r/> Dường như tất cả chứng cứ, toàn bộ chỉ hướng về cùng một đáp án.
“Oa, em là Sở Tiểu Thiến?” Nhìn thấy đối phương gật đầu, anh nhịn không được kêu lên đầy sợ hãi.
Gặp quỷ rồi! Đây là tự thân nguồn sáng thời kì hiện đại lên kế hoạch đi?
Vẻ mặt anh sợ hãi, nhìn cô, lại quay đầu liếc về phía đại ca nhà bên, tâm sinh nhất kế.
Đột nhiên, anh cất bước tiến lên phía trước, cho cô một cái ôm. “Chúc em thành công.” Anh ở bên tai cô thấp giọng cổ vũ.
“Bảo Dương.” Giọng nói cảnh cáo truyền đến từ phía sau lưng anh.
Anh vội vàng đẩy ra, kéo ra khoảng cách với Sở Tiểu Thiến.
“Lâu ngày gặp lại, ôm một chút thể hiện sự lễ phép mà thôi.” Anh giơ tay biểu thị sự chân thành, cười lưu manh. “Được rồi, tôi đi xem tiến độ làm việc của công nhân đây.” Hây, thật sự không có nhầm lẫn, tối nay về báo cáo với mọi người hai nhà mới được!
Bảo Dương vẫy vẫy tay, chạy trốn nhanh như chớp, sau khi nghe thấy cuộc đối thoại của người bên ngoài liền dừng bước lại.
“Ai, ai muốn quen người đẹp kia?”
“Cô ấy không phải hoa đã có chủ rồi sao?”
“Vừa rồi tôi nghe thấy, đồng nghiệp của bọn họ nói đối phương chỉ xem cô ấy là em gái, không có quan hệ nam nữ gì cả.”
Là như thế sao? Bảo Dương cười lạnh.
Cứ chờ xem đi.
Có người giống như đội cảm tử đi kích thích vị Nhân huynh kia một chút, anh cũng vui vẻ bỏ ra một phen bản lĩnh đi giúp đỡ.
Vốn tưởng rằng đại ca quyết định sống độc thân cả đời, không ngờ vẫn còn có ánh rạng đông nha!
Đã rất lâu không có cảm xúc mãnh liệt lên xuống như thế.
Chu Luật Nhân nhìn thấy tên thứ ba đi đến trước mặt Sở Tiểu Thiến có ý đồ đưa cô ra ngoài, trong lòng có một đốm lửa im ắng càng đốt càng mạnh.
Bao bên ngoài phối hợp với công ty Bảo Dương bọn họ đều là sắc phôi sao?
Từ khi cái ôm kia bắt đầu, khó chịu trong lòng anh, theo một đám đáng ghét thay phiên nhau tiến lên bắt chuyện với Tiểu Thiến, lửa giận đã chuyển thành hàng thật giá thật, chỉ là ở ngoài mặt anh vẫn rất bình tĩnh như cũ, ngồi ở vị trí của mình xử lý công việc, lỗ tai cố gắng lén lút thu âm, cẩn thận nghe tất cả nội dung đối thoại.
“Anh A Nhân, anh không đi ngăn cản sao?” Đại Đầu ngồi kế bên anh gõ gõ cái bàn, gây sự chú ý của anh.
“Tại sao?” Anh ngẩng đầu, nhìn theo hướng Đại Đầu chỉ, vẻ mặt không đổi.
Đại Đầu gãi gãi đầu, anh cảm thấy Tiểu Thiến theo đuổi nhiều năm như vậy, anh A Nhân ít nhiều gì cũng bị cảm động, sau cùng hai người nhất định sẽ ở bên nhau, cho dù gặp phải chuyện gì, nhưng nhìn thấy tình hình hiện tại, anh lại có chút không khẳng định……
“Mấy tên như thế xem ra chữ sắc phủ đầu rồi, nếu Tiểu Thiến để cho bọn họ hẹn ra ngoài thì thật không tốt lắm?” Tuy rằng mọi người đều là người trưởng thành, nhưng rất nhiều chuyện cho dù là chuyện người ta tự nguyện, nhưng đây là bảo bối của văn phòng bọn họ, mọi người đều đưa cô về bảo vệ trong phạm vi hạn chế, đương nhiên phải chú ý một chút.
