cho. Còn đầu bếp Tiểu Trương buổi tối trải chiếu ra đất ngủ trông tiệm luôn, giống như Hoan Hoan là người rất đàng hoàng.
Tiệm cơm chủ yếu kinh doanh mấy món ăn bình dân đặc sản của quê Hoan Hoan và Tiểu Mộc, khách hàng phần lớn là học sinh ở trường bên cạnh, trừ giờ ra chơi sáng chiều và tan lớp tự học buổi tối, thời điểm khác khách không nhiều lắm. Cho nên ở đây thoải mái hơn nhà hàng tôi làm tôi làm trước kia nhiều.
Lúc tôi đến, trừ Tiểu Mộc có chút bất bình thay, những người khác không có ý kiến gì hết. Hoan Hoan và Tiểu Trương giúp tôi khuân đồ, dọn dẹp phòng ở, không để tôi làm việc nặng. Loay hoay cả ngày, sau khi ngượng ngùng ăn xong bữa cơm, tôi cũng bắt đầu giúp đỡ làm việc.
Ghi món, rửa chén, ngày trước cảm thấy rất khó, hiện tại vì sinh nhai cảm thấy rất đơn giản. Hiện giờ quần áo lúc trước rất bất tiện, Lili vui vẻ nói dẫn tôi đi mua quần áo mới. Kem dưỡng tay rẻ tiền, không cách nào ngăn được da tay ngày càng thô ráp, vì ngâm nước thường xuyên.
Lúc không đông khách, Tiểu Mộc sẽ đến phía sau giúp đỡ, luôn ngăn không để tôi làm nhiều, “Bà chủ, việc này không hợp với bà.”
“Bây giờ tôi có thể làm gì khác?” Tôi cười khổ nói. Phá sản, thất nghiệp...... Cuộc sống bây giờ của tôi chỉ có thể dùng thất bại và nghèo túng để hình dung. Nhất thời Tiểu Mộc im bặt, hồi lâu mới nói, “Rồi sẽ qua hết. Đúng rồi, hiện nay ăn cơm không đúng giờ được.....dạ dày bà chủ không tốt, tôi bảo Tiểu Trương nấu cho bà chút cháo.”
“Không sao đâu, giờ đã tốt hơn trước nhiều. Tiểu Mộc, về sau gọi tên tôi đi, đừng cứ bà chủ bà chủ mãi. Nghe không tự nhiên.”
“A...... Vậy thì, chị Hân Ngôn.”
Vũ Minh lại xuất hiện, phá vỡ cuộc sống yên tĩnh của tôi lần nữa.
Nghe tiếng động bên ngoài, muốn đi ra xem rốt cuộc là có chuyện gì, lại phát hiện đó là giọng của Vũ Minh, không khỏi dừng bước. Nếu đã lựa chọn kết hôn với người phụ nữ kia, không quan tâm gì nữa, sao còn tìm đến?
“Chị Hân Ngôn.” đang suy nghĩ, Tiểu Mộc trở lại. Thấy tôi đứng bên khung cửa, có chút kinh ngạc, “Tên khốn khiếp, em đuổi hắn đi rồi. Ở nơi đó chúng ta không quyền không thể, nhưng ở đây là quán của chúng ta, em làm chủ được.”
“Được, chị không muốn gặp lại hắn.” Nói xong, tôi mặc tạp dề, vào phòng bếp phụ một tay. Chỗ này đã lấp kín tường, chỉ chừa một cửa tò vò nhỏ để chuyền món ăn, phía trước nói chuyện, ở đây nghe rất rõ.
Nghĩ phải chuyên tâm làm việc, nhưng tôi không cách nào khống chế được không nghe cuộc đối thoại của hai người phía trước. “Tôi thật không ngờ, cuộc sống của cô ấy lại khó khăn như vậy. Cứ cho là sau khi công ty phá sản, cô ấy sẽ về bên công ty Duy An, không ngờ.... Ngày đó, chuyện Lệ Nhã sảy thai không liên quan gì đến cô ấy hết, vả lại.... Tôi còn vì chuyện đó mà đánh cô ấy.” Ước chừng đã uống vài ly, đột nhiên Vũ Minh nói đến chuyện ngày đó.
