hì sao có thể gặp cô được!” Sắc mặt hắn lạnh lùng, khuôn mặt lại mang vẻ tức giận “Tiểu Anh, cô còn xem ta là bạn thì lập tức theo ta đến Bạch Mộ!” Hắn nói rồi muốn kéo tay nàng đi.
“Cố Thiên Phàm!” Nàng kêu một tiếng, gặp phải một tên cứng đầu như thế, nàng nhìn ra ngoài, lại thở dài, đành hất tay ra, lui về sau một bước: “Huynh muốn ta đến Bạch Mộ, cũng phải cho ta một lí do chứ!”
“Lí do?” Hắn xoay người lại, tức giận “Còn cần lí do nữa ư? Ma giới giờ đã tấn công Bạch Mộ, chỉ có cô mới có thể cứu chứ sao!”
Thì ra là…. đến tìm cứu viện!
Nàng chậm rãi nhếch môi, lui về sau thêm một bước, ngẩng đầu nhìn bầu trời vẫn đang không ngừng có mấy tia sáng đang chuyển động, than nhẹ: “Cố Thiên Phàm, ta… là người Thần tộc!”
“Tất nhiên ta biết, hôm đó ở Viêm Hoa….” Hắn nói một nửa thì dừng lại, trên mặt như hiện lên điều gì, mới nói: “Ta cũng thấy được, nên lúc này chỉ có cô mới có thể giúp chúng ta, chỉ cần…. chỉ cần cô đến, Tiên giới chắc chắn sẽ….”
“Người Thần tộc không tham gia vào sự phân tranh của Lục giới, huynh biết không?” Nàng xen ngang lời hắn , tiếp tục nói: “Dù huynh có nói thế nào, ta cũng không thể xen vào chuyện này!”
Cố Thiên Phàm sửng sốt, vẻ mặt càng tức giận: “Tiểu Anh, cô…. cô quả thật định khoanh tay đứng nhìn sao? Cô có biết bên ngoài giờ đã như thế nào rồi không?”
“Chuyện của Tiên giới, hãy để Tiên giới xử lí!”
“Tiểu Anh, sao cô có thể như thế?” Cố Thiên Phàm lớn tiếng nói “Cô có biết lúc cô lần đầu thức tỉnh, khí âm tà được giải thoát kia đã xông vào Lục giới. Rất nhiều vị tiên đã bị thương, mất hết đạo hạnh, lại thêm Ma giới tấn công, lúc này Tiên giới không thể chịu nổi thêm tổn thương nào nữa!”
“Khí âm tà?” Lòng nàng nặng nề, tiến lên một bước “Chẳng phải ba cỗ phong ấn khí âm tà kia đã bị Ân Hoài Đan hấp thu rồi sao?”
“Hắn đã bị phế bỏ tu vi, không còn khống chế nổi sức mạnh to lớn như thế!” Cố Thiên Phàm thở dài một tiếng “Luồng sát khí kia lúc này đã thoát khỏi cơ thể hắn, một ngày nào đó có thể xuyên đến tận Lục giới!”
Lòng nàng lập tức rối loạn, vốn cảm thấy chuyện hai giới Tiên Ma, dù Tiên giới không đông người, cũng không đến mức phải đến Thần sơn tìm nàng. Hóa ra không chỉ là chuyện Tiên Ma tranh nhau đơn giản như thế, nguyên nhân chân chính đều là vì Ma Thần.
Tay nàng nắm chặt, nàng chỉ muốn có một cuộc sống bình yên thôi, sao lại không chịu tha cho nàng?
“Tiểu Anh, chỉ mình cô có thể đối phó khí âm tà kia, nếu cô không đi, Tiên giới sẽ….” Mi tâm Cố Thiên Phàm đã nhíu chặt, lại như nhớ đến điều gì, sắc mặt càng nặng nề: “Cho dù cô không nể mặt ta, cũng nên nể mặt sư phụ…. Chưởng môn nói, nếu không phải vì cô, người cũng sẽ không….”
“Thiên Phàm!” Viêm Phượng vốn đang trầm mặc đột nhiên lớn tiếng nói, vẻ mặt như bối rối, như đang lo lắng điều gì.
Sắc mặt Anh Lạc hơi đổi, nhìn về phía Cố Thiên Phàm, mơ hồ cảm thấy lời nói hắn hơi khác thường, nhưng lại không hỏi gì.
“Chưởng môn nói…. chỉ cần cô thức tỉnh hoàn toàn trở thành Thiên Đế, cô có thể tinh lọc tất cả khí âm tà, cứu lấy thiên hạ!” Cố Thiên Phàm tiếp tục nói.
Ý hắn là muốn nàng giải hết phong ấn trên người sao? Không sai, với sức mạnh của nàng giờ đây, chỉ cần nàng muốn, phong ấn có thể giải bất cứ lúc nào.
Chỉ là…. trở thành Thiên Đế chân chính, đây là điều nàng muốn sao? Tình cảnh thức tỉnh hôm đó, nàng vẫn nhớ rõ. Trở thành Thiên Đế chân chính, chính là không còn quan tâm đến bất cứ thứ gì, chỉ vì tiêu diệt Ma Thần mà tồn tại?
Nàng hơi sợ hãi, quay đầu nhìn Lục hoa đang nở rộ trên đất, bị gió thổi qua nên hơi cong đi. Tâm tình nàng cũng như đóa hoa kia, thật rối loạn.
Một lúc lâu sau, nàng mới nhàn nhạt lên tiếng: “Huynh trở về trước đi, chuyện này ta sẽ suy nghĩ!”
“Tiểu Anh!” Hắn còn muốn nói gì nữa, Viêm Phượng lại bước đến kéo hắn, lắc lắc đầu. Hắn cắn răng, lúc này mới thở dài một tiếng, xoay người đi.
Bóng dáng hơi có vẻ tức giận kia, không hề quay đầu lại, biến mất ở con đường xuống núi.
Một lúc lâu sau….
“Viêm Phượng!” Anh Lạc im lặng một lúc lâu đột nhiên xoay người lại, trên mặt đều là nét cười, nhìn xung quanh một chút, tùy ý mở miệng “Ta đột nhiên cảm thấy…. Thần sơn có bốn người, hình như quá đông rồi! Có lẽ… thiếu bớt một người cũng không sao đâu nhỉ?”
Sắc mặt Viêm Phượng lập tức trắng bệch, gấp gấp bước lên mấy bước “Tiểu thư, người trách Viêm Phượng…”
“Không phải!” Anh Lạc cắt ngang lời nàng, cười ha ha, kéo tay nàng nói: “Ta không trách tỷ, ta chỉ muốn tạo cơ hội cho tỷ, chỉ thật lòng hi vọng tỷ mạnh mẽ. Đi theo ta chưa chắc đã là chuyện tốt, Cố Thiên Phàm… là một người tốt!”
“Tiểu thư, ta không….”
“Ngày mai tỷ xuống núi đi! Cho như đây là…. lệnh của ta!”