“Tiểu Thiến có quyền tự do kết bạn, nếu cô ấy không muốn đi cùng người khác, ai cũng đều không thể miễn cưỡng.” Chu Luật Nhân nhàn nhạt trả lời, tiếp tục đảo qua giấy tờ trên tay.
“Đúng là vậy……” Đại Đầu gãi gãi đầu không biết nên phản ứng thế nào.
Nếu anh cẩn thận một chút, sẽ không khó nhận ra, chủ quản của bọn họ xử lý công việc luôn luôn rất nhanh, mấy tờ giấy mỏng cầm trên tay đã đảo qua hơn nửa tiếng đồng hồ.
“Đại ca, em đi trước đây.” Khẳng định nội dung chụp ảnh đã OK, Bảo Dương đi đến bên cạnh anh chào tạm biệt.
“Phải về phía Nam à?” Để tài liệu trên tay xuống, Chu Luật Nhân ngẩng đầu.
“Ừ, vé cũng mua xong rồi.” Anh giơ giơ cao vé xe trên tay. Chuẩn bị rời đi.
Nhưng trước khi anh xoay người rời đi, liền bị một bàn tay giơ lên ngăn lại.
“Đợi đã, cái đám kia khi nào đi?” Chu Luật Nhân chỉ chỉ mấy tên có tiến độ từ tốn khác thường đang chỉnh lý thiết bị.
“Bọn họ dọn xong đồ đạc thì đi rồi, nên rất nhanh.” Bảo Dương giải thích đơn giản, “Sắp đến giờ xe chạy rồi, lần sau về tán gẫu tiếp, bye bye!” Anh gõ gõ đồng hồ trên tay, tựa hồ đang vội không có thời gian ở lại nhiều hơn nữa.
Nghe vậy, Chu Luật Nhân cười với anh. “Đi đường cẩn thận.”
Một câu ngắn ngủi này, lại giống như làm cho hai chân người đang vội đứng bất động tại chỗ, vặn vặn lông mày.
Đại ca nhà anh thật đúng là có đạo đức tốt không truy tìm căn nguyên nha, hại anh diễn kịch một vai rất giả tạo, không đến vài giây liền bị cắt đứt đuôi. Thời gian khởi hành của vé xe trên tay còn gần hai tiếng nữa, trong lòng Bảo Dương lướt qua một tia xem thường.
Khó trách Sở Tiểu Thiến theo đuổi anh ấy hơn bảy năm mới có tiến độ như vậy, người đàn ông này thật là khó câu, mặt đối mặt với anh ấy tựa như tự tạt nước lạnh vào mình, chỉ là tự mình chuốc lấy mất mặt.
Nhưng cũng giảm bớt tích cách có chút dị thường của cô, mới có thể làm cho nước lặng xuất hiện gợn sóng thu hút trai tân trò chuyện với cô, cho nên lần này nếu anh không giúp một phen thì chẳng biết nói thế nào nữa, “Đại ca, em đang vội, không thể ở lâu, anh giúp em chú ý mấy tên kia!” Anh dặn dò lộ ra vẻ mặt cấp bách, ánh mắt liếc về phía mấy người đàn ông vây quanh Sở Tiểu Thiến. “Có người trong bọn họ từng bị khách hàng tố cáo, kêu Tiểu Thiến chú ý một chút.” Lời nói không rõ ràng lần này của mình nhất định sẽ bị truy hỏi, nên anh vừa nói xong liền vội vàng chạy mất, chỉ để lại không gian tưởng tượng vô hạn.
