trưởng, phu nhân tổng giám đốc có việc gấp tìm ông, xin ông khi nào về thì lập tức gọi điện cho bà ấy. )
"Tôi biết rồi." Cúp điện thoại nội tuyến, anh gọi điện thoại đến biệt thự của Vi Khắc Phàm.
"Hiểu Thần, tôi là Thiếu Phàm."
( Thiếu Phàm, cậu biết không, Uyển Bình muốn hại đứa bé trong bụng của Tư Nhược, điện thoại di động của cô ta lúc nãy ở cho tôi, tôi ghi âm lại cuộc nói chuyện lúc nãy rồi, cậu tới đây nghe đi. Còn nữa, tôi đã nói Tư Nhược lập tức đến Đài Bắc, cô ấy đến chỗ cậu chưa? Cậu hãy bảo vệ cô ấy cẩn thận! )
"Tư Nhược. . . . . ." Thì ra cô tới tìm anh vì muốn anh bảo vệ, mà anh vừa rồi đã làm chuyện tốt gì rồi?
( Thiếu Phàm, cậu sao vậy? ) trong điện thoại tại sao không nghe thấy tiếng gì?
"Hiểu Thần, tôi mới vừa tổn thương Tư Nhược, cô ấy, cô ấy đi rồi!"
( Trời ạ! Thiếu Phàm, mau đuổi theo cô ấy, cậu rõ ràng cũng yêu cô ấy, tội tình gì lại tổn thương cô ấy, chẳng lẽ vì cậu cho rằng cô ấy yêu cậu còn chưa đủ sao? Nếu như cậu phân tích mọi chuyện, chính cậu không phải là sau khi kết hôn mới yêu Tư Nhược sao, cậu không nên đi ghen với chuyện quá khứ của cô ấy. )
"Ghen với chuyện quá khứ của cô ấy?"
( Cậu để ý đến những việc cô ấy vì chồng chưa cưới của mình mà hi sinh, không phải ghen với quá khứ của cô ấy là gì? Thiếu Phàm, tình cảm của cô ấy đối với chồng chưa cưới của mình không phải là yêu, chỉ do hoàn cảnh nên cô ấy mới phải hi sinh mình, giống như cậu và Uyển Bình, cũng sau khi sống chung cậu mới biết mình không yêu. )
Lời nói của Nhậm Hiểu Thần thức tỉnh mù quáng của Vi Thiếu Phàm, anh mới thông suốt, suy nghĩ trấn tĩnh."Hiểu Thần, cám ơn chị, tôi phải đi tìm Tư Nhược, sau khi tìm được cô ấy sẽ lập tức gọi cho chị."
( Thiếu Phàm! ) trước khi Vi Thiếu Phàm cúp điện thoại Nhậm Hiểu Thần kêu lên.
"Hiểu Thần, còn có việc gì sao?"
( Cậu có cảm thấy hoàn cảnh của cậu và Lam Tư Nhược, rất giống hoàn cảnh tôi và Khắc Phàm? Thiếu Phàm, cậu cần phải tìm được Tư Nhược, nếu mất đứa bé tình cảm sẽ không lấy lại được, tôi hi vọng cậu sẽ đến cùng bảo vệ đứa bé với cô ấy. )
Anh suy nghĩ cẩn thận, hai hoàn cảnh này có điểm giống nhau."Cám ơn chị đã nhắc nhở." Anh vội vàng cúp điện thoại rời đi.
Vi Thiếu Phàm ra khỏi bệnh viện, dọc theo đường đi tìm thấy một sân bay cũng không tìm thấy người, ở trạm xe lửa cũng không có kết quả gì, anh càng ngày càng khẩn trương, thậm chí càng lúc càng lo lắng, hốt hoảng, tay chân luống cuống. . . . . .
Một tháng sau!
"Dì Thúy, Tư Nhược vẫn không liên lạc với bà sao? Cô ấy nhất định sẽ liên lạc với bà, tôi biết cô ấy chỉ có bà là người thân thôi!" Vi Thiếu Phàm đang nghe điện thoại mà một đầu dây khác Dì Thúy hỏi.