“Vả lại cái gì?” Haon Hoan hỏi.
“Đứa bé kia...... Không phải của tôi.” Tiếng Vũ Minh nhỏ xuống, tiếp theo là một khoảng trầm mặc thật lâu.
Thì ra là thế..... Thì ra mọi chuyện còn kinh khủng hơn tôi tưởng tượng nhiều. Lệ Nhã, cô ta.....tôi đúng là ngu quá, chẳng hay biết gì hết. Cô ta độc ác hơn tôi nghĩ nhiều, mà hiện tại con tôi đang sống chung với cô ta.
Không, không được, tôi phải nói chuyện đàng hoàng với Vũ Minh.
“Đừng ra!” Tiểu Mộc kéo tôi lại, “Tên khốn khiếp kia đã hại chị đến nông nổi này, chị còn muốn nói gì với hắn nữa?”
“Vậy em bảo chị phải làm sao? Rụt cổ làm rùa rút đầu, để yên cho ả đàn bà độc ác kia?”
“Giờ anh đến đây, là muốn giải thích rõ ràng để có thể yên tâm kết hôn với người phụ nữ kia?’ trước giờ Hoan Hoan nói chuyện rất thẳng
“Tôi có lỗi với cô ấy, để tôi gặ cô ấy đi, thật sự tôi có rất nhiều lời muốn nói.”
Giọng Vũ Minh vô cùng thành khẩn, có vẻ Hoan Hoan đã dao động, nói “Thôi, tôi đi khuyên thử xem. Bất quá cô ấy có chịu gặp anh hay không, không nói trước được.”
“Anh làm gì vậy, làm đàn ông này có gì tốt mà giúp?” Thấy Hoan Hoan đi vào, Tiểu Mộc hỏi.
“Chị ra ngoài gặp anh ta một chút.” tôi nói.
Nhìn trong kính thấy đầu tóc tôi hơi rối, dù sao đã vậy, rồi thì rối đi, bây giờ, Diệp Hân Ngôn đã không còn là quý phụ nhân gì nữa, một người làm việc ăn ở tiệm cơm mà thôi.
“Hân Ngôn!” Thấy tôi, Vũ Minh xông lại, cầm tay tôi, giọng nói mang theo mùi rượu nhàn nhạt, “Em có khỏe không?”
“Ngài Lâm, muốn nói gì thì nói đi.” Tôi rút tay ra, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. Trong đầu đều là cảnh tượng Vũ Minh kéo tay Lệ Nhã ra khỏi nhà hàng ngày đó, và câu nói của An Liên “một người phụ nữ phản bội chồng.”
Thật ra, tôi và Vũ Minh đã sớm là người xa lại, cần gì phải hành hạ mình như vậy?
Vì khách bắt đầu nhiều, Tiểu Mộc để tôi và Vũ Minh đến phòng tôi nói chuyện riêng.
“Hân Ngôn, thật xin lỗi. Chuyện ngày đó.....”
“Giờ nói những thứ này có ý nghĩa gì nữa?” tôi hỏi.
“Tôi biết giờ trong lòng em có rất nhiều oán hận, nhưng em không cần nghĩ quá cực đoan, chuyện như hôm nay chính em cũng có trách nhiệm.” Giọng điệu của Vũ Minh không còn như lúc nói chuyện với Hoan Hoan khiến tôi mơ hồ thấy đau lòng nữa, mà là lên mặt nạt người.
“Trách nhiệm của tôi, dĩ nhiên tôi biết, không phải tòa án đã xử rồi sao?” Tôi cười hỏi ngược lại, không muốn Vũ Minh nhìn thấy vẻ yếu ớt của tôi. “Mặt khác, tôi không muốn Tiêu Tiêu sống với một người đàn bà độc ác như vậy. Tôi sẽ đòi lại quyền nuôi dưỡng Tiêu Tiêu.”
“Vấn đề Lệ Nhã tôi sẽ xử lý, xin em chú ý cách dùng từ, Diệp Hân Ngôn.” Hình như bị tôi chọc giận, “Về quyền nuôi dưỡng Tieu Tiêu, với tình trạng bây giờ của em, nhà không, công việc không, còn đang chịu án treo, căn bản không thể đảm bảo cuộc sống cho Tiêu Tiêu. Em cảm thấy được sao? Bất đắc dĩ lắm tôi sẽ đưa Tiêu Tiêu vào trường nội trú.”
