hém sắt ném hai chữ, hóa thành lực lượng nào đó bén nhọn ở trái tim bền chắc không thể phá vỡ của Cố Doãn đánh xuống.
"Vậy thì tốt, anh thành toàn lòng can đảm của em." Cố Doãn vẻ mặt sóng nước chẳng xao, thế nhưng lại không tức giận nữa, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường của cô, ngồi thẳng lên lần nữa kéo lên khóa quần cài lại đai lưng."Có khi anh suy nghĩ, năm đó nếu như em chết, tất cả cũng đơn giản."
Quần áo Cố Lạc bị hắn xé nát, không thể làm gì khác hơn là cuốn cái mền bao lấy mình."Vậy thì anh không nên đỡ đạn cho em."
Cố Doãn chán ghét hừ lạnh: "Em cho là anh nguyện ý? Đó là phản xạ có điều kiện." Lời vừa ra khỏi miệng, cảm thấy nơi đó không ổn, tựa như bại lộ cái gì, chỉ đành phải bồi thêm một câu: "Tựa như em đỡ đạn cho Tác Nhĩ một dạng, là huấn luyện ra phản xạ có điều kiện."
Nhưng bổ sung những lời này nói ra còn không bằng không nói, Cố Doãn mím môi không lên tiếng nữa, mà vẻ mặt Cố Lạc lại hơi buông lỏng một chút."Không giống nhau."
Cố Doãn nhíu mày, Cố Lạc nghiêm túc nhìn hắn: "Em đỡ đạn cho Tác Nhĩ là kết quả của huấn luyện, anh, không phải." Những tình cảm của Cố Doãn đối với cô là thật, Cố Lạc là rõ ràng, đó không phải là "huấn luyện" ra phản xạ có điều kiện, đó là hành vi phản xạ có điều kiện "Cố Doãn bảo vệ cô".
Động tác Cố Doãn chỉnh lý quần áo không dễ dàng phát giác ra tạm ngừng, không nhịn được cau mày."Cút nhanh lên, chớ chọc anh phiền."
Cố Lạc lườm hắn một cái, "Lại nhiệm vụ gì đó?"
"Không phải mới vừa nói thành toàn lòng can đảm của em?" Cố Doãn châm chọc kéo kéo môi, "Anh thật sự muốn nhìn một chút Thi Dạ Diễm biết em phải gả cho anh trai hắn thì là vẻ mặt gì, hoặc là ——" hắn từ trên cao nhìn xuống giữ chặt cằm của cô, nhéo nhéo."Hoặc là xem thời điểm hắn gọi em là chị dâu, em lại là vẻ mặt gì."
Cố Lạc vung tay của hắn ra, "Em nói rồi em sẽ không gả cho hắn!"
"Anh cũng nói qua vậy đây cũng không phải do em."
Cố Lạc cứ như vậy bị Cố Doãn ép đi khỏi Cố Gia, cơ hồ là phái người một đường áp tải trở về Vancouver. Trước khi đưa cô đi còn xem xét tình trạng khôi phục thương thế, Dr. J vẫn luôn là thầy thuốc cho Cố Lạc, từ nhiều năm trước tới nay vết thương lớn vết thương nhỏ vẫn luôn do hắn phụ trách.
Cố Lạc chống đỡ người Cố Doãn phái tới đi theo bên người cô, nói lên tình trạng kiểm tra toàn diện thân thể. Dr. J hỏi: "Nơi nào không thoải mái?"
Cố Lạc suy nghĩ một chút, "Cũng không có chỗ nào không thoải mái, chính là cảm thấy có chút. . . . . . Có cái gì không đúng, có lúc mạc danh sẽ không tránh khỏi cảm giác mệt mỏi, hoặc là không còn hơi sức."
"Thường?"
"Không, thỉnh thoảng, ít vô cùng."
Dr. J cười một tiếng, "Tinh thần khẩn trương quá độ rồi, nghỉ ngơi thật tốt là được, nhưng mà hôm nay vừa đúng có thời gian, làm kiểm tra toàn thân cũng tốt, tránh cho cô suy nghĩ lung tung."
Từ chỗ Dr. J rời đi, Cố Lạc liền vội vã đi lên máy bay trở lại Vancouver, cho nên gấp gáp đưa người đi như vậy, là bởi vì Thi Dạ Triêu hôm đó từng bày tỏ "Trả lại hàng".
Hơn hai tháng, Thi Dạ Triêu đối với vết thương của Cố lạc không có nửa điểm quan tâm, hoàn toàn chẳng quan tâm, hơn nữa ở bên người mang theo phụ nữ. Cố Lạc nếu thật là bị trả hàng, vậy Cố Gia tổn thất thật lớn.
Sau khi người của Cố Doãn rời đi, Cố Lạc suy nghĩ khi nào thì đi đến chỗ Nhan Hạ xem Lục Kya Việt, lần này lại viết giấy nợ cấp cho vật nhỏ này rồi, còn phải bị vứt sắc mặt. Cô đang suy nghĩ muốn dùng quà tặng gì tới dụ dỗ nó, liền bị điện thoại của Nhan Hạ cắt đứt.
"Lạc, cậu biết chuyện Thi Dạ Triêu gặp tập kích không!"
"Cái gì?" Cố Lạc trong lòng cả kinh.
"Thi Dạ Triêu đã xảy ra chuyện! Tối ngày hôm qua tiến vào bệnh viện, nghe nói hiện tại cũng chưa có truyền ra bất cứ tin tức gì! Mình xem tin tức trên ti vi, hiện trường đầy vết máu thật là dọa người! Er¬ic cũng bị gọi trở về Thi gia rồi, xem ra tình huống vô cùng không lạc quan."
Cố Lạc đầu óc một tiếng ông ông —— Thi Dạ Triêu, đã xảy ra chuyện?