ng người không dễ rung động, một khi rung động với ai, đến chết cũng không thay đổi. Vấn đề ở chỗ, cho dù bọn hắn là rung động thật sự. Nhưng cũng chỉ có một Lâm Mị, giúp Chu Minh Dương, hay là giúp Liễu Vĩnh?
Viên Tuệ đại sư rối bời một đêm, sáng sớm lại được báo nhóm phu nhân Vĩnh Bình Hầu đang vào chùa, không khỏi trừng mắt nhìn hai lễ vật trên bàn, ngửa đầu thở dài một hơi, quả nhiên không có việc gì thì không nên dính dáng với người phàm tục, một khi dính vào, liền nảy sinh những chuyện phàm tục, muốn bỏ cũng không xong.
Ngoài đại điện, phu nhân Vĩnh Bình Hầu đang dâng hương, đưa tiền công đức, lại lấy cớ bảo Chu Mẫn Mẫn Lâm Mị qua bên kia nghe giảng kinh, rồi mới cùng nhóm Sử phu nhân chậm rãi đến chỗ Viên Tuệ đại sư so bát tự. Gặp Viên Tuệ đại sư thư thả đi ra, phu nhân Vĩnh Bình Hầu vội đưa thiếp canh vào tay Tô phu nhân, cười nói: “Cô chỉ cần nói so bát tự cho nghĩa nữ và Sử thiếu gia là được, ông ấy không nhớ được từng so bát tự cho hai đứa đâu.” Dứt lời, ba vị phu nhân ngồi xuống trước bàn Viên Tuệ đại sư.
“Đây là bát tự của nghĩa nữ của ta, đây là bát tự của Sử thiếu gia đến cầu hôn, thỉnh đại sư so bát tự cho hai đứa.” Tô phu nhân đưa thiếp canh đến trước mặt Viên Tuệ đại sư.
Viên Tuệ đại sư nhìn thiếp canh một lượt, quả nhiên thấy một trong hai là bát tự của Lâm Mị, tiện tay đặt thiếp canh của Sử Bình Tá xuống bàn, cầm chặn giấy đè lên, chỉ xem thiếp canh của Lâm Mị rồi nói: “Bát tự tốt lắm,….” Ông ấy còn chưa nói xong, liền thấy Liễu Vĩnh đi vào, nhìn thấy phu nhân Vĩnh Bình Hầu thì kêu lên: “Phu nhân hãy khoan, thiếp canh kia bị sai.”
Các vị phu nhân ngẩn ra, thế là thế nào?
Liễu Vĩnh ngó lơ thần tình kinh ngạc của các vị phu nhân, đi vèo cái đến trước bàn Viên Tuệ đại sư, lấy từ trong ống tay áo ra một tờ thiếp canh, đặt vào tay Viên Tuệ đại sư, rồi mới quay sang cười với phu nhân Vĩnh Bình Hầu: “Hôm qua bà mối cháu nhờ trở về có nói, phu nhân Hầu gia bảo là chờ so bát tự rồi nói tiếp. Hôm nay cháu phát hiện, trong lúc rối ren đã cầm nhầm thiếp canh đến Hầu phủ. Đây mới là bát tự của cháu.” Hắn vừa nói, vừa ân cần nhận khay trà từ tay tiểu hòa thượng, mời từng vị phu nhân một, sau cùng mời Viên Tuệ đại sư. Viên Tuệ đại sư nhấp một ngụm, tiện tay đặt cốc trà xuống bàn. Đại sư nhìn hai tờ thiếp canh trong tay, lại duỗi tay còn lại ra lấy chặn giấy, nhưng hơi sơ ý khiến chặn giấy đập vào cốc trà, “cách” một tiếng, nước trà đổ đầy bàn.
“Ối!” Mấy vị phu nhân đều ăn mặc chỉnh tề, thấy nước trà đổ tung tóe thế, đương nhiên là lùi về phía sau, để tiểu hòa thượng vào lau dọn. Sử phu nhân khẽ vươn tay muốn lấy thiếp canh của Sử Bình Tá, lại thấy tờ thiếp canh đã ướt đẫm nước trà.
Liễu Vĩnh giống như lơ đãng cũng giơ tay lấy tờ thiếp canh, Sử phu nhân và hắn mỗi người cầm một đầu, tờ thiếp canh vốn ướt vì nước trà, hắn vừa cầm vào liền rách làm hai mảnh, hắn liền nói: “Phu nhân không cần tự trách bản thân. Tờ thiếp canh này viết sai, rách thì thôi.”
