ông còn bao nhiêu, e là cách cái chết cũng không còn xa nữa.
Nhưng chuyện hắn lo lắng nhất, vẫn xảy ra.
“Lạc Nhi, dừng tay! Nàng không thể giết huynh ấy!” Hắn khẽ nói, trái tim đau đớn vô cùng.
“Huynh liều mạng chạy đến đây, chỉ muốn nói vậy thôi sao?” Trái tim nàng hơi đau, nàng lại mở khóe môi cười lạnh “Bởi vì hắn là sư huynh của huynh sao?” Hay cho tình nghĩa đồng môn, nàng đã sớm được chứng kiến rồi.
Trong lòng Mộ Tử Hân gấp gáp, tiến lên một bước, nhưng lại chạm đến vết thương trên người, môi lại tràn máu, hắn vẫn cố mở miệng: “Nàng là Thần, không thể có hận!”
“Hận?” Anh Lạc sửng sốt, nhìn về phía kẻ đang không thể nhúc nhích trong tay, mắt như hiện lên tia sáng. Nàng hận sao? Hận gì chứ? Hận kẻ đã giết ca ca, hay hận thế gian này? Hay hận chính bản thân mình?
“Lạc Nhi!” Ngực hắn càng đau đớn kịch liệt, ánh mắt vẫn không hề rời khỏi nàng “Nàng là Thần, là chủ nhân của thế gian này, là Thiên Đế, nàng là người bảo vệ thế gian này, nàng muốn làm gì cũng được, nhưng không thể có hận!”
Không thể? Lại là không thể! Vì sao… vì sao nàng luôn có nhiều việc không thể làm như thế?
Nếu ngay cả hận nàng cũng không thể, thì còn làm gì nữa đây? Sao nàng lại ở đây? Tại sao phải nhận lấy tất cả những thứ này?
Ngàn năm trước, nàng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, không hiểu điều gì, lại chỉ vì một lời đồn, lại có kẻ không tiếc giá nào xông lên Thần sơn, muốn đẩy nàng vào chỗ chết — nàng không thể hận!
Mẫu thân vì chuyện đó, không tiếc dùng tính mạng mình, để giữ cho nàng một cuộc sống yên bình — nàng không thể hận!
Nơi Thần sơn, mấy ngàn môn nhân, đều dùng mọi cách đến gần nàng, đều có mục đích riêng, muốn lợi dụng nàng — nàng không thể hận!
Giờ đây…. nàng tận mắt nhìn người luôn vì nàng làm tất cả, ngay cả linh hồn cũng không còn, chết trước mắt nàng, nàng vẫn không thể hận sao?
Tại sao chứ?
“Bảo vệ thế gian?” Nàng đột nhiên cười to thành tiếng, cười đến rực rỡ như hoa, cười đến đất trời như rung chuyển, cười đến chảy cả nước mắt “Tại sao chứ? Tại sao muốn ta bảo vệ thế gian này? Chỉ với những kẻ đã lần lượt tiến vào Thần sơn, chỉ vì muốn giết ta ư? Hay vì những kẻ luôn cố thân cận lấy lòng chỉ vì muốn lợi dụng ta? Hay là những kẻ đã luôn hứa hẹn với ta đủ điều, cuối cùng lại chỉ còn phản bội? Thế gian này đối với ta như thế, một thế gian như thế…. vẫn muốn ta bảo vệ sao? Lại không cho ta hận?”
“Lạc Nhi…”
“Đừng có nói mấy thứ chức trách ma quỷ gì đó với ta!” Nàng lớn tiếng cắt ngang lời hắn, hơi thở trên người đột nhiên hỗn loạn, rống từng chữ từng chữ: “Cả đời ta, chỉ có một người đáng để ta bảo vệ, chỉ mình chàng xứng! Thiên Đế gì chứ, Ma Thần gì chứ? Ta không phải Thiên Đế, thế gian này làm sao có Ma Thần? Nếu như có, thì ta chính là Ma Thần! Ta không còn gì nữa, vậy thế gian này giữ lại có ích gì?”
Nói xong, tay nàng siết chặt lại.
“Không!” Mộ Tử Hân không kịp ngăn nàng lại.
Một tiếng rắc khẽ vang, một vòi máu cũng theo đó phun ra. Thân thể Mộ Lãnh Liệt như hoa nở rộ, máu tươi phun đầy mọi hướng. Một vài tia máu phun vào người nàng, nàng cũng như không thấy, tùy ý để bản thân nhiễm đỏ, ướt đẫm cả người. Dung nhan vốn thánh khiết vô cùng kia, lúc này lại trở nên yêu mị lạ thường.
Hận ý như nhấn chìm nàng, lan tràn đến khắp cơ thể. Linh khí màu trắng xung quanh nàng, cũng vì hận ý nàng mà hóa đen! Một cỗ ánh sáng đen khổng lồ hướng thẳng lên trời, như muốn xé rách toạt bầu trời kia ra.
Lúc ấy, trời long đất lở, cảnh xuân khắp nơi, đều khô héo. Tia sáng kì dị bao phủ bầu trời, ngưng tụ thành mây đen. Địa Long gào thét, Hải Long trở mình. Bạch liên dưới chân nàng đều chuyển thành màu đen nhánh.
Lục giới như hỏng mất…
Thiên địa sơ khai vốn chỉ có Thần, sau đó là Ma. Ma Thần —— cũng là thần!