Màu Lam, một vị khách bắc bộ đùa muốn hẹn cô đi chơi, Như Nhân trừng mắt nhìn vị khách du lịch kia, bỗng nhiên hiểu ra: đời này cô không thể yêu ai khác ngoại trừ A Lãng, bất cứ người người đàn ông nào cũng không được.
Nước mắt bỗng nhiên trào ra, thành chuỗi rơi xuống, khiến người đàn ông kia hoảng sợ.
Cô khóc không ngừng được, Đào Hoa thay cô tiếp bàn khách kia, Hiểu Dạ dẫn cô đến cửa hàng Như Nguyệt cách vách, Như Nguyệt pha trà hoa cúc cho cô.
“Không sao đâu, không sao đâu, ngoan. . . . . .”
Họ cùng nhau an ủi cô, an ủi suốt cả buổi tối, thậm chí cùng cô trở lại phòng anh. Cô cảm thấy rất mất mặt, nhưng dưới lời ủi hạ của họ, cô vẫn khóc đến thiếp đi.
Đêm hôm đó cô mơ thấy anh, cô biết là mơ, nước mắt lại rơi.
Trời sắp sáng, cô tỉnh lại.
Trong phòng chỉ có mình cô, cô cảm thấy hai mắt sưng đỏ, miệng khô lưỡi khô. Nhưng đấy không phải nguyên nhân khiến cô tỉnh lại.
Tim cô đập rất nhanh, rất nhanh rất nhanh.
Cô xuống giường, mở cửa, đi qