Trên đường đi, Thiên Bắc ôm Trà Xanh, còn Tiểu Liêu ở bên cạnh ôm Quả Cam. Quả Cam đang ngủ, dựa lên vai Tiểu Liêu, nước miếng chảy ra thấm dính vào áo khoác Tiểu Liêu. Còn Tiểu Liêu thì vẫn không nói gì, yên lặng nhìn Thiên Bắc. Đi đến cửa xe Thiên Bắc, đặt Trà Xanh xuống toa sau, bé liền tiến đến giúp Tiểu Liêu đỡ Quả Cam xuống, rồi đưa áo khoác trên người cho Tiểu Liêu.
Thiên Bắc nhìn động tác của Trà Xanh trong lòng có đủ loại tư vị rối rắm. Đứa bé hiểu chuyện như vậy, chỉ mới 2 tuổi, sao lại không công bằng với nó như thế.
Sau khi Tiểu Liêu an vị ở toa sau, Thiên Bắc không lập tức khởi động cho xe chạy, lại quay hướng nó nói “Tiểu Liêu, chúng ta nói chuyện 1 chút.”
“Nói … cái gì?” Tiểu Liêu không biết vì sao lại khẩn trương như thế, có phải bởi vì 3 năm không gặp cho nên có phần hơi xa lạ.
Thiên Bắc vẫn như thế, vẫn rất đẹp trai và tuấn tú như trong trí nhớ nó, hơn nữa lúc này còn lộ ra hơi thở trầm ổn, thành thục. Anh nhìn nó không nói lời nào, ánh mắt sắc bén cực kỳ giống người nào đó trong trí nhớ nó. Tiểu Liêu đánh mắt đi nơi khác, không dám tiếp tục nhìn anh.
Thiên Bắc nắm chặt lấy vô lăng “Tiểu Liêu, em còn yêu Bách Sanh không?”
Cả thân người Tiểu Liêu cứng đơ, nhìn ra cửa sổ tránh né câu hỏi của anh.
“Nếu em sợ Bách Sanh để ý vấn đề của Trà Xanh, anh cam đoan anh ấy sẽ không để ý. Nếu ……” Thiên Bắc ngừng lại 1 chút, ước chừng đang lấy hết dũng khí để nói tiếp “Nếu không còn yêu, hoặc quá mệt mỏi. Thì vẫn còn anh.”
Tiểu Liêu từ từ quay đầu nhìn anh, ánh mắt anh sáng quắc đang chăm chú nhìn nó “Tiểu Liêu, chúng ta kết hôn đi.”
Tiểu Liêu tiêu hóa nửa ngày mới hiểu được ý anh, giọng nói cũng không được rành mạch “Thiên …. Thiên Bắc, anh nói gì vậy?”
Thiên Bắc nhìn nó 1 lúc, ánh mắt khẽ hạ xuống, rất nhanh dựa vào ghế xe, líu ríu nói “Anh cũng muốn biết anh đang nói cái gì. Rõ ràng biết không thể nhưng vẫn cố nói. Nhiều năm như vậy, nhìn em và anh ấy dây dưa, nhìn em bị anh ấy tổn thương, nhìn 2 người tự tra tấn nhau, anh lại không làm được gì. Tình yêu có lẽ là như thế, càng dằn vặt càng dày vò lại càng yêu nhau sâu đậm.”
Anh cười khổ, bộ dạng làm cho lòng Tiểu Liêu khó chịu không thôi, Thiên Bắc đóng chặt mắt “Trong câu chuyện của 2 người, không ai có thể xen vào. Anh hiểu. Nhưng vẫn không ngăn cản được bản thân cứ ngu ngốc như vậy ngần ấy năm. Rõ ràng là anh quen biết em trước, là anh yêu em trước, nhưng tại sao lại là bản thân anh bỏ lỡ. Anh có thể bảo vệ em, anh có thể hiểu làm cách nào mới yêu em tốt nhất, tại sao anh lại không thể có được em. Anh không hiểu, cũng không cam tâm.”
Thiên Bắc là 1 sự tồn tại rất đặc biệt trong lòng nó. Nếu nói, Bách Sanh chính là tim của nó, thì Thiên Bắc chính là những bộ phận khác trong người nó. Nhưng thật đáng tiếc, thiếu bất cứ thứ gì đều có thể sống nhưng thiếu “trái tim” lại không thể tồn tại. Tiểu Liêu nhìn người luôn luôn trầm ổn ôn hòa, đột nhiên lại ở trước mặt nó không tự kiềm chế được, thoáng cái cảm giác mất mát ùa về, trong lòng cũng đau biết bao.
