c Kerr Ôn vươn tay ôn nhu vuốt ve giống như đang vỗ về tình nhân.
Hà Thanh Lăng nín một bụng nghi vấn, nhưng không mở miệng, bởi vì bà cảm nhận được bi ai đến từ trên người người nam nhân này, cái loại bi ai tuyệt vọng đến mức tận cùng này.
“Cô ấy từng nói Ngàn Hạc Lam Đại giống như là con của cô ây, nhưng là đã nhiều năm như vậy, tôi đem con nuôi lớn rồi, nhưng cô ấy lại không thể nhìn thấy. . .”
“Cô ấy vẫn không tha thứ cho tôi. . . Để cho cuộc đời này của tôi sẽ không còn được gặp lại cô ấy chính là trừng phạt lớn nhất ”
“Cô ấy cười rộ lên rất đẹp, hai lúm đồng tiền ẩn hiện, bên trong đôi mắt luôn có đủ loại ý đồ xấu, có đôi khi nhìn Tiêu Tiêu tôi đã giật mình cảm thấy cô ây vẫn chưa rời khỏi tôi. Tôi không phải một người chồng có đủ tư cách , không phải một người có đủ tư cách làm cha, cả đời này của tôi đã tràn ngập thất bại cùng bi kịch, tôi thực may mắn khi Ngải Đăng có Tiêu Tiêu, nên tôi có thể xem như đã chuộc lại phần nào lỗi lầm.”
Bá tước Kerr Ôn không hề để ý có người nghe hay không, một mình nói liên miên bất tận, Hà Thanh Lăng cẩn thận nghe ý tứ trong lời nói của ông, càng nghe tâm càng trầm, càng nghe càng kinh ngạc.
“Ông. . . Ông là. . . ?” Giọng của Hà Thanh Lăng có chút không xong, bà không xác định người này có phải là người năm đó mà em bà quyết định bỏ đi theo.
“Tên Trung Quốc của tôi gọi Hà Sơn” đây là Hà Nhị lấy tên, cùng họ với cô ây, giống tòa núi lớn bảo vệ cô ấy.
“Hà Sơn? . . . Hà Sơn? . . . Ông. . . Ông chính là người đàn ông đã cùng Nhị Nhị bỏ trốn năm đó, thì ra là thế, Thì ra ông căn bản là không phải người Trung Quốc, khó trách Đường thúc, bọn họ tìm khắp nơi không thấy.”
Hà Thanh Lăng nói lên chuyện cũ có chút áp chế không nổi kích động, Cô em họ Hà Nhị là cô em gái thân cận với bà nhất, nhưng về sau, khi cô ấy đi rồi, đi cùng một nam nhân mà cô ấy yêu , Hà Thanh Lăng nghĩ rằng em họ mình sẽ hạnh phúc, sẽ bình an khoái hoạt sinh hoạt tại thế giới khác, nhưng sự thật cũng không phải như vậy, mà tạo thành kết cục như bây giờ hết thảy là do trước người nam nhân mắt này.
Vấn đáp sau hậu trường
1.Thích nghe đối phương gọi mình là gì?
Ngải Đăng: Ông xã.
Tiêu Tiêu: ách. . . Tùy tiện đi, sao cũng được!
Ngải Đăng vừa thấy sắc mặt hồng lên của Tiêu Tiêu là biết cô đang suy nghĩ gì rồi, Tiêu Tiêu chỉ khi ở trong một loại tình huống mới thốt ra ba chữ này,đó là khi mỗi lần làm tình mà tại thời điểm không còn lựa phản kích mới dùng ba chữ này xin tha.
2.Cho rằng bộ phần nào của đối phương hấp dẫn mình nhất?
Ngải Đăng: toàn bộ ( bất quá ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào ngực Tiêu Tiêu, do sắp sinh cục cưng, ngực Tiêu Tiêu càng ngày càng mềm lại, làm cho anh yêu thích không buông tay, mỗi ngày đều phải vuốt ve mới có thể đi ngủ )
Tiêu Tiêu: Ánh mắt
Ngải Đăng trừng mắt nhìn Tiêu Tiêu không tiếng động hỏi, chẳng lẽ trên người của anh chỉ có ánh mắt mới hấp dẫn em sao? ! ! Tiêu Tiêu vô tội ngây ngô cười, người ta hỏi là thích nhất mà , tối! !