( Viện trưởng Vi, cậu biết ta tại sao lại muốn kiếm tiền của đàn ông không? Cũng bởi vì lũ đàn ông khốn kiếp đó đều tự cho mình là đúng! Ta khuyên Tư Nhược xử lý xong chuyện đứa bé, dù sao Khả Khả cũng bị cậu mang rồi, cô ấy cũng là một người cô đơn; lấy điều kiện của cô ấy, vừa đúng lúc có thể tới chỗ ta kiếm chén cơm, khẳng định có thể giúp quán bar Piano này buôn bán thịnh vượng, theo cậu có được không? )
"Dì Thúy, tôi biết là tôi khốn kiếp, tôi nếu không phải yêu sâu đậm, có lẽ cũng sẽ không quan tâm nhiều như vậy, cũng sẽ không tổn thương cô ấy. Dì Thúy, hãy nói cho tôi biết, Tư Nhược rốt cuộc đang ở nơi nào? Tôi thật sự vô cùng lo lắng."
(Tên khốn kiếp Hứa Gia Dương chạy trốn tới Canada rồi, cậu không phải là cũng ly hôn với vợ rồi sao, cho nên cô ấy hiện tại rất an toàn, không cần cậu lo lắng. ) Dì Thúy giọng điệu giễu cợt.
" Dì Thúy, hãy nói cho tôi biết, Tư Nhược rốt cuộc ở đâu?"
( Ta thật sự không biết cô ấy ở đâu, cô ấy chỉ gọi cho ta một lần báo bình an, nói là đang ở một nơi ôn lại quá khứ, còn nói cô ấy có nguyện vọng muốn được thực hiện ở đó, ta cũng không hiểu cô ấy nói cái gì, tóm lại, . chỉ cần cô ấy bình an là được.
Đang ở nơi đó nhớ lại quá khứ? Cô ấy có nguyện vọng muốn được thực hiện ở đó?
Anh biết cô ở nơi nào rồi, anh sẽ lập tức đến đó tìm cô!
Vi Thiếu Phàm đưa Lam Khả Khả đến nhờ Nhậm Hiểu Thần chăm sóc mấy ngày, lập tức lái xe đi A Lý Sơn.
Đi suốt đêm mới đến A Lý Sơn, may mắn là anh còn nhớ rõ năm đó ở phòng nào của nhà gỗ nhỏ.
"Chào ông, nhà gỗ đó có người ở rồi, đổi nhà khác có được không?" Ông chủ lễ phép hỏi thăm
"Ở đó có phải là một cô gái hay không? Giúp dùm tôi tra thử cô ấy có phải tên Lam Tư Nhược hay không!"
"Thưa ông, rất xin lỗi, đây là thông tin của khách hàng, chúng ta không thể tiết lộ."
Vi Thiếu Phàm từ trong bóp da rút ra một xấp tiền mặt đặt ở trên quầy, "Ông chủ, nếu như ở đây có ai tên Lam Tư Nhược, cô ấy là mối tình đầu của tôi! Chúng tôi đính ước là ở chỗ này , bởi vì một chút hiểu lầm cô ấy tới đây trước mà không cho tôi biết, tôi hiện tại tìm đến cô ấy, hi vọng cô ấy có thể tha thứ tôi."
Ông chủ nhìn thấy xấp tiền mặt, nghe thấy chuyện xưa cảm động, ông lập tức mở sổ ghi chép ra, "Đúng là Lam Tư Nhược."
"Có thể đưa cho tôi chìa khóa không?"
"Chìa khóa? Thưa ông, ngộ nhỡ ông là người xấu thì tôi phải làm thế nào?"
Vi Thiếu Phàm lại từ trong bóp da rút ra một xấp tiền cô ở thì ra là trên lầu, "Ôn có thể đi theo tôi, sau khi tôi vào cửa khoảng 10 phút, nếu như ông nghe thấy tiếng cô ấy la to, có thể lập tức xông tới và báo cảnh sát. Đúng rồi, lập tức giúp tôi đính hoa, tối hôm nay tôi muốn đem nhà gỗ nhỏ bố trí thành nhà kính trồng hoa, về phần trong phòng thì không cần."