Nhìn thấy Bảo Dương biến mất ở cửa văn phòng, Chu Luật Nhân chau mày.
Từng bị khách hàng tố cáo…… Cái gì?
Thái độ không tốt, năng lực không đủ, lười biếng, quấy nhiễu tình dục với khách…… Nội dung bị khách hàng tố cáo có trăm ngàn loại, anh nghĩ hạng nhất chính là cái kia?
Nếp nhăn giữa lông mày càng sâu. Tình hình trước mắt, làm cho anh không khỏi nghĩ thành tình huống kia……
“Được rồi, không có người, đợi chút anh mời em ăn cơm.” Một chỗ khác, người đàn ông lau chùi camera không nghiêm túc nói với Sở Tiểu Thiến.
“Thực xin lỗi, mẹ em có nấu cơm, em nhất định phải về nhà ăn cơm.”
“Vậy ăn cơm xong đi xem phim?”
“Em ăn cơm xong còn phải dọn dẹp, làm xong cũng rất khuya rồi.”
“Xem suất đêm khuya, xem xong anh chở em lên núi Thượng Dương Minh xem cảnh đêm, anh biết có nơi rất yên tĩnh ít người, sẽ không bị làm phiền……”
Qua lời nhắc nhở của Bảo Dương, lại nghe đoạn đối thoại của bọn họ, Chu Luật Nhân không thể giữ được gương mặt không chút thay đổi của mình.
“Tiểu Thiến.”
“Ừ?” Nghe thấy trao đổi, Sở Tiểu Thiến tuyệt nhiên dùng nụ cười ngọt ngào khác nhau mạnh dạn ứng phó với ruồi bọ, cô quay người, nghênh đón anh. “Anh Luật Nhân?” Cô trực tiếp nhào vào lồng ngực anh.
Ngoài ý muốn, cái này ngày xưa cô tới gần phạm vi xác định rõ ý đồ công kích, có thể vươn tay, bằng vận tốc ánh sáng ngăn cách cô ra xa ở khoảng cách an toàn, lần này phản ứng chậm lại vài nhịp, mũi cô đụng vào lồng ngực anh vẫn không bị đẩy ra.
Vì thế cô thừa cơ lớn mật vòng tay qua thắt lưng của anh, thân thể càng sát lại gần anh.
“Wow…… Tiểu Thiến, làm tốt lắm!” Đại đội Bát Quái bên cạnh thấy thế, vài tiếng huýt sáo tán thưởng.
Vốn mặt Chu Luật Nhân có vài phần lạnh lùng, sau khi cô nhảy vào ôm lấy ngực anh lại khôi phục vẻ nhu hòa, bất đắc dĩ thở dài vừa buồn cười, kéo cô ra: “Chuyện quảng cáo, em đi Kiệt Uy với anh một chuyến, đợi anh tiện đường đưa em về nhà.”
“Được.” Lén lau lau vết bẩn, Sở Tiểu Thiến thỏa mãn cười mờ ám, ngoan ngoãn nghe lời.
Mấy tên muốn hẹn người đẹp nhìn thấy, trao đổi ánh mắt với nhau. “Mỹ nhân……”
“Làm phiền mau chóng dọn dẹp đồ đạc, chúng tôi còn phải làm việc.” Vừa nghe đến giọng nói của đối phương, Chu Luật Nhân lập tức khoe ra dáng vẻ của chủ quản, cắt ngang lời nói.
“Đại ca, em gái anh không quản cũng đừng không cho phép người khác đụng tới nhé!” Một nhân viên khác bên ngoài thiếu kiên nhẫn khiển trách.
“Tiểu mỹ nhân nhiệt tình như thế anh cũng không cho em ấy đáp lại, con gái như thế quá đáng thương rồi? Anh không cần, vậy thì để người khác thương yêu…… A……”
Vốn là, vị sư huynh này chỉ muốn chỉ về mình phối hợp với lời nói của bản thân, nhưng tay mới nâng lên, trong lòng vì lời nói của Bảo Dương mà sinh ra cảnh giác với Chu Luật Nhân, lập tức ra tay ngăn cản tất cả hành động đối phương có thể thực hiện được.
