Cố Lạc sững sờ, trong lòng tính toán một chút, sau đó. . . . . . Từ từ đổi sắc mặt, không trách được gần đây phản ứng nhạy cảm như vậy, kỳ quái thế kia, thế nhưng ——
Thi Dạ Triêu cũng thay đổi sắc mặt theo: "Em mang thai bản thân mình còn không biết?"
Cố Lạc ảo não: "Em làm sao biết! Em lại chưa từng mang thai!"
. . . . . .
. . . . . .
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Thi Dạ Triêu càng trở nên âm trầm."Em nói cái gì?"
Cố Lạc tâm cả kinh, nguy rồi. . . . . .
Cô muốn làm đà điểu, Thi Dạ Triêu làm sao dễ dàng thả cô như vậy, một tay nắm ở cằm của cô ép hỏi."Nói, lại, một, lần, nữa! Em chưa từng mang thai đứa bé? Lục Kya Việt là của ai? Không phải của em và Eric hay sao?"
Cố Lạc quả thật muốn cắn chết anh, hung hăng đẩy tay của anh ra, "Thi Dạ Triêu! Anh có phải đầu óc bị nước vào hay không? Tại sao có thể là em cùng Eric? Kya Kya thích tiểu Trà Diệp anh cũng không phải không biết! Nếu là con Eric, em có thể để mặc cho nó có tình cảm với tiểu Trà Diệp? Anh cái người này đầu óc thật là ——"
Đến phiên Thi Dạ Triêu sững sờ, đại não có mấy giây là trống không, nháy mắt mấy lần: anh làm sao lại quên một chuyện rõ ràng như vậy. . . . . .
Cho nên, Lục Kya Việt không phải đứa bé của Cố Lạc và Eric, càng không phải là Cố Lạc sở sinh.
Người phụ nữ của anh, không có sinh đứa bé cho bất kỳ người đàn ông nào!
"Em lại có thể lừa anh bao nhiêu lâu nay!" Anh trừng tròng mắt, cắn răng nghiến lợi.
Cố Lạc không dám tin: "Đừng nói với em anh không nghĩ tới!"
Đang lúc bọn họ giằng co thì ánh mắt chợt lóe nghe được một tiếng máy móc rất nhỏ: có người!
Động tác Thi Dạ Triêu rõ ràng nhanh hơn nửa giây so với Cố Lạc, kéo cô ngã về phía sau lẩn vào rừng cây.
Ở thời điểm Cố Lạc ngã nhào trong nháy mắt đưa tay lấy ra chủy thủ bên hông ném đi, trúng mục tiêu tập kích ở đối diện phía sau bụi cây.
Hai người lấy bụi cây cao cỡ nửa người và đại thụ làm che chở tránh khỏi rừng súng mưa đạn, hỏa lực đối phương quá mạnh, không cách nào để đánh chính diện. Thật may là Thi Dạ Triêu vốn có chuẩn bị mà đến, ý bảo Cố Lạc nên rời đi trước.
Cố Lạc vẫn còn đang do dự, Thi Dạ Triêu lại cúi đầu hôn cô: "Đi."
Cô vừa muốn phản bác, lòng bàn tay của anh liền bao trùm lên trên bụng bằng phẳng của cô, chỉ là một cái động tác, ngăn chặn tất cả lời nói kế tiếp của cô."Dọc theo con suối nhỏ này là có thể đi ra ngoài, nghĩ biện pháp liên lạc với 72, tín hiệu nơi này đã bị che giấu toàn bộ."
"Vậy còn anh?"
"Anh phải xem xem người đứng sau màn này."
Đây cũng chính là mục đích cô tự nguyện sa lưới, Cố Lạc khẽ cắn răng, nhận lấy súng đạn trang bị tốt anh đưa tới, tay bao trùm ở trên mu bàn tay anh, nhẹ nhàng mà nắm chặt."Em chờ anh."
Có Thi Dạ Triêu che chở, Cố Lạc rút lui rất thuận lợi. Cô càng không ngừng chạy, đem tất cả nhét vào sau lưng, nhưng phần bụng lien quan bị thương quá đau, cô ẩn thân ở sau một tảng đá lớn nghỉ ngơi ngắn ngủi và hồi phục.
Hai con sóc con từ trên cây bò xuống, ôm một quả thong nhọn đến trước mặt cô.
Cố Lạc điều chỉnh hô hấp, nhìn hai con vật nhỏ này ngẩn người. Tay cô che ở bụng nhỏ, tiếng súng tiếng nổ mạnh mơ hồ truyền đến, quấy nhiễu tất cả cảm xúc của cô. Trong đầu giờ phút này đều là lời nói của Dr. J. . . . . . Nhưng nếu trong bụng thật sự có một tiểu sinh mệnh, cô bây giờ không có dũng khí mạo hiểm lưu nó lại, huống chi có thể thuận lợi sinh nó hay không vẫn là ẩn số.
Một đứa bé thuộc về hai người cô và Thi Dạ Triêu, là chuyệncoo kỳ vọng nhất cũng sợ nhất.
Không cách nào tưởng tượng được sau khi cô rời đi Thi Dạ Triêu sẽ đối mặt với đứa bé của anh như thế nào, càng không cách nào tưởng tượng tương lai nếu đứa bé cũng có số mạng giống như vậy thì sẽ như thế nào.
Cố Lạc đần độn lấy điện thoại ra, máy móc muốn gọi điện thoai cho Dr. J, lại đang thông liền bỏ.
Nơi này không có tín hiệu. . . . . .
Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, gắt gao cắn môi, liều mạng đem tất cả không đành lòng áp chế xuống đáy lòng, hít sâu một hơi, đứng dậy, sải bước dài, buộc chặt đai lưng cùng băng chân, xoay người trở về đường cũ.
Cô không thể rời khỏi Thi Dạ Triêu, ít nhất hiện tại không thể rời đi.
Bây giờ tiểu sinh mệnh là thứ duy nhất tồn tại giữa bọn họ, cô phải tận hết sức để cho bọn họ có thể ở cùng nhau nhiều hơn một chút.