“Lâm Vũ Minh, anh đừng quên anh cũng giống như tôi, là người có tiền án. Hai ta giống nhau! Nhất định tôi sẽ làm Tiêu Tiêu trở lại bên cạnh tôi.”
“Em thật ương bướng!”
Nói xong, Vũ Minh sập cửa đi ra ngoài.
Một mình tôi ngồi trên giường, nước mắt chảy không ngừng. Tim của Vũ Minh đã sớm không thuộc về tôi, nhưng thương tổn gây ra thì hình như không có giới hạn. Chẳng biết qua bao lâu, Tiểu Mộc vào khuyên “Chị Hân Ngôn, khóc vì kẻ bạc tình không đáng! Quên hắn đi, chị còn trẻ, tìm người đàng hoàng, sống bình thường, không tốt sao?”
“Em biết chị lo cho Tiêu Tiêu, nhưng giờ Tiêu Tiêu đã đến tuổi đi học, nếu nó đi theo chị, sẽ không thể học được trường tốt. Vì tương lai của Tiêu Tiêu, có một số việc phải nhẫn.”
“Vì Tiêu Tiêu, chuyện gì chị cũng làm được.” Dù là vay nợ sống qua ngày, tôi cũng muốn Tiêu Tiêu được học trường tốt nhất.
“Được rồi, tạm thời gác lên một bên đi, ra ăn cơm thôi. Mọi người đang chờ chị đó.”
3 ngày sau Man Khanh xuất hiện. Cậu ta trực tiếp đi vào từ cửa sau, lúc đó tôi đang rửa hai thau chén lớn.
“Đây không phải là nơi cậu nên tới.”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, nhưng không đứng dậy. “Vậy nên tới chỗ nào?” tôi cười hỏi ngược lại, nụ cười vẫn tươi như lúc trước. Kéo ghế nhỏ, cậu ta cũng ngồi xuống giúp tôi rửa chén, “Đổi số mà không nói cho tôi biết một tiếng, hại tôi tìm cậu khắp nơi. Vốn định tới sớm, không ngờ giữa chừng có việc.”
“Man Khanh, cậu không nên tới đây.”
Cậu ta không thèm nghe tôi nói, vẫn tiếp tục rửa chén, “Mấy ngày trước, có thể dì Liên hiểu lầm cậu gì đó, tôi đã giải thích rồi. Về lại đi, điều kiện ở đây, chỉ sợ thân thể cậu không chịu nổi.”
“Tôi ở đây rất tốt, bọn Tiểu Mộc rất quan tâm tôi.”
Ngày đó Man Khanh uống rất nhiều rượu. Qua những lời đứt quãng của cậu ta tôi biết được một đồng đội của cậu tạ hy sinh lúc làm nhiệm vụ
Tôi biết, hiện tại bất kỳ lời an ủi nào đều là vô ích, chỉ yên lặng ngồi bên cạnh cậu ta. “Hân Ngôn, cậu có biết tại sao rất nhiều đồng đội của tôi không kết hôn không, vì chúng tôi sợ nha!” Cậu ta cứ nói mãi câu đó, cho đến lúc say khướt.
Tôi không thể lái xe đưa cậu ta về nhà, đành dùng hết sức kéo cậu ta vào nhà trọ, cho nằm trên giường, kéo chăn đắp kín, đang suy nghĩ người này có ói lên giường không đây thì cậu ta chợt kéo tay tôi. “Đừng đi, tôi thích cậu!”
Rất nhỏ, rất mơ hồ, tôi ngơ ngác nhìn gương mặt ngủ say của cậu ta không biết làm sao.
Có lẽ, trong lúc không tỉnh táo, cậu ta nhầm tôi với ai đó mà thôi. Dù sao chúng tôi chỉ là bạn học cũ..........
Từ đó trở về chỗ Tiểu Mộc đã hết xe bus. Đường quá xa, tình trạng kinh tế không cho phép đi taxi, toi đành đi bộ. Trên đường, vì tối quá mà không cẩn thận vấp té, tay bị sướt một mảnh.