Trong nháy mắt anh ra tay, một tay kéo lấy cổ tay nâng lên một nửa của đối phương, kéo lại, đè lên bả vai, hai động tác đơn giản, người đã bị một tay anh trói quặt, bắt đặt ở bên hông, toàn bộ quá trình không đến một giây.
Mấy người theo đuổi trừng lớn hai mắt, đều bị hành động xảy ra bất thình lình của anh làm cho sợ ngây người, hơn nữa nhân viên trong Kiệt Xuất chưa từng nhìn thấy cấp trên hành động như vậy, cũng ngạc nhiên tới nỗi đứng ngu ngơ tại chỗ.
“Tôi nói rồi, chúng tôi còn phải làm việc, làm phiền mau dọn dẹp đồ đạc rời khỏi đây, nơi này không phải quán ăn đêm để cho các ngươi tán gái, tán gái cũng phải nhìn xem thời gian địa điểm.” Vẻ mặt Chu Luật Nhân lạnh lùng, gập nửa người ngăn chặn người bên dưới, giọng điệu trầm thấp, nhạt nhẽo lại tràn ngập ý tứ cảnh cáo: “Tôi không muốn lãng phí nước bọt.”
“Anh Luật Nhân……” Sở Tiểu Thiến giống như những người khác, chưa từng thấy qua bộ dạng này của anh. Ngón tay sợ hãi chọc chọc vài cái lên vai anh. Cô cảm nhận được cảm xúc phập phồng mãnh liệt của anh, tuy người bên ngoài nhìn vào, thái độ của anh được coi là rất bình tĩnh.
Quay đầu liếc mắt một cái, lúc này Chu Luật Nhân mới buông tay người bị áp chế.
Chuyện ngoài ý muốn bất thình lình xảy ra, nhất thời văn phòng tràn ngập vẻ yên tĩnh quỷ dị, mấy nhân viên bên ngoài lo lắng cho an nguy của bản thân nên không nói được lời nào, động tác trở nên rất nhanh, thu dọn thiết bị ban đầu, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm toàn bộ khiêng lên vai, nâng cánh tay, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Sau khi nhìn thấy đám người không vừa mắt đi hết, trong phòng lại có không khí quỷ dị như trước, đoàn người ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, dựa vào tình hình không rõ ràng bây giờ, tất cả không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Nhưng tạo cho đương sự nỗi khủng hoảng, giống như vừa rồi cái gì cũng chưa xảy ra, sớm đã khôi phục bộ dáng ôn hòa bình thường.
“Đại Đầu, chút nữa tôi không về, tan làm cậu giúp tôi chú ý giao tiếp một chút.” Về chỗ ngồi lấy mấy phần tài liệu, Chu Luật Nhân ngoảnh đầu nói với Đại Đầu vẫn còn ngây ngơ.
“Ồ…… Được.” Người bị điểm danh vội vàng đáp lại, đầu óc lại nghĩ tình huống không rõ ràng đó.
Chu Luật Nhân cầm lấy chìa khóa xe, xoay người, từ trước đến nay không cần anh mở miệng cô lập tức biết mình nên làm động tác gì mau chóng thu dọn túi xách, đứng phía sau chờ anh.
“Đi thôi.” Anh nâng lên nụ cười, khẽ vò đầu cô, dẫn đầu đi ra cửa chính.
Nhìn thấy hai người biến mất ở cửa chính, Đại Đầu gãi gãi tóc ngắn trên đầu.
“Ực…… Các người xem như thế, có phải là em gái Thiến vẫn còn có cơ hội đúng không?”
Đoàn người lại ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta, tiếp theo đều lắc lắc đầu. “Ai biết.”