n không hề có một ngọn cỏ. Hôm nay đã được nàng tinh lọc, sau này, nơi này không chỉ mọc Lục hoa, còn có thể mọc những loại hoa khác.
Nàng ngẩng đầu nhìn hình dáng của trận pháp, bên trong có chữ gì đó, nhất thời hơi nghi ngờ, nghiêng người, chỉ vào ánh sáng kia nói: “Viêm Phượng, tỷ nhìn trận pháp này xem, sao lại thấy quen như thế? Hình như ta đã thấy ở đâu rồi?”
Viêm Phượng hơi sững sờ, quay đầu nhìn nàng, như đang phục hồi tinh thần lại, trên mặt mang theo chút bối rối, hồi lâu mới nói: “Vậy… vậy à? Ban đầu tiểu thư bị trận pháp này phong ấn, đương nhiên…. sẽ thấy quen thuộc.”
Từ lúc nào Viêm Phượng lại có nét mặt bối rối như thế? Anh Lạc hơi nghi ngờ, nhưng nghĩ lại, thấy lời này của nàng cũng có lý, năm đó trí nhớ đã quá mức khắc sâu, cảm thấy hơi quen mắt cũng không có gì lạ. Chỉ là, trong lòng nàng vẫn có chút quái dị, giống như còn có thứ gì mà nàng chưa biết.
“Được rồi, tiểu thư!” Viêm Phượng cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng “Nhanh xuống núi, nếu không công tử sẽ lo lắng.”
Anh Lạc gật đầu, lúc này mới đi theo nàng.
Nàng gọi trường kiếm ra, chém về phía trước, lộ ra một con đường mòn “Tiểu thư, ta đi phía trước, rừng cây này quá tươi tốt, lại không thể cưỡi kiếm, người theo sau ta.”
Anh Lạc nhíu nhíu mày, Viêm Phượng sợ nàng bị kẹt ở đây sao? Cũng không phải quá xem thường nàng rồi, nàng cũng không như xưa, rừng cây nho nhỏ như thế, sao có thể ngăn cản nàng.
Nàng hơi bất bình, đi lên trước mấy bước, đi ở phía trước: “Phong Phong, ta có thể đi lên thì sẽ có thể xuống, cứ để ta đi!”
Nàng tùy ý phất tay, cũng không để ý mà chạm vào một nhánh cây, lại nghe rào rào mấy tiếng, tiếng động thật quen, lòng nàng lộp bộp.
Nàng đưa mắt nhìn lại, rừng cây chung quanh điên cuồng dài ra, đường mòn vừa mới được Viêm Phượng chém ra, lại hợp lại như cũ, thậm chí còn sinh trưởng tốt hơn lúc trước.
Anh Lạc trợn mắt há mồm sững sờ tại chỗ, mới nhớ đến năng lực chưa được thuần thục lắm của mình, cứng ngắc quay đầu nhìn về phía người bên cạnh.
Nàng nhìn thấy một nhánh cây đang bướng bỉnh vướng trên tóc Viêm Phượng, mà sắc mặt Viêm Phượng lúc này lại như trời đông giá rét.
Ực, nàng nuốt khan một cái.
“Vừa nãy…. lúc ta đến đây, không có như thế….” Nàng đang muốn nói vừa nãy lúc đi lên, mấy rừng cây này không bị ảnh hưởng, lại đột nhiên nhớ đến, vì gieo Lục hoa, vận dụng thần lực, lúc này đã không thể thu lại được nữa, cho nên, nàng đành nuốt câu định nói xuống.
Đáng tiếc đã không còn kịp, sắc mặt Viêm Phượng đã hơi tái mét, trong sắc tái xanh còn hơi phiếm chút tím.
Răng rắc, nàng cứng ngắc quay đầu, nhánh cây bướng bỉnh ban nãy đã gãy lìa. Nửa đoạn nhánh cây cứ như một cái trâm cài tóc, nghênh ngang ghim trên búi tóc Viêm Phượng. Anh Lạc yếu ớt liếc mắt nhìn, nhìn thế nào cũng không giống cái trâm cài tóc.
“Người, đi, ở, phía, sau, đi!” Từng chữ từng chữ vang lên bên tai, ánh mắt lạnh như băng, bắn xoẹt xoẹt về phía Anh Lạc. Anh Lạc thấy sống lưng lạnh toát, hình như nàng nghe thấy tiếng nghiến răng.
Nàng gật đầu lia lịa “Được được được! Tỷ…. đi trước, đi trước!”
================================
Một bàn tay đang đặt trên mạch của nàng, đây là thói quen mà những năm nay Miểu Hiên đã tự tạo nên. Thỉnh thoảng lại xem mạch cho nàng, mãi đến lúc hắn hài lòng mới có thể thu tay lại.
Anh Lạc cũng đã quen với việc như thế. Hắn luôn lo lắng cho phong ấn của nàng, mặc dù giờ đây nàng không còn có khả năng mất mạng nữa, nhưng thần lực không thể khống chế bên trong nàng, vẫn còn cơ hội phản phệ.
Chỉ là, lúc bắt mạch như thế, vẫn luôn là lúc nhàm chán nhất. Ánh mắt nàng nhìn xung quanh, nhìn đến gương mặt hắn, mặc dù tao nhã vô cùng nhưng chân mày vẫn có nếp nhăn mờ mờ, đó là do hắn vẫn thường hay nhíu mày trong suốt nhều năm qua.
Nhưng tóm lại là vẫn đẹp kinh người!
Nàng chu môi, hơi bất bình, phải nói là từ trước đến nay nàng vẫn luôn bất bình. Thần tộc luôn có tướng mạo tốt vô cùng, ai ai cũng tuyệt sắc khuynh thành, như mẫu thân, như ca ca. Chỉ là, sao nàng lại khác biệt như thế! Ca ca nói là do thần lực của nàng bị phong ấn, cho nên sau cuộc chiến ở Kiếm Vân lần đó, nàng giải một phần phong ấn, tướng mạo mới dần thay đổi.
Nhưng lần thức tỉnh này, không có chuyện gì xảy ra cả. Chẳng lẽ, dáng vẻ của nàng vốn đã không tốt rồi sao?
Chắc là thế, nàng lại nhìn mặt hắn, cho nên… lại càng thêm bất bình. Có một người như vậy bên cạnh, thật là đả kích lòng tin của nàng, còn không bằng….
“Sau này, không được tự tiện dùng thần lực của mình!” Rốt cuộc hắn cũng buông tay ra, bưng chén trà trên bàn kề bên khóe miệng.
“Ừm!” Nàng thu tay lại, lắc lắc tay, lại sờ một vật bên người, do dự, mở miệng nói: “Ca ca, tối nay huynh ngủ lại với muội nhé!”
Phụt….
Người nào đó, lần đầu tiên trong đời thất thố đến vậy!