽ nheo lại, khóe môi hiện ra nét cười bí ẩn.
Vu Tiệp bị nhìn toàn thân đến ngứa ngáy liền kéo Trịnh Phong đi: "Chúng ta chơi tiếp đi".
Tấn Tuyên đưa tay kéo cô lại: "Tiểu Tiệp, sao mà nóng nảy thế? Khó khăn lắm hôm nay mới gặp được nhau, chúng ta cỏ thể đấu đôi nam nữ mà".
Vu Tiệp khẽ vùng ra, muốn hất tay anh đi nhưng anh lại tươi cười nhìn về phía Trịnh Phong mà tay lại không hề có ý buông cô ra.
"Tùy Vu Tiệp thôi." Trịnh Phong mỉm cười, gật đầu với Vu Tiệp.
Tay cô đang bị nắm chặt lại, rồi dần lỏng ra, nụ cười trên mặt Tấn Tuyên không đổi, anh quay lại nhìn Vu Tiệp, dù trong lòng cô lúc này chẳng vui vẻ chút nào nhưng cũng không thể nổi điên được, đành phải gật đầu.
Vu Tiệp hất tay Tấn Tuyên ra, kéo Trịnh Phong về một bên của sân.
Trịnh Phong và Vu Tiệp đấu với Tấn Tuyên và Phương Chi Mẫn.
Bắt tay xong, Vu Tiệp mới phát hiện thấy Tấn Tuyên đánh tennis cũng rất cừ, không thua kém Trịnh Phong là mấy.
Thật không nhìn ta, anh ta suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt, sao lại có thời gian luyện tập, chắc có lẽ tập từ hồi học đại học, bây giờ chơi khá như vậy chẳng qua là do chưa quên kỹ thuật thôi.
Trình độ của Vu Tiệp cũng khá, còn Phương Chi Mẫn thì hơi kém. Hơn nữa Trịnh Phong không hề thương hoa tiếc ngọc, cứ phát bóng hết trái lại phải, hại người đẹp Phương chạy ngược chạy xuôi, tuy bóng hầu hết do Tấn Tuyên đón nhưng dưới sự phối hợp của Vu Tiệp và Trịnh Phong, vẫn khiến cho người đẹp phải luống cuống chạy khăp sân.
Mà người đẹp Phương cũng rất biết nắm cơ hội tỏ ra là mình yếu đuối, đáng thương để có được sự thương xót của Tấn Tuyên.
Tấn Tuyên choàng lấy người đẹp, nhìn thấy Vu Tiệp và Trịnh Phong vui sướng đập tay vào nhau mừng thắng lợi nên bắt đầu phản kích.
Anh phát mạnh bóng chỉ nhắm vào Vu Tiệp, đường bóng ngắn dài, đến nỗi cô đuối sức không đón nổi, để hụt mất mấy quả.
Vu Tiệp trừng mắt nhìn, sao anh ta cứ nhắm vào cô mãi thế. Trịnh Phong bước lại an ủi, không sao, chúng ta đứng trên dưới, chỉ cần bóng vụt đến phía sau thì cậu sẽ phụ trách đón, cô chỉ phải đứng phía trước tìm cơ hội điều chỉnh đường bóng của Tấn Tuyên thôi.
Tấn Tuyên mỉm cười nhìn hai người đứng sát lại, đầu cũng kề nhau, nụ cười bên khóa môi càng rõ ràng, quan hệ giữa hai người này xem ra rất tốt đây.
Một thắng một thua, hai bên đang hòa nhau.
Thấy người đẹp Phương mồ hôi mồ kê đầm đùa, Vu Tiệp biết cô nàng sắo không chạy nổi nữa rồi, ván thứ ba Tấn Tuyên thua chắc rồi.
Cô và Trịnh Phong nhìn nhau cười, càng tích cực đón và phát bóng hơn.
Tấn Tuyên cũng biết Phương Chi Mẫn sắp gục, chỉ còn lại mình anh di chuyển trên sân bóng, anh càng chuyên tâm thì đường bóng cũng trở nên linh hoạt, tốc độ cũng nhanh hơn nhiều.
Tấn Tuyên từ vị trí phía sau vụt lên phía trước, chỉ thấy cánh tay anh khẽ nâng lên, đập một đường bóng rất ngắn ngay trước lưới.
Vu Tiệp nhìn thấy anh đột ngột tay đổi thế tay thì vội vàng nhào đến phía trước đón bóng, khó khăn lắm mới cứu được, nhưng do trả bóng quá yếu nên đã cho Tấn Tuyên một cơ hội tốt để phản kích.
Anh đột ngột đập bóng thật mạnh, vụt bóng bề phía bên kia sân.
