ng, vén tay áo lên “Bắt đầu.” Nó đã làm xong công tác chuẩn bị rồi, mặc nhiều quần áo thế này, không tin là sẽ thua hắn, căn cứ vào kinh nghiệm trước đây Bách Sanh sẽ làm vậy. Hắn ta mặc 2 áo, 1 cái quần đùi, tổng cộng là 3 cái, không tin không đấu lại hắn.
Bách Sanh hất mày “Tiểu Liêu em chắc là mặc mấy cái áo như vậy là đủ rồi.”
“….. ừa, đủ rồi.” Tiểu Liêu lo lắng không thôi, cố gật đầu khẳng định.
Bách Sanh nhanh tay nhanh chân xào bài, âm thanh nhè nhẹ từ từ len lỏi đến tai “Em không nên giở trò lạt mềm buộc chặt nha, thật tế là muốn cởi cho anh xem đúng không?”
“……..”
Bách Sanh bắt đầu chia bài, Tiểu Liêu nín thở tập trung, để phòng ngừa Bách Sanh lại giở trò. Được 1 lúc, Tiểu Liêu ném bài không thèm chơi nữa “Tại sao cởi áo em.”
Bách Sanh mặt không đỏ, tim không đập bình tĩnh nói “Sợ em nóng quá phạm lỗi, nên giúp em cởi trước mấy cái, một chút mặc lại cho em.” Hắn nâng mắt, để lộ 1 nụ cười nhếch môi chết người “Baby, phải kiên nhẫn chút, nha.”
Tiểu Liêu nhìn thấy hắn tươi cười đẹp trai, thì tinh thần đã bị hút đi hết bảy tám phần, mắt cũng bắt đầu nóng lên “Ờ … nhớ mặc lại cho em, cởi nửa chỉ còn nội y thôi.”
Bách Sanh tỏ vẻ nghiêm trang “Ừ.” 1 tiếng.
Tiểu Liêu vất vả lắm mới thắng được 1 ván, lung lay cái chân, phấn chấn la lớn “Cởi, cởi mau cho em.”
Bách Sanh mỉm cười, ngón tay thon dài đặt ở trên cút áo trượt xuống. Cuối người kề sát gương mặt Tiểu Liêu, môi hắn gần như kề sát môi nó “Cởi áo này, áo này hay là quần?
“Khụ.” Tiểu Liêu hơi ngửa về phía sau “Cái này …. anh dựa gần vậy làm gì … hối lộ cũng không có tác dụng gì đâu …. Cởi mau.”
Bách Sanh chầm chậm cởi từng nút áo, Tiểu Liêu thấy miệng khô bưng 1 chén nước lên uống, ánh mắt không khống chế được vẫn đặt trên người Bách Sanh. Xương quai xanh rắn chắc trong ngực của hắn từ từ lộ ra. Bách Sanh cười xấu xa nhìn nó. Tiểu Liêu nuốt ngụm nước xuống cổ họng, buồn bực nhìn hắn “Chậm chạp lề mề, ai kêu mặc áo như vậy.”
Bách Sanh sáng mắt nói “Tiểu Liêu, nhiều nút quá à, cởi dùm anh đi.”
Tiểu Liêu nuốt nước miếng, cố che giấu sự thay đổi khác thường đang hiện ra trong lòng. Hiên ngang lẫm liệt quăng cái ly thủy tinh sang 1 bên, đưa tay qua dừng ngay trên cổ áo Bách Sanh, miệng hùng hổ nói “Mấy tuổi rồi mà còn làm nũng, cút áo nhiều như vậy, cởi chắc tới sáng.” Miệng còn chưa nói hết đã bị phục kích nắm xuống giường, nhìn người nào đó đè lên mình đang cười xấu xa.
“Em giúp anh cởi, anh cũng giúp em cởi, vậy mới công bằng.” Bách Sanh bắt đầu động thủ đưa tay ra cởi áo nó.
Tiểu Liêu trợn mắt nhìn hắn, công bằng cái mông chứ công bằng, đầu óc bắt đầu tán loạn, hơi ngượng nghịu nói “Thì ra anh muốn nhìn em không mặc quần áo.”
“……”
Tiểu Liêu che miệng cười lén “Nói thẳng đi, thiệt phiền phức mà.” Bách Sanh thiệt là kỳ cục, muốn nhìn người ta không mặc quần áo thì cứ nói. Bầy đặt lấy cớ là chơi trò chơi … thiệt tình lãng phí thời gian, lãng phí trí tuệ. Đầu óc nó đã không tốt rồi, mà trước khi ngủ còn phải lãng phí nhiều tế bào não như vậy. Thiệt bất lợi cho giấc ngủ mà.
“Sau này, nếu muốn xem nói 1 tiếng thôi … em sẽ cởi sạch cho anh coi.” Tiểu Liêu tóm lấy vạt áo Bách Sanh, mắt cong lên như lưỡi liềm. Dường như đang chủ động cởi áo, còn đặc biệt thích thú chui vào chăn ngoắc ngoắc hắn nói “Bách Sanh, Tiểu Liêu đã trần trụi rồi.”
“……” Trong khi Bách Sanh còn đơ mặt ra ngồi bên giường, cánh tay thì vẫn trơ ở không trung giữ nguyên tư thế lúc nãy, đầu bắt đầu xuất hiện đầy hắc tuyến.
Sau đó, bỏ qua lời nói của người nào đó, trong thời điểm thế này tốt hơn không nên nói gì cả. Đối với tiểu quỷ Dịch Tiểu Liêu này, Bách Sanh quyết định chọn cách trực tiếp tấn công, ăn thẳng cho xong.