h ấy để ý việc em hi sinh vì chồng chưa cưới?" Cô kinh ngạc hỏi ngược lại, "Em có thể vì anh ấy hi sinh nhiều hơn, chỉ cần anh ấy cần em."
"Chị sẽ thay em giải thích với Thiếu Phàm, đem tất cả những lời em nói một lời cũng không thiếu nói với Thiếu Phàm, em trước tiên nghỉ ngơi đi, Thím Đổng đang hầm cách thủy canh cho em, đợi chút nữa sẽ giúp em đem lên."
Bên trong thư phòng của Vi Khắc Phàm——
"Thiếu Phàm, em còn chưa tin Tư Nhược sao?" Nhậm Hiểu Thần hỏi Vi Thiếu Phàm khi thấy anh trầm mặc không nói gì, cầm tay chồng mình, muốn anh ấy nói giúp một câu.
Vi Khắc Phàm tất nhiên là không còn cách nào khác phải giúp vợ mình."Thiếu Phàm, mặc dù chúng ta bình thường tính cách rất tốt, nhưng khi yêu thì cũng rất hẹp hòi đa nghi, anh biết em cho rằng Tư Nhược yêu chồng chưa cưới của cô ấy, có đúng không?"
"Thiếu Phàm, Tư Nhược nói là cô ấy có thể vì cậu hy sinh nhiều hơn, chỉ cần cậu còn cần cô ấy."
"Phải không?" Vi Thiếu Phàm nhàn nhạt trả lời, không muốn thừa nhận Vi Khắc Phàm nói trúng tâm sự của anh.
"Nhất định ." Nhậm Hiểu Thần thay Lam Tư Nhược trả lời.
"Vậy em hôm nay muốn xem cô ấy có thể hi sinh những gì?" Anh đứng lên khỏi ghế Salon, đi ra khỏi thư phòng đi lên lầu hai, đi tới phòng Lam Tư Nhược.
Lam Tư Nhược ngồi ở bên cửa sổ, vừa thấy Vi Thiếu Phàm vào phòng, liền vui mừng nhảy dựng lên chạy tới trong ngực anh."Thiếu Phàm!"
Vi Thiếu Phàm yên lặng nhìn cô, mặc dù mặt không thay đổi, nhưng trong lòng cảm xúc đang sôi trào.
Anh sống đến 30 mấy tuổi, lần đầu tiên nếm mùi vị tình yêu, cũng lần đầu tiên biết thất tình đau khổ. Bị lừa làm cho anh cảm thấy tức giận, mỗi lần tim đập là mỗi lần đau, giận đến mức sáng nay anh chỉ đạo học sinh làm giải phẫu thì đem nội tạng bệnh nhân làm bẩn, suýt chút nữa thì chết người.
"Thiếu Phàm, xin hãy tin em em yêu anh, chi phiếu này trả lại anh, em sẽ không dùng Khả Khả đổi tiền với anh." Lam Tư Nhược vội vàng đem chi phiếu nhét vào tay Vi Thiếu Phàm.
Vi Thiếu Phàm nhìn chi phiếu một cái, lạnh lùng hỏi "Cô nói cô tình nguyện vì tôi hy sinh nhiều hơn nữa, chỉ cần tôi cần cô?"
"Ừ." Lam Tư Nhược dùng lực gật đầu một cái.
"Vậy tôi muốn cô với vị hôn phu của mình kết thúc không còn quan hệ với nhau." Anh bây giờ mới biết sự độ lượng của mình nhỏ như vậy, nhỏ đến mức cho dù anh không cần Lam Tư Nhược, cũng không muốn người đàn ông khác có được cô.
"Em sẽ cùng anh ta kết thúc không còn quan hệ gì nữa, em thề."
"Còn có. . . . . ." anh nắm cằm của cô, nhìn chăm chú cô một lúc lâu mới nói: "Tôi muốn cô sinh cho tôi một đứa con nữa, cô đồng ý không?"
Khả Khả một mình rất cô đơn, anh muốn bé có thêm anh chị em, mà anh không cần Triệu Uyển Bình sinh, sau đó cùng Lam Tư Nhược ở cùng một chỗ, Triệu Uyển Bình hoàn toàn không làm cho anh có bất kỳ hứng thú gì.
"Em đồng ý, sinh mấy đứa cũng đồng ý."
"Trước khi có thai cô ở đây, sau khi có thai cô phải trở về Cao Hùng chờ sinh, tôi sẽ cung cấp cho cô tất cả những gì cần thiết chờ ngày sinh, cô đồng ý không?"
