Cô vừa định bảo anh buông tay thì Tấn Tuyên đã nhanh chóng lật người, đè cô xuống dưới. "Anh..."
Chưa kịp nói hết câu cô đã bị gương mặt anh kề sát tới làm cho điếng hồn quên cả mở miệng.
Theo phản xạ, Vu tiệp quay mặt đi nhưng môi anh đã kịp ép xuống gò má nhẵn mịn của cô. Anh ta dám lén tấn công cô!
"Dậy mau!" Cô trừng mắt nhìn rồi thử đẩy anh sang một bên để thoát khỏi vòng kìm kẹp.
"Chẳng phải em muốn hôn nên mới gọi anh dậy à?" Tấn Tuyên chỉ cần hơi vận sức đã ghìm chặt được hai chân cô, khiến cô không cử động nổi, anh đè mạnh người xuống khiến giữa hai người không còn khe hở nào.
"Chết đi." Thật sự cô rất muốn đấm vào bản mặt tươi cười của anh ta một cái. Biết bao cô gái đánh nhau đến toạc đầu chỉ để được anh ta ôm vậy mà anh ta còn chê không đủ hay sao mà còn đến đây chọc giận cô.
"Móng vuốt của mèo hoang nhỏ vẫn sắc thật." Tấn Tuyến hài lòng ngắm vẻ phẫn nộ trên mặt cô. Cứ tưởng cô đã thùy mị rồi, thì ra vẫn cần phải rèn luyện nhiều hơn. Thú vị thật, anh thích ngắm nhìn sự tức giận dần lan tỏa trên gương mặt cô, nó như một đóa hồng đầy gai vậy.
"Dậy mau!" Cô không quen với việc gần gũi người khác như thế, đã vậy lại còn bị cả người anh đè lên, hô hấp cũng đã bắt đầu khó khăn, lớp vải mỏng manh không thể ngăn cách hơi nóng hừng hực từ người anh phả ra thấm vào da cô, sứ nóng ấy không ngừng tăn lên khiến cô cảm thấy rất khó chịu.
"85B." Anh làm ra vẻ không hề nghe thấy, miệng lẩm bẩm nhưng ánh mắt lại liếc vào cổ cô.
Thấy sự bất thường trong ánh mắt anh, Vu Tiệp đột ngột hiểu ra trong đầu anh đang nghĩ trò gì. Đồ sói háo sắc!
Cô vận hết sức đẩy anh thật mạnh, thừa dịp anh lăn sang một bên, cô vội vã chống cự để ngồi dậy, tháo chạy khỏi cái giường đáng sợ này. Nhưng, chân cô vẫn chưa thoát ra khỏi mép giường thì đã bị anh ôm chặt lấy eo, cả người cô lại ngã vào lòng anh. Thấy vậy, Tấn Tuyên khẽ xiết chặt, khóa chặt cô trông vòng tay mình.
"Anh rất nhớ hình ảnh em thời thơ ấu." Tay Tấn Tuyên ôm càng chặt hơn, không hề muốn cô rời khỏi mình.
"Anh mà không buông ra, tôi sẽ cắn đó", cô cau mày trợn mắt nói. Tất nhiên là cô nhớ rồi, bị anh bắt nạt đến nỗi không trốn đi đâu được, thời thơ ấu bị anh hãm hại đến nỗi bị bố mẹ phạt đứng suốt, và cả sự ghen tỵ điên cuồng của Vu Lâm... tất cả đều do anh ta, cái tên đại họa này mà ra.
"Rất vui lòng để em cắn." Anh cười khẽ, nụ cười gian xảo đắc ý như một con cáo nhìn thấy con thỏ bị mắc mưu, đã đứng bên vòng dụ dỗ của mình, sắp sửa nhảy vào trong hố bẫy đến nơi rồi.
"Tấn Tuyên, anh mà không buông ra, tôi sẽ gọi Vu Lâm." Vu Tiệp nghiễn răng kèn kẹt uy hiếp. Anh ta cũng sợ sự khủng bố của Vu Lâm, cô biết rõ điểm này hơn ai hết.
Anh cúi xuống, áp sát vào mặt cô, hơi thở nóng hực phả lên mặt cô, cô cố gắng cắn răng không để người mình run lên.
"Lúc này mà gọi cô ấy thì mất vui đấy." Ánh mắt cười cợt của Tấn Tuyên hiện lên trong mắt cô, rèm mi đen óng rung rinh khiến cô choáng váng, chưa kịp nhìn rõ vẻ mặt anh thì mọi thứ trước mắt cô đã tối sụp.
Môi anh đã phong kín tiếng kêu thảng thốt trong lòng cô!
Vu Tiệp sợ hãi, đấm vào vai anh thùm thụp, hai tay giật mạnh tóc anh. Cô muốn kéo mặt, kéo môi anh ra xa nhưng anh không hề động đầu mà chỉ gạt tay cô, kẹp xuống bên mình rồi tiếp tục mơn trớn môi cô. Anh đã không còn hài lònh với sự thân mật của môi và môi, chiếc lưỡi nóng hổi đã chui vào trong miệng, đưa đấy trước hàm răng cô.