Ông chủ nhìn xấp tiền mặt này gật đầu mạnh.
Bởi vì mang thai nên Lam Tư Nhược rất dễ mệt mỏi, cô mỗi đêm đều nhớ đến Vi Thiếu Phàm và Lam Khả Khả, còn rất dễ dàng liền ngủ —— mang theo nước mắt ngủ.
Vi Thiếu Phàm đi đến bên giường, nhìn kỹ khuôn mặt cô, kìm lòng không được đưa tay lau vệt nước mắt trên mặt cô, cúi đầu ở bên tai của cô nhẹ nhàng gọi: "Tư Nhược."
Lam Tư Nhược chậm rãi mở mắt ra, phát hiện Vi Thiếu Phàm đang ở trước mắt, cô lập tức tỉnh táo lại, không thể tin nháy mắt mấy cái. Cô nhất định là đang nằm mơ!
Cô run rấy vươn tay sờ lên gương mặt tuấn tú của anh, "Thiếu Phàm, em rốt cuộc cũng mơ thấy anh, thật kỳ lạ đó, em cho là ở chỗ này có thể ngày ngày mơ thấy anh, tuy nhiên nó không tới trong giấc mơ của em, tại sao trong mơ lại chân thật đến như vậy?"
Cứ để cho cô cho là mình nằm mơ đi, để cô không thể đuổi anh ra khỏi phòng, ông chủ kia nhất định sẽ báo cảnh sát, vậy anh sẽ rất khó coi.
Anh nhẹ nhàng hôn cô, ở bên môi cô nói nhỏ"Bởi vì chúng ta tâm linh tương thông, chúng ta yêu nhau, cho dù trong mộng cũng rất giống thực tế."
Cô đột nhiên đẩy anh ra, "Không, anh lừa tôi, không còn yêu tôi, anh chỉ lừa gạt tôi để cướp con!"
Nghe cô la lên như vậy, Vi Thiếu Phàm không ngừng liên tục che lại môi của cô lại, hôn cô thật sau, cho đến khi cô buông lỏng mình cùng anh quấn quít, cùng nhau rơi vào mộng như ảo giống như trong. . . . . .
Mấy tháng qua, Lam Tư Nhược chưa từng mang theo thỏa mãn như vậy tỉnh dậy, khi cô mở mắt ra nháy mắt, cho nên cảm thấy thật thỏa mãn; cùng lúc đó, cô phát hiện có một cánh tay vắt ngang qua eo cô. . . . . .
"A!" Cô lật người ngồi dậy, nhanh chóng nhảy xuống giường, lao ra khỏi phòng, "Có tên háo sắc a!"
Chuyện gì xảy ra? cô bỗng chốc dừng bước lại, nhìn kỹ người trước mắt- thấy biển hoa như mong đợi.
"Tên háo Sắc ở đâu? Tư Nhược, tên háo sắc đó ở đâu? Ai dám động đến em, anh sẽ không khách khí với hắn!" Vi Thiếu Phàm chạy đến phía sau cô.
"Anh...anh tại sao lại ở chỗ này?" cô đột nhiên nhớ tới giấc mơ tối hôm qua.
Thì ra đó không phải là mơ, mà là thật!
"Tối hôm qua anh đã đến." Anh nắm tay của cô đi tới cửa sổ nhìn ra vách núi đối diện, "Nhanh, vừa lúc kịp nhìn mặt trời mọc."
Chân trời hiện lên ánh sáng màu vàng chanh, theo cửa sổ mở, bên phòng được bao phủ một mảnh hoa tươi màu cam, gió hiu hiu mang theo mưa phùn lất phất sương mù, làm cho người ta giống như đang ở nơi tiên cảnh.
Vi Thiếu Phàm lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, cầm tay Lam Tư Nhược, "Tư Nhược, hãy để cho anh vĩnh viễn yêu em."
Lam Tư Nhược nhìn chiếc nhẫn trên tay, cảm động nước mắt viền mi nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mặt trời khẽ lộ ra, cô ngoái đầu lại nhìn Vi Thiếu Phàm, "Thiếu Phàm, em cũng sẽ vĩnh viễn yêu anh."