"Em đồng ý, tới chỗ nào cũng được, anh không cần nói khách sáo như vậy, anh làm em có cảm giác này giống như, giống như em mang thai hộ."
"Chuyện tôi nên làm phải làm."
"Thiếu Phàm, vậy anh không cùng em trở về Cao Hùng sao?"
"Khả Khả ở lại bên cạnh tôi, cô về đó chờ sinh trong khoảng thời gian này không cho phép cô nhìn thấy con, chi phiếu này cô cứ giữ lấy." Anh thật sự chỉ coi cô như người mang thai hộ, vì tránh cho cô nhìn thấy Khả Khả, cho nên để cô trở về Cao Hùng.
"Em không muốn tiền!" Lam Tư Nhược vòng tay ra sau lưng mình, cảm giác được ý đồ của Vi Thiếu Phàm, cô sợ hãi hỏi: "Thiếu Phàm, vậy sau khi em sinh con, chúng ta có phải. . . . . . Có phải hay không. . . . . . Sẽ kết hôn, sẽ là một gia đình?"
"Đến lúc đó xem tôi có vui hay không lại nói."
"Em không hiểu."
"Nếu như cô thật sự đồng ý vì tôi hy sinh, cô cũng không nên hỏi nhiều như vậy. Tôi muốn cô làm gì, thì cô phải làm cái đó, tôi nếu vui vẻ, có lẽ. . . . . ."
Lam Tư Nhược nín thở chờ anh nói lời chưa hoàn thành, nhưng vẫn không đợi được đoạn sau, trong lòng của cô lo sợ, "Tại sao không cho phép em nhìn Khả Khả? Vậy có phải sau khi em sinh đứa bé, có phải cũng không thể thấy con hay không?"
"Cô hỏi nhiều quá, nếu như cô không nghe lời tôi, làm sao chứng minh cô tình nguyện vì tôi hi sinh nhiều hơn? làm sao chứng minh được cô. . . . . . Yêu tôi?"
"Em thật sự yêu anh, em thật sự tình nguyện vì anh làm bất cứ chuyện gì, cầu xin anh để cho em mang Khả Khả theo cùng nhau chờ ngày sinh, em có thể chăm sóc được, cũng có thể vừa chăm sóc con vừa sinh bảo bảo."
"Cô không phải chỉ hỏi nhiều, mà yêu cầu cũng quá nhiều." Anh đem chi phiếu để trong tay cô, "Tôi thật sự không thể nào tin nổi cô." Anh làm bộ muốn rời đi.
Lam Tư Nhược vội vàng ngăn cửa phòng lại, "Được, em nghe anh, tất cả đều nghe lời anh, em cái gì cũng không hỏi, cũng không có bất kỳ yêu cầu gì." Cô lại đem chi phiếu nhét lại tay anh. Truyện được đăng trên diễn đàn Lê Quý Đôn
"Rất tốt." anh lạnh lùng cười một tiếng.
"Vậy chúng ta. . . . . . em muốn đến bác sĩ tính toán thời kỳ rụng trứng được không?" cô cúi đầu hỏi, gương mặt hồng đến mang tai, đôi tay không tự chủ giật lấy vạt áo.
Dáng vẻ e lệ của cô là điểm chí mạng đối với anh, anh nhìn không chớp mắt, không kìm chế được lòng mình, mất hết lý trí, dục vọng dâng lên.
"Cởi quần áo, lập tức làm." Anh nếu có thể khống chế mình, thì anh không phải là đàn ông.
Lam Tư Nhược đột nhiên ngẩng đầu, "Hả?"
Vi Thiếu Phàm ôm cô, xoay người ôm cô cùng nhau ngã xuống giường."Tôi bây giờ muốn cô."
"Nhưng anh họ, chị dâu đều ở bên ngoài, buổi tối có được không?" Miệng cô nói, đôi tay cũng ôm anh thật chặt, không muốn anh rời đi.
"Buổi tối còn muốn." Anh vừa hôn cô, vừa cởi quần áo cô.
"Thiếu Phàm, anh sẽ tiếp tục yêu em có đúng không?" Cô cũng đưa tay cởi nút áo anh.
Vi Thiếu Phàm dừng một chút, "Tôi nói rồi, không nên hỏi quá nhiều, yêu cầu nhiều."
Lam Tư Nhược sợ anh sẽ tức giận, không dám nói lời nào nữa, chủ động đặt môi mình lên môi anh, một cuộc kích tình triền miên diễn ra như vậy.