Hơi nóng toàn thân thiêu đốt lý trí, cô chỉ biết mình tuyệt dối không thể hé miệng ra, không thể để anh ta được nước làm tới! Cô hoảng loạn điên cuồng, chỉ cảm thấy môi mình ướt đẫm, đôi mắt nhức nhối rất khó chịu. Cô tuyệt đối không thể chịu thua, cô cắn chặt răng, nhắm nghiền mắt nhưng sự đau nhức trong mắt cứ day đi day lại khiến tròng mắt càng nhức nhối hơn, tay cô cũng đẩy anh mạnh hơn.
Tấn Tuyên chết tiệt! Có giỏi thì đừng để tôi dậy, nếu không tôi sẽ khiến anh phải hối hận!
Tấn Tuyên tỏ rõ sự không hài lòng trước phản khánh đó, anh dùng hết sức bóp eo cô một cái, đau đến nỗi cô kêu lên thất thanh, miệng đã mở ra, thoáng chốc bị anh chiếm giữ lấy hoàn toàn. Cuối cùng anh cũng thỏa mãn trước sự đầu hàng của cô, thừa thắng xông lên, hôn thật cuồng nhiệt lên môi cô, cuốn lấy lưỡi cô thật mạnh. Miệng cô đã hoàn toàn bị anh chiếm đóng, mùi vị đàn ông của Tấn Tuyrn tràn ngập khoang miệng, cướp đi toàn bộ hơi thở của cô. Cô lắc đầu thật mạnh nhưng không thể thoát khỏi sự đeo bám của anh nên cô hạ quyết tâm, nghiên răng lại, cắn thật mạnh lên môi anh.
Vị tanh của máu ngập tràn trong miệng, cuối cùng đã ngăn cản sự chiếm đoạt của anh.
Khóe môi dính máu, Vu Tiệp ngoảnh mặt sang bên, cố gắng hít thở, phẫn nộ kêu lên: "Dơ bẩn!". Cứ nghĩ đến việc anh ta ôm ấp không biết bao nhiêu cô gái, cô đã thấy chán ghét đến lộn mửa. Chẳng phải từ trước giờ anh ta vẫn thích mấy chuyện tự nguyện đó sao? Tại sao bây giờ lại phải ép uổng cô chứ?
Tấn Tuyên lạnh lùng trừng mặt nhìn cô, hồi lâu mới nhếch môi cười, hừ khẽ: "Em sẽ quen thôi".
Anh cúi đầu ép đôi môi dính máu của mình xuống môi cô cho đến khi máu cũng nhuộm đỏ khóe môi cô rồi chảy vào kẽ răng, tiếp xúc với đầu lưỡi, gợi lên mùi vị mặn mặn nồng nồng.
"Cộc... cộc... cộc... cộc..."
Tiếng gõ cửa liên hồi vang lên, Vu Tiệp hoảng hốt đẩy Tấn Tuyên ra. Cuối cùng Vu Lâm cũng tìm ra, sao không sớm một chút đi?
Vu Tiệp trợn trừng mắt nhìn môi Tấn Tuyên vẫn còn dính máu, còn anh lại nhìn ra phía ngoài, cười cười với cô, chỉ có Vu Lâm mới đến quấy rối anh vào lúc này thôi.
Tấn Tuyên đưa tay lên chùi vết máu bên khóe miệng, lườm cô một cái rồi liến nehj môi, nuốt hết tàn dư vào miệng.
Vu Tiệp nhìn ra ngoài cửa, bây giờ để Vu Lâm vào thì đêm nay chắc chắn không ngủ nổi, thôi xong, đành về trường sớm vậy. Dù sao sinh nhật Vu Lâm năm nào cũng như nhau, cô không quan tâm chuyện dềnh dàng này.
Cô đứng dậy ra mở cửa, nhưng tay lại bị kéo lại. Cô định nổi giận thì ngón tay anh đã vuốt ve môi cô, lau sạch vết máu của anh trên khóe môi, cô trừng trừng nhìn, hất tay anh ra.
Dường như Vu Lâm đã rất sốt ruột, cô liền giật tung cửa bước vào. Vừa định mở miệng trách mắng thì Vu Lâm phát hiện ra Tấn Tuyên bước ra từ sau lưng Vu Tiệp, miệng cô bỗng như bị nhét trứng gà, há hốc thành hình chữ O.
Vu Tiệp khẽ đếm nhẩm trong lòng, 1... 2... 3... kêu thét.
Quả nhiên, tiếng kêu thét cao đến quãng tám của Vu Lâm bắt đầu phát tác.
"Tấn Tuyên, sao anh lại ở trong phòng nó?"
Vu Tiệp nghiêng người để Tấn Tuyên đi ra, anh còn khẽ mỉm cười với mình, cô chỉ muốn đá cho anh một cái, để anh dẫn Vu Lâm xuống lầu phắt cho rồi!
Cô sập mạnh cửa lại! Nhốt tiếng kêu thét của Vu Lâm và những lời nói ngon ngọt dỗ dành của Tấn Tuyên lại bên ngoài!