sự cố thế này nữa không?” Một loạt câu hỏi được đặt ra.
Duy An không ngờ vấn đề hội đồng quản trị từng hỏi lại bị lộ nhanh như vậy.
“Nếu như tài chính của Diệp Thị có vấn đề, anh cảm thấy ba người chúng tôi còn có thể ngồi ở đây uống trà với các vị sao?” tôi tận lực lánh nặng tìm nhẹ, đối với tình huống thế này, biện pháp tốt nhất là nói sang chuyện khác.
“Như vậy, xin hỏi chủ tịch Diệp, nghe nói con chủ tịch cũng ở bệnh viện này điều trị, vậy có thể nói cho chúng tôi biết, chủ tịch tới bệnh viện là thăm con trai hay thăm nhân viên?” Những người này nghe tin thật là nhanh.
“Tôi cũng là một người mẹ, cũng giống như các nhân viên bất hạnh bị thương cũng có mẹ và người nhà, tôi tin tưởng đứa bé nào ở trong lòng người mẹ cũng đều giống nhau.” Nghĩ đến Tiêu Tiêu, mắt tôi có chút ướt. Cô phóng viên mới vừa hỏi không hỏi nữa.
“Vậy chủ tịch giải thích như thế nào việc con chủ tịch được ở phòng bệnh cao cấp, mà nhân viên lại ở phòng bệnh thường đây?”
“Điều này.......” trong phòng đột nhiên an tĩnh lại chờ tôi trả lời, mới rồi là tôi tự mua dây buộc mình.
“Hôm nay tới đây thôi, chủ tịch Diệp còn muốn đi thăm người thân của công nhân bị thương.” Lệ Nhã vội vàng giải vây cho tôi.
“Bởi vì....” Tôi biết nếu không trả lời vấn đề này, mọi cố gắng trước đó của chúng tôi sẽ uổng phí hết, bọn họ nhất định vin vào điểm này để viết này nọ.
“Bởi vì quyền giám hộ đứa bé là ở cha nó, chủ tịch Diệp cũng là đang trên đường tới bệnh viện mới biết được đứa bé ngã bệnh. Hi vọng mọi người có thể hiểu được tâm tình của một người mẹ.....” Duy An nói. Chẳng lẽ, ban đầu tôi giữ lại đứa bé này thật sự là sai lầm?
Lời Duy An làm lòng tôi không khỏi phiền não, rồi lại không nói rõ được là tại sao. Anh ta biết lúc đầu tôi gả cho Vũ Minh là bị ép buộc, vẫn phản đối tôi sinh Tiêu Tiêu, thậm chí khi Vũ Minh phải vào tù, đã đề nghị tôi đưa Tiêu Tiêu vào cô nhi viện. Trong công việc, Duy An vĩnh viễn là người anh lớn, nhưng duy nhất trong phương diện này, chúng tôi bất đồng ý kiến.
Sau khi kết thúc, tôi đi thăm công nhân bị thương và người nhà họ, may mắn không ai gây chuyện. Nói thật, sự cố lần này trách nhiệm chính vẫn là bên nhận thầu công trình, nếu không phải hiện tại công trình đang ở thời kỳ mấu chốt, tôi cũng không cần phải biểu hiện nhiệt tình như vậy.
Xử lý xong chuyện của công ty, bảo Lệ Nhã và Duy An về công ty trước, tôi đến phòng bệnh của Tiêu Tiêu. Nhẹ nhàng đẩy cửa vào, Tiêu Tiêu đã ngủ rồi. Vũ Minh vẫn còn ở, thím Quy đã tới. Đó là một phụ nữ tỉ mỉ, đang dùng bông sạch thấm nước lên đôi môi khô khốc của Tiêu Tiêu.
Trong khoảng thời gian này tôi khó có thời gian rảnh, mà sợ rằng Vũ Minh cũng sẽ không cho tôi chăm sóc Tiêu Tiêu, cho nên có thím Quy chăm sóc Tiêu Tiêu, tôi cũng yên tâm.
“Em bận việc, không cần lo cho Tiêu Tiêu. Bất quá, chủ nhật tuần sau sợ là Tiêu Tiêu vẫn chưa đủ khỏe để có thể ra ngoài chơi, cho nên em không cần qua đón nó.”
“Lâm Vũ Minh, anh.... Anh đừng quên tôi là mẹ của Tiêu Tiêu!” mặc dù hiện giờ anh có quyền nuôi dưỡng, nhưng tôi không ngờ anh lại hạn chế tôi tiếp xúc với Tiêu Tiêu như vậy.
“Ách..... Bà Diệp, bà ăn cơm chưa? Bận rộn cả ngày rồi, hay là tôi đến phòng bếp sát vách làm chút gì cho bà ăn nha.” thím Quy thấy tình hình không ổn,vội vàng hỏi xen vào.
Ăn cơm? Hôm nay chạy tới chạy lui đúng là chưa ăn thật. Hình như trời cũng tối rồi.
Không nhắc đến thì thôi, vừa nhắc đến là thấy đói thật, dạ dày đau âm ỉ, tôi theo bản năng lấy tay che lại.
“Hân Ngôn!” Anh đứng lên, trong đôi mắt hình như có lo lắng, “Em......không sao chứ?”
“Tôi không sao.” Viêm dạ dày mạn tính, từ lúc còn đi học đã bị rồi, “Vậy tôi về trước, ngày mai lại tới.”
Tôi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Tiêu Tiêu, xoay người chuẩn bị đi. Tôi biết, anh nhất định sẽ kiếm cớ không cho tôi ở bên Tiêu Tiêu.
“Tài xế của em có ở đây không?” Anh chạy theo hỏi.
“Tôi tự lái xe tới.”
Anh nhìn tuyết trắng ngoài cửa sổ, lại cúi đầu nhìn đồng hồ, “Để tôi đưa em về.”