“Ha ha ha ha ha…” Bên góc phải của bầu trời đột nhiên có một tiếng cười điên cuồng vang lên, kẻ vốn đã bị bắt nhốt – Ân Hoài Đan bước ra. Một tay hắn chỉ xuống người bên dưới, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn, cứ như đã bị mất trí: “Bốn phong ấn đều đã hội tụ, Ma Thần xuất thế, hắn chính là Ma Thần các ngươi muốn tiêu diệt, ra tay đi, mau giết hắn, mau giết hắn đi!”
Hắn vừa nói xong, sắc mặt mọi người đều tái đi, hai mặt nhìn nhau, không ai biết phải làm sao.
“Ma Thần xuất thế, nhất định tàn sát Lục giới, tuyệt đối không thể để hắn thoát!” Không biết là ai đã hét lên một tiếng kinh hãi như thế, mọi người mới tỉnh táo lại, rối rít cầm kiếm xông đến.
Tuy vậy, cả đám người đều bị ma lực lớn mạnh cản trở, bị đánh bay ra ngoài. Chỉ có một số ít những người có tu vi cao, mới có thể tránh khỏi, bao gồm Thiên Tiếu và chưởng môn các phái.
Nhưng đối phương đã thành ma, hơn nữa còn có Thiên Kiếm, ai cũng không có phần thắng, cho dù có thể đến gần thân thể hắn, cũng chỉ cần một cái vung tay của hắn đã bị đánh bay ra ngoài.
“Bày Tru Linh trận!” Mộ Lãnh Liệt nghiêm giọng nhắc nhở, sắc mặt mọi người đều lạnh đi, Thiên Quỳnh, Ngọc Hoa và chưởng môn bốn phía vây xung quanh, một tay kết ấn, trong nháy mắt, ánh sáng chiếu rọi khắp nơi.
Đây là trận pháp mạnh nhất Tiên giới, chỉ là năm đó, cũng chẳng thể đối phó được một Ân Hoài Đan.
Dĩ nhiên, lúc này cũng chẳng thể đối phó một Ma Thần Miểu Hiên, nhưng chỉ cần có thể kéo dài thêm một lúc, tức là vẫn còn cơ hội.
Mộ Lãnh Liệt và Thiên Tiếu liếc mắt nhìn nhau, chia thành hai hướng tấn công đến.
Vừa đến gần, đã thấy có một đạo khí đen hóa ra từ giữa ngực hắn. Mộ Lãnh Liệt há mồm, phun ra một ngụm máu, ngã xuống đất, lại nhìn về phía Thiên Tiếu bên kia, đối phương cũng bị Thiên Kiếm của kẻ kia ngăn trở, hắn vung kiếm lên, muốn chính thức lấy mạng Thiên Tiếu.
Mộ Lãnh Liệt hoảng hốt, bay qua cản, nhưng sao còn kịp nữa? Sức mạnh của hai bên cách nhau quá xa, bên này đã dùng hết toàn lực nhưng kẻ kia chỉ cần vung nhẹ tay cũng đủ hóa giải tất cả.
Đang lúc bọn họ cho rằng dù có bất kì cách nào đi nữa cũng không thể ngăn cản được Ma Thần, tay Miểu Hiên đang cầm Thiên Kiếm đột nhiên lóe ra tia lửa, tay hắn rung lên, trường kiếm rơi xuống đất. Thiên Kiếm không gần ma khí, đang không ngừng phản phệ lên người hắn.
Đây là cơ hội tốt, Mộ Lãnh Liệt chớp lấy thời cơ, vung kiếm đâm về phía ngực hắn, khi kiếm đến thật gần, lại bị khí đen trên người hắn ngăn trở. Mộ Lãnh Liệt hiểu ra, tất cả mọi người ở nơi này, không ai có thể làm hắn bị thương.
Đột nhiên thân kiếm chợt căng thẳng, tay Miểu Hiên bắt được tay hắn, trong lòng hắn hoảng hốt, muốn buông tay ra, thân kiếm lại đột nhiên truyền đến một sức mạnh, tay hắn như bị hút vào chuôi kiếm, khiến hắn không thể buông tay.
Khi mà hắn nghĩ rằng tính mạng hắn sắp kết thúc, một tiếng nói chợt truyền đến, vang vọng bên tai hắn.
“Nói với Mộ Tử Hân, hãy chăm sóc Lạc Nhi!”
Hắn lập tức sửng sốt, thân kiếm chợt căng lên, sức mạng từ tay hắn, xông thẳng về phía đối phương.
Vẻ mặt hắn nặng nề, nhìn kiếm trong tay, lập tức phát hiện, pháp lực trên người Miểu Hiên đều như tan đi. Miểu Hiên lúc này, không hề có bất kì phòng vệ nào, như một người phàm.
Hắn…. cố ý!
Tất cả đều chỉ xảy ra trong nháy mắt, hắn muốn thu hồi kiếm, nhưng không còn kịp nữa. Thanh trường kiếm kia, cắm thẳng vào lồng ngực Miểu Hiên, nhìn có vẻ như là do Mộ Lãnh Liệt ra tay, nhưng thật ra là do chính hắn tự đâm vào mình.
Ngay lúc ấy, máu như phun ra khắp nơi….
“Không!”
Một tiếng kêu đau thấu tâm can vang lên, truyền đến từ bên trên.
Miểu Hiên dùng sức lực còn sót lại nhìn về phía bầu trời, là bóng dáng quen thuộc kia, bóng dáng đã luôn khắc sâu trong đáy lòng hắn suốt ngàn năm qua.
Đáy lòng hắn truyền đến một chút vui sướng, chỉ vì một lần cuối cùng được nhìn thấy nàng. Chỉ là…. nàng không nên đến đây!