“Thiên Bắc, đừng buồn. Anh buồn rầu, em rất đau lòng.”
Thiên Bắc quay lại nhìn nó, nhìn thấy bộ dạng vẫn ngốc nghếch như trước, kiềm lòng không được khẽ cười “Em luôn như vậy, anh làm sao giận đây?”
Tiểu Liêu nhếch miệng cười tươi, nhưng trong lòng lại có chút áy náy “Giản Tiểu là 1 cô gái tốt.”
Thiên Bắc thoáng sửng lại, 1 hồi mới cuối đầu mỉm cười “Tiểu Liêu, bắt chước người ta học làm bà mối hả, con gái có chồng rồi mới thích làm việc này.”
Tiểu Liêu nhỏ giọng lầm lầm “Em làm mẹ rồi còn gì.”
“Tự hào quá ha.” Thiên Bắc bắt đầu khởi động cho xe chạy.
Tiểu Liêu vòng tay ôm 2 đứa nhỏ, bày ra bộ dạng “ta đây giỏi nhất” “Đương nhiên, tình mẹ trên hết, em rất giỏi.”
Tiểu Liêu nhìn cảnh vật quen thuộc hai bên không thể bình tĩnh hỏi Thiên Bắc “Thiên Bắc, đi đâu vậy.”
“Về nhà.”
“Về nhà ai.”
“Nhà chúng ta.”
“….. Thiên Bắc, em phải nhảy xuống xe.”
“Nhảy đi, anh đem Quả Cam và Trà Xanh về cho bà nội chúng gặp, trẻ con sẽ được cưng, muốn gì được đó, muốn đi đâu đi đó.” Nhìn theo kính chiếu hậu thấy 2 đứa bé đang say giấc ngon lành. Tưởng Mạch mà nhìn thấy không biết vui đến thế nào.
Tiểu Liêu không chịu thua kém ngóng lên cãi lại “Thiên Bắc, qua cầu rút ván là không tốt, khi trở lại sẽ không có cầu đi, phải mắc công xây lại cầu nữa.”
“Không sao, dù sao em cũng không định gả cho anh. Có cầu hay không cũng không thành vấn đề.”
“…….. Anh là người xấu.”
Thiên Bắc nhìn nó cười “Tiểu Liêu, 23 tuổi rồi, sao có mấy câu mắng người mắng quài vậy, để anh dạy cho em câu mới.”
Tiểu Liêu trừng mắt nhìn Thiên Bắc, Thiên Bắc lúc này sao lại giống tên khốn Bách Sanh như thế. Không, đây chính là phiên bản của Bách Sanh chứ còn gì.
Nghĩ đến Bách Sanh nó lại cảm thấy đứng ngồi không yên, giống như cái đuôi bị ai chăm mồi đốt “Thiên Bắc …. Người đó …. Có ở nhà?”
“Ai?” Thiên Bắc biết rõ nhưng có ấy hỏi khích.
Tiểu Liêu đứng hình gần nửa ngày, Thiên Bắc đành nói tiếp “Buổi sáng, Bách Sanh không ở nhà, anh ấy có nhiệm vụ, ước chừng còn ở lại cảnh đội cả đêm.”
“Cảnh đội?” Tiểu Liêu trừng mắt lớn nhìn hắn, đây là tình huống gì đây.
Thiên Bắc bỗng nhớ đến lúc Tiểu Liêu bỏ đi, Bách Sanh vẫn chưa khôi phục thân phận cảnh sát. Vì thế đem chuyện mấy năm nay nói lại 1 lần cho nó biết. Tiểu Liêu nghe xong liền yên lặng, không nói gì nữa. Thiên Bắc không biết nó đang nói gì, đành yên lặng tiếp tục lái xe mà không lên tiếng hỏi. Vấn đề của bọn họ thì nên để bọn họ tự giải quyết.
Bách Sanh che đậy rất kỹ thân phận của mình, Tiểu Liêu cũng không hiểu hết hắn. Đứa nhỏ của 2 người xuất hiện trong tình cảnh dầu sôi lửa bỗng nhất. Cho nên khi gặp vấn đề, Tiểu Liêu ngay cả việc hắn có yêu nó hay không cũng không dám khẳng định.
Bách Sanh ba năm nay đã thay đổi rất nhiều, rất lợi hại, lại trầm ổn thành thục rất nhiều. Hắn lúc này, chắc đã có thể cho Tiểu Liêu cảm giác an toàn, đúng không? Thiên Bắc tập trung nhìn tình hình giao thông, Bách Sanh, hy vọng lần này đừng khiến tôi thất vọng nữa