Đến nơi đã là nửa đêm, mọi người đã ngủ hết. Vội vàng xử lý vết thương xong, liền rửa mặt đi nằm,định mai chủ nhật sẽ đi thăm Tiêu Tiêu.
Vẫn là ngồi xe bus đến, đến trạm lân cận thì xuống xe đi bộ. Qua mấy lần, hình như Tiêu Tiêu đã cảm thấy khác thường, chưa từng hỏi sao tôi không lái xe tới, hay là sao không dẫn nó về nhà. Tiêu Tiêu thật sự là quá hiểu chuyện, thậm chí nó còn không đòi tôi dẫn đi đâu ăn cơm, hay là đòi quà gì hết.....
Không biết có phải Vũ Minh đã nói gì đó, hoặc là Tiêu Tiêu đã biết nhờ đọc báo trên mạng. Tóm lại, tôi vẫn không mở miệng được, không biết sau này nó trưởng thành rồi, sẽ giải thích thế nào.
“Mẹ......” thật xa, thấy tôi Tiêu Tiêu đã vọt ra, nhào vào lòng tôi. Cầu Cầu cũng chạy theo, chạy vòng vòng bên chân tôi.
“Hân Ngôn” Vũ Minh đi ra, “Tiêu Tiêu ngoan, ba có chuyện muốn nói với mẹ, con và Cầu Cầu tự chơi một lúc, được không?”
“Dạ.” Tiêu Tiêu vui vẻ dẫn Cầu Cầu vào vườn hoa chơi.
“Hân Ngôn, tôi mới tìm được một căn phòng, em qua đó ở đỡ.........”
“Lâm Vũ Minh, hiện tại tôi rất tốt, không cần anh bố thí!” Vũ Minh chưa nói hết, tôi đã cắt ngang.
“Không phải vì em, mà là vì Tiêu Tiêu, chắc em không hi vọng Tiêu Tiêu nhận ra sơ hở chứ. Đã thật lâu em không dẫn nó về nhà.”
Nhắc tới Tiêu Tiêu lòng tôi liền mềm nhũn, “Việc này, tôi sẽ nghĩ biện pháp giải quyết. Không cần anh lo. Chờ Tiêu Tiêu lớn, nó sẽ hiểu.......”
“Hân Ngôn, tay em!” Thấy vết thương trên tay tôi, Vũ Minh gấp đến độ kéo tay tôi lại nhìn kỹ, “Không cẩn thận gì hết! Em như vậy làm sao tôi yên tâm được?”
“Không sao, là tự tôi vấp té. Hai ngày nữa là ổn thôi.” Tôi vội giải thích, muốn rút tay về, nhưng Vũ Minh càng nắm chặt.
“Đã đi khám chưa?”
“Không cần. Chỉ là vết thương nhỏ mà thôi......”
“Vậy sao được, trời nóng, rất dễ nhiễm trùng!” Nói xong Vũ Minh kéo tôi vào nhà.
Nói thì chậm nhưng chuyện xảy ra rất nhanh, vừa ngẩng đầu, đã thấy Lệ Nhã đang chạy xe về phía Tiêu Tiêu.
“Tiêu Tiêu......” tôi và Vũ Minh đồng thời hô.
Tiêu Tiêu nghe tiếng la, liền chạy qua bên chúng tôi, Cầu Cầu chạy trước mặt nó, xe thắng gấp, nghiền qua thân Cầu Cầu.
“Tiêu Tiêu, Tiêu Tiêu!” tôi giống như điên xông qua, Tiêu Tiêu ngã ngồi cách xe một khoảng, ngơ ngác nhìn dưới bánh xe, Cầu Cầu dã thành một đống máu thịt nát bét.
“Tiêu Tiêu, không sao không sao, mẹ ở đây.” Tôi vừa che mắt Tiêu Tiêu vừa ôm nó vào lòng.
“Mẹ, Cầu Cầu, Cầu Cầu chết rồi. . . . . .” Qua hồi lâu, Tiêu Tiêu mới oa oa khóc ra tiếng.
Sắc mặt Lệ Nhã tái nhợt, bước xuống xe, "Vũ minh, em, em không cố ý. Em . . . . . . Nhất thời bối rối mới lầm chân ga thành thắng xe.....em thật không......”<