Sử phu nhân tái hết cả mặt. Khi so bát tự mà thiếp canh rách làm hai chính là điểm báo xúi quẩy. Lần trước vì Thiên Phương Công chúa, Viên Tuệ đại sư đã nói dối, lần này lại gặp chuyện thế này, hôn sự này có thế nào bà ấy cũng không dám bàn nữa.
Mặt phu nhân Vĩnh Bình Hầu cũng biến sắc. Bát tự còn chưa so mà thiếp canh đã rách làm đôi, bất cứ ai cũng không dán bàn tính tiếp.
“Liễu Trạng nguyên…” Phu nhân Vĩnh Bình Hầu ngầm bực, muốn trách cứ Liễu Vĩnh, nhưng lời đã đến bờ môi lại phải nuốt trở lại. Quả thật, khi bà mối của Liễu Vĩnh nhờ đến Hầu phủ cầu hôn, bà đã trả lời là chờ so bát tự rồi nói tiếp. Sáng sớm nay, bà không cầm bát tự của Liễu Vĩnh đi so, lại cầm bát tự Sử Bình Tá tới đây, nói ra, là bà đuối lý. Bây giờ thiếp canh của Sử Bình Tá bị rách, nếu bà làm rùm beng chỉ tổn thương thanh danh của Lâm Mị. Một khi lộ chuyện Sử Bình Tá và Lâm Mị hai lần so bát tự, một lần bị lừa đảo, một lần thì rách thiếp canh, không cần nghĩ cũng biết, ai nấy đều nhận định bát tự Lâm Mị xúi quẩy sát phu, không gả cho ai được. Rồi lại muốn tìm một hôn sự tốt, thật là muôn vàn chông gai.
Tô phu nhân cũng á khẩu, bên này chưa chính thức từ chối Liễu Vĩnh, bên kia lại đã so bát tự với Sử Bình Tá, vỡ lở ra thì là các phu nhân làm chuyện vô lý. Lúc này không thể nói tờ thiếp canh bị rách kia là của Sử Bình Tá. Bà suy nghĩ một chút, thấy sắc mặt của phu nhân Vĩnh Bình hầu và Sử phu nhân không được dễ nhìn cho lắm, sợ hai phu nhân nổi cáu, đành lấp liếm cho qua: “Đây gọi là cái cũ không đi thì cái mới không tới được. Tờ thiếp canh này rách rồi, giờ lại có tờ thiếp canh mới, cũng là nhân duyên tốt.”
“Rất tốt, bát tự của đôi trai gái này là ông trời tác hợp, lương duyên trời ban.” Viên Tuệ đại sư nghiên cứu bát tự của Liễu Vĩnh và Lâm Mị một hồi, thấy quả thật là lương duyên, nhất thời thở phào một cái, may là lần này không phải nói láo.
Liễu Vĩnh cũng thầm thả lỏng tinh thần, quay đầu nhìn phu nhân Vĩnh Bình Hầu nói: “Phu nhân, so bát tự xong rồi,…”
“Chờ đã!” Phu nhân Vĩnh Bình Hầu cười nhạt, “Tiểu Mị chung quy không phải con gái ruột của ta, hôn sự của con bé, phải do chính nó gật đầu.”
“Phu nhân, phu nhân, trong cung có người tìm, triệu phu nhân và Nhị tiểu thư tiến cung.” Một quản sự thở hổn hển đi vào, vội vàng tiến lên báo với phu nhân Vĩnh Bình Hầu.
Lúc này, Nhậm Hiểu Ngọc đang ở trong thư phòng châm trà cho Nhậm Tể tướng, nói: “Hôm nay là ngày nghỉ, sáng sớm phụ thân vẫn phải vào cung, thật là vất vả.”
Nhậm Tể tướng cười “ha ha”: “Nghe nói Hạ Như Phong chọn hôm nay cầu kiến hoàng thượng, ta đương nhiên cũng phải tiến cung cầu kiến. Quả đúng như con gái tính toán, Hạ Như Phong kia nghe nói nghĩa nữ Hầu phủ Lâm Mị rất giống Thiên Phương Công chúa, đã tiến cung xin tứ hôn. Lúc này nhất định là phu nhân Vĩnh Bình Hầu và Lâm Mị đã được triệu tiến cung rồi. Chỉ sợ Hầu phủ bị mất oan một cô nghĩa nữ xinh đẹp yêu kiều.”