phải em nói, ở đây em bao ngày ba bữa, bao bữa khuya, còn cung cấp ti vi và mạng à…”.
“Truyền hình cáp đắt lắm…= =”
Tạ Tử Tu “à” một tiếng, thế rồi cũng không dấn thêm bước nữa bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng của mình, chỉ bỏ điều khiển ti vi xuống, rồi sau đó nhẫn nhịn chịu đựng coi bộ phim đạo đức gia đình cũ rích đang chiếu.
Dáng vẻ chói lóa cả mắt của anh, trong vòng vây của căn nhà trọ tồi tàn, ghế sofa cũ rích, ti vi nhỏ xíu, chương trình nhạt nhẽo, càng lộ rõ sự chênh lệch khác biệt, thậm chí còn nổi lên vẻ đáng thương rõ rành rành.
Nhan Miêu dưới sự khiển trách của lương tâm, cuối cùng đành phải nói: “… Được rồi, mai em đi đăng kí kênh bóng đá. = =”.
“Thế thì anh còn muốn cả kênh golf, tennis và đua xe”.
Anh ta thực sự không khách sáo chút nào, hoàn toàn xem như ở nhà!
Hai người vừa xem ti vi, vừa ăn hết sạch dưa Hami và kem cô mua, rồi sau đó đại gia Tạ Tử Tu muốn đi tắm. Nhan Miêu chuẩn bị khăn tắm, dép lê chu đáo cho khách trọ, nhân tiện giới thiệu cho khách những điều chú ý khi sử dụng phòng tắm.
Ngày 18 tháng 6 – 08:50 P.M
Phòng tắm quán trọ gia đình Nhan Kí
“Nước nóng ở bình nóng lạnh này chỉ đủ tắm trong nửa tiếng, nếu trong nửa tiếng anh không tắm xong, thế thì chỉ còn nước lạnh thôi”. Dùng tạm vẫn được.
“…”.
“Đúng rồi, trước khi tắm nhớ cầm cái khăn này, đặt lên nắp bồn cầu. Không thì nước từ vòi hoa sen làm ướt bệ ngồi mất”.
Diện tích nhà tắm quá nhỏ cũng hết cách.
“…”
“À, còn nữa, khóa cửa phòng tắm hỏng rồi, cho nên mới mang băng dính ra dán nó lại. Nhưng anh yên tâm đi, cửa vẫn có thể đóng được”.
Cô trước giờ vẫn sống một mình, phòng tắm có khóa hay không chả có gì khác biệt. Sửa khóa gì thì cũng cần tới tiền, có thể giảm thì cứ giảm thôi.
“…”.
“Anh còn hỏi gì nữa không?”.
Tạ Tử Tu thở hắt ra, nhìn tấm gương cũ có vết nứt trên tường nhà tắm: “Không”.
Sau khi miễn cưỡng chịu đựng tắm gội xong xuôi, Tạ Tử Tu kéo tấm thân còn hơi nước, đầu tóc ướt rượt đi ra.
Vì lý do nhập gia tùy tục, Tạ Tử Tu cũng quăng cái áo ngủ Emporio Armani của mình đi, chỉ có thể mặc một cái áo phông màu xám nhạt rộng rãi giản đơn, quần đi biển màu xám đậm dài tới đầu gối, dép xỏ ngón màu đen, tay cầm một cái khăn lông to có in hình superman – cả người từ trên xuống dưới đều do một tay Nhan Miêu chọn lựa, đồ của siêu thị.
Nhưng một loạt đồ giảm giá, chất lượng chẳng có gì đáng nói, cũng hoàn toàn không ảnh hưởng tới vẻ đẹp của anh, anh chỉ mặc bộ đồ ngủ rộng rãi đơn giản thế này, ngồi ở kia tùy tiện lau tóc, vẻ đẹp trai rất phóng khoáng rất thoải mái.
Trong thoáng chốc, cuộc sống của anh trở nên rất gần gũi, không còn là Tạ Tử Tu tít tắp trên cao, không với tới được như trước kia.
Cũng không phải lần đầu tiên Nhan Miêu thấy dáng vẻ lúc mới tắm gội xong của anh, nhưng đây là lần đầu tiên anh xuất hiện trong nhà cô với vẻ hiền lành lại thoải mái như thế, không khỏi khiến cho người ta có cảm giác kì lạ. Tựa như anh đi ra từ bức tranh trên tường, bước vào cuộc sống của cô.
Tạ Tử Tu lau tóc xong, gương mặt đẹp lộ ra khỏi lớp khăn tắm, mỉm cười với cô: “Đúng rồi, ở đây chắc cũng cung cấp dịch vụ giặt giũ chứ nhỉ?”.
“…= =”
Ngày 18 tháng 6 – 09:28 P.M
Bên chậu giặt quần áo quán trọ gia đình Nhan Kí
Nhan Miêu đứng bên cạnh chậu quần áo, cầm ván giặt hì hà hì hục vò quần áo trong chậu đầy bọt xà phòng.
Quần áo Tạ Tử Tu rất dễ hỏng, ví như kiểu áo sơ mi may thủ công bằng lụa, cô thật không dám ném nó vào máy giặt quay vắt một hồi, chỉ đành cẩn thận giặt tay từng li từng tí.