3. tật xấu của đối phương là gì?
Ngải Đăng: không có.
Tiêu Tiêu: người đàn ông chủ nghĩa gia trưởng, bá đạo, khi dễ trẻ con ( mỗi lần nhìn con bị anh tra tấn, mình cũng đau lòng muốn chết, có ba ba nhà ai mà bắt đứa nhỏ của chính mình tự đi kiếm tiền xài tiêu vặt khi chỉ mới 5 tuổi ! ! Quả thực, giai cấp tư sản là bóc lột sức lao động trẻ em )
Ngải Đăng nguy hiểm nheo mắt lại, bảo bối, buổi tối hôm nay em xong đời rồi. Dám nói anh khi dễ trẻ con? Hừ hừ, buổi tối trở về đưa cho con nhiều số liệu phân tích hơn nữa.
4. Hai người lần đầu tiên hẹn hò là ở nơi nào?
Ngải Đăng: Mới trước đây.
Tiêu Tiêu lập tức phản bác: Bạn đừng nghe anh ấy nói lung tung, hình như là ở trên du thuyền .
Người chủ trì: khi đó không khí giữa hai người thế nào?
Ngải Đăng: tốt lắm, cô ấy đối với tôi yêu thương nhung nhớ.
Tiêu Tiêu: anh lại nói lung tung, rõ ràng là anh nắm tay em trước, cũng là anh chủ động ôm em! !
Người chủ trì: khụ, thỉnh quý vị trở lại chủ đề chính.
Ngải Đăng: tốt lắm
Tiêu Tiêu: cũng không tệ lắm , xem như hai người chân chính lần đầu tiên ở chung một chỗ .
5. Lúc đó sự tình nào sẽ phát triển?
Ngải Đăng: ôm, hôn môi
Tiêu Tiêu: thân ái đi
Người chủ trì: hôn môi kịch liệt sao?
Ngải Đăng: không tính kịch liệt nhưng thực sự hưởng thụ
Người chủ trì: ai thực sự hưởng thụ?
Ngải Đăng nhìn Tiêu Tiêu cười đến ý tứ hàm xúc không rõ, há mồm nhẹ thở ra cái chữ “em”
Tiêu Tiêu: em kháng nghị, anh nói dối! Rõ ràng là anh đối với em vừa hôn lại vừa ôm, quấn quít lấy em không tha .
6.Trước khi kết hôn thường xuyên đi đến địa điểm ước hẹn nào?
Ngải Đăng: trên giường
Tiêu Tiêu: trong nhà thôi, lúc ở trong nước đám chó săn nhiều lắm, đi trên đường chủ yếu là né tránh , cho nên không bằng ở nhà cùng nhau đọc sách, cùng nấu cơm.
Người chủ trì: vậy sau có cục cưng hai người còn có thể một mình đi ra ngoài hẹn hò không?
Ngải Đăng: Được, thường xuyên.
Tiêu Tiêu: anh ấy luôn có ý tưởng bỏ lại bọn nhỏ , nhưng phần lớn vẫn là mang theo các bảo bảo đi cùng nhau.
7. Nếu cảm thấy hiềm nghi đối phương thay lòng đổi dạ ,thì phải làm sao?
Ngải Đăng mắt lạnh nhìn người chủ trì, bảo trì trầm mặc, bởi vì anh cảm thấy câu hỏi này căn bản không phải là câu hỏi.
Tiêu Tiêu: Có lẽ. . . Không thể nào!
Người chủ trì liều chết tiếp tục truy vấn: nếu như nói nếu có nhất vạn( không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn).
Ngải Đăng: không có nhất vạn.
Tiêu Tiêu: Có lẽ nên mang các bảo bảo rời khỏi anh ấy, để cho anh ấy vĩnh viễn không tìm thấy.
Ngải Đăng: em dám! !
Tiêu Tiêu: anh dám em liền dám! !