Vu Tiệp cuống cuồng chạy lên, liều mình đỡ bóng. Tuy bóng đã được đánh lại qua bên kia lưới nhưng theo quán tính, cô không dừng lại kịp nên đã bị ngã sõng soài trên mặt đất. Đầu gối đập xuống, một cơn đau buốt nhói lên, rách cả da, máu dần dần chạy ra, nhuộm đỏ cả một khoảng chân.
"Vu Tiệp."
"Vu Tiệp."
Trịnh Phong và Tấn Tuyên cùng lúc nhào đến trước mặt cô.
Trịnh Phong chạy đến trước đỡ cô, ngồi xuống hỏi: "Có sao không?". Thấy máu loang lổ trên đầu gối cô, ánh mắt Trịnh Phong đầy vẻ lo âu.
Vu Tiệp cố gắng cười: "Không sao". Vết thương nhỏ thôi mà, vẫn ổn, cũng lâu quá rồi không bị ngã xước đầu gối, lần cuối cùng cô bị thương hình như cũng thừ tời trung học rồi.
Tấn Tuyên nắm chặt cây vợt đứng một bên nhìn Vu Tiệp nằm dựa vào lòng Trịnh Phong.
"Ôi chao, chảy máu rồi." Phương Chi Mẫn cũng chạy đến, nhìn thấy máu chảy trên chân Vu Tiệp, kêu lên.
"Bệnh viện ở đâu?" Tấn Tuyên quỳ xuống, khẽ chạm vào đầu gối Vu Tiệp, cẩn thận phủi những hạt cát dính xung quanh vết thương. Không biết do vết thương quá đau, hay do tay anh quá lạnh mà cảm giác tiếp xúc kỳ lạ ấy khiến Vu Tiệp giật mfinh khẽ rút chân lại, cử chỉ đột ngột của Tấn Tuyên khiến cô thấy rất khó chịu.
Trịnh Phong đã bế bổng Vu Tiệp lên rồi nói: "Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện đã". Vứt vợt tennis sang một bên, Tấn Tuyên đưa tay ra định ngăn lại nhưng thấy mình không có lý do gì để làm thế đành buông tay xuống.
Anh nhặt vợt lên đi theo, Phương Chi Mẫn cũng vội vã nối gót.
Bác sĩ xử lý nhiễm trùng cho Vu Tiệp, kê một số thuốc, dán băng cá nhân lên đó rồi nói không có gì đáng lo cả, chỉ cần cẩn thận đừng để nước vào trong vòng vài ngày là ổn.
Chỉ còn Tấn Tuyên đang đứng dựa tường nhìn cô chăm chú.
Cô cúi nhìn vết băng dán trên đầu gối, đánh tennis mà cũng bị thương, từ khi nào cô đã trở nên yếu đến không chống nổi gió thế này?
Tấn Tuyên bước lại, ngồi xuống bên cạnh, khẽ nhấc chân bị thương của cô đặt lên đùi anh.
Vu Tiệp ngượng ngùng định rụt chân lại, nhưng bị anh giữ chặt.
Bàn tay Tấn Tuyên khẽ vuốt ve quanh vùng bầm tím, chậm rãi, nhẹ nhàng, Vu Tiệp không thể quen được với sự yên tình đột ngột ngày của anh nên cứ muốn rụt chân về.
"Đau mà cũng không kêu." Ánh mắt anh thoáng vẻ trách móc, Vu Tiệp hơi ngẩn ra, anh đang giận ư? Chứ không phải do anh đánh bóng quá mạnh khiến cô bị thương sao? Cô giận dỗi đẩy tay anh ra: "Đau thì sao nào?"
Tay Tấn Tuyên giữ chặt chân cô lại, khẽ ấn vào vùng bầm tím, cơn đau buốt ập đến khiến cô khẽ kêu lên, tay đập mạnh vào tay anh rồi chầm chậm rút chân lại: "Anh tránh xa tôi ta thì tôi sẽ không đau nữa".
Cô ngước lên giận dữ, trừng mắt nhìn anh thì thấy Trịnh Phong đã quay lại, đang đứng gần đó nhìn hai người.
Vu Tiệp kìm nén cơn giận, mỉm cười nhìn Trịnh Phong: "Lấy thuốc chưa? Đỡ tôi về".
Trịnh Phong bước nhanh đến, giữ lấy cô đang định đứng lên, sau đó bỏ thuốc vào túi áo, khoác hai chiếc vợt ra sau lưng rồi ôm eo cô bế bổng lên.
Vu Tiệp ngẩn ngơ nhưng không chống cự, để mặc cậu bế xuống lầu.
Qua vai Trịnh Phong, cô nhìn thấy Tấn Tuyên vẫn ngồi ghế nhìn theo bóng họ.
Tại sao cơn đau trên đầu gối bỗng trở nên rõ nét khiến trong lòng cô cũng cảm thấy nghẹn đắng như thế?