tử vong của con người. Chỉ có những kẻ mang tội nặng đến không thể tha thứ mới có thể bị nhốt ở một nơi như thế, mãi cho đến lúc linh hồn tiêu vong mới thôi.
Ân Hoài Đan chính là bị phong ấn ở một nơi như thế, lúc này hắn đang cười âm hiểm, nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mắt kia.
“Không ngờ kẻ đầu tiên đến thăm ta lại là ngươi!” Hắn mở miệng nói, giọng nói khàn khàn, mặc dù bị xích đến mỏi mệt, nhưng vẫn cười thật lớn lối: “Cũng vừa hay, ngươi cũng là kẻ đầu tiên mà ta muốn nhìn thấy, nhất là khi ngươi rơi vào tình cảnh thê thảm!”
Bóng dáng đối diện không nói, trong mắt chỉ toàn lạnh như băng, kiếm trong tay vừa vung ra, nhất thời ánh sáng bao quanh bốn phía.
“Thiên Kiếm!” Ân Hoài Đan hoảng hốt, ánh mắt khẽ híp hỏi: “Tại sao Thiên Kiếm lại ở trong tay ngươi? Sao ngươi có thể dùng kiếm?”
Miểu Hiên không đáp lời hắn, chỉ kề kiếm lên cổ hắn, lạnh lùng nói: “Nói cho ta biết cách hội tụ khí âm tà!”
Ân Hoài Đan cắn răng, ánh mắt trầm xuống, vốn muốn cự tuyệt, lại đột nhiên thấy hắn không hề có chút giả vờ, lòng nghi ngờ càng nặng. Bốn phía đều tràn ngập khí lạnh, hắn ở đây đã nhiều ngày, linh hồn đã sớm bị tan đi không còn bao nhiêu, lồng ngực cứ như bị xé toạc ra, người đối diện lại không hề bị ảnh hưởng.
“Ta tò mò, sao ngươi có thể vào đến tận đây, lại không hề bị gì?” Hắn nhăn mày lẩm bẩm.
Thấy đối phương không đáp, chỉ thấy khí lạnh xung quanh như cố ý tránh xa hắn, không hề dính thân. Trong đầu Ân Hoài Đan chợt hiện lên điều gì, hắn suy nghĩ rồi như bừng tỉnh: “Chẳng lẽ…. ngươi sử dụng Phong Hồn Ấn? Chẳng lẽ… một nửa phong ấn khác của Thiên Đế, chính là linh hồn của ngươi?”
Miểu Hiên không đáp, Ân Hoài Đan lại càng khẳng định ý nghĩ trong lòng.
Khó trách, khó trách nơi này khí lạnh ghê gớm như thế cũng không thể làm hắn bị thương, thì ra linh hồn của hắn vốn không ở trong người hắn.
Nghĩ đến đây, Ân Hoài Đan lại nhìn Thiên Kiếm trong tay hắn, trong mắt hiện lên ý cười, thay đổi thái độ, cười âm hiểm nói: “Tốt thôi, ta đồng ý với ngươi, chỉ cách cho ngươi. Phải nói…. đây vốn là cấm pháp của Thần tộc ngươi, hôm nay coi như là ‘vật gì cũng có chỗ dùng’ vậy! Chỉ là…. ngươi đừng quên, nếu như tích tụ lại bốn phong ấn mang khí âm tà, ngươi sẽ trở thành Ma Thần chân chính, đến lúc đó, Tiên giới sao có thể bỏ qua cho ngươi?”
“Không cần ngươi nhắc! Ta tự biết cách!”
“Cách?” Hắn hừ lạnh “Chỉ sợ lúc ấy, kẻ đầu tiên muốn giết ngươi, chính là muội muội quý giá của ngươi thôi!”
Sắc mặt Miểu Hiên trầm xuống, nhưng vẻ mặt vẫn kiên định, không có vẻ đổi ý.
Ân Hoài Đan hừ lạnh, ánh mắt khẽ híp thành một đường nhỏ, lóe ra ánh sáng âm trầm “Thà rằng hồn tiêu phách tán cũng chỉ để đổi lấy an nguy của nàng, ngươi cho rằng làm vậy, đáng sao?”
“Có đáng hay không, không cần ngươi quan tâm!” Miểu Hiên lạnh giọng đáp, giương kiếm chém qua, xiềng xích lập tức đứt gãy, Ân Hoài Đan ngã xuống đất, hắn đã bị phế đi tất cả tu vi, lúc này cũng chỉ là một người phàm mà thôi.
Chỉ là kẻ kia vẫn mang đầy tà khí, hệt như trước, phủi tay đứng dậy “Tất nhiên ta không quan tâm mấy thứ này, điều ta quan tâm chính là….” Ánh mắt hắn như lạnh đi, tràn đầy căm hận “Chính là…. Thần tộc các ngươi, lúc nào thì tuyệt hậu! Bản thân ngươi tự đi chịu chết, sao ta lại không thành toàn cho ngươi chứ!”
“Đi!” Miểu Hiên biến sắc, không thèm quan tâm đến mấy lời nói đắc ý của hắn, xoay người đi.
Lúc này Ân Hoài Đan cũng mang vẻ mặt âm hiểm cười đi theo.