Ngải Đăng: anh không biết.
Tiêu Tiêu: em đây cũng sẽ không.
8. Có từng nói dối với đối phương không? Có từng cãi nhau vì cái gì không?
Ngải Đăng: không có nói dối, không có cãi nhau.
Tiêu Tiêu: không có cơ hội lừa anh ấy được nha, anh ấy thực khôn khéo . Cãi nhau á, em có cãi nhau thì bất quá giống như ầm ỹ không chịu đứng dậy. Bạn cũng biết đó, tính tình cái người kia căn bản sẽ không cãi nhau, chỉ biết dùng ánh mắt mờ ám trừng mình thôi.
Người chủ trì: đều là những thứ gì chính là hình thức
Khắc khẩu?
Tiêu Tiêu: Thì bởi vì anh thực bá đạo, không được làm cái này cũng không được làm cái kia, cho nên tôi mới tranh cãi một đôi lời , bất quá đều bị anh chèn ép . Sau này, là vì các bảo bảo, bạn không biết đâu anh thực sự bất công , đối con gái rất tốt, đối vơi con trai thì rất kém cỏi, luôn hung hăn với Đa Ngôn. Lần trước , rõ ràng là do Ái Ái đứng không vững tự ngã xuống, Ngải Đăng lại phạt Đa Ngôn quỳ cả một buổi chiều, nói là nó không bảo vệ tốt cho em gái.
Người chủ trì: vậy sau đó làm như thế nào hòa giải?
Tiêu Tiêu đỏ mặt, lần này đến phiên cô trầm mặc không nói. Cả đêm cô không cho Ngải Đăng vào phòng, không nghĩ tới sáng ngày thứ hai anh lại đem cửa phá nát, ôm lấy cô bước vào phòng khách rồi khóa lại, sau đó hai người ở đến tối mới đi ra.
9. Hai người lần đầu H ở địa điểm nào?
Ngải Đăng: trong ngôi nhà ở Trung Quốc của chúng tôi .
Tiêu Tiêu: ách. . . n.
Người chủ trì: là ai chủ động trước ?
Ngải Đăng: cô ấy
Tiêu Tiêu: bắt đầu là tôi , nhưng là về sau là anh ấy là chủ đạo , hừ, anh dám nói anh không muốn sao, em đây còn không phải là sợ anh nhịn đến mức quá vất vã chứ sao.
Người chủ trì: ngay lúc đó cảm tưởng là gì?
Ngải Đăng: rốt cục cô ấy cũng là của tôi.
Tiêu Tiêu: tôi đã làm thực . .
Người chủ trì: lúc ấy bộ dáng của đối phương là?
Ngải Đăng: thực mê người, toàn thân ửng hồng.
Tiêu Tiêu: hai mắt đều nhắm lại, không thấy gì hết , chỉ cảm thấy rất mất sức lực.
Người chủ trì: làm bao nhiêu lần a?
Ngải Đăng: 6 lần.
Tiêu Tiêu: anh lại dám đếm sao? Anh biến thái! ! Em không chú ý, cảm giác chính là anh không ngừng muốn, trước sau đều rất khó chịu .
10.Một tuần lễ thì số lần H là?
Ngải Đăng: không đếm được.
Tiêu Tiêu: ách. . . Này. . . Anh luôn muốn đột nhiên tập kích.
Người chủ trì: ngài cảm thấy lý tưởng nhất là dưới tình huống nào, ngày nào trong tuần thực hành là tốt nhất ?
Ngải Đăng: một ngày một lần.
Tiêu Tiêu: một vòng hai lần đi.
Người chủ trì: cảm thấy đối phương ở trên giường cơ thể có tư thế nào là hưởng thụ nhất?
Ngải Đăng: cô ấy yêu thích tôi từ phía sau tiến nhập vào, tuy rằng như vậy cô ấy sẽ ngượng ngùng, nhưng mỗi lần đều thực hưng phấn.
Tiêu Tiêu: tôi cảm thấy loại nào anh ấy cũng đều hưởng thụ, chỉ cần cho anh ấy, anh ấy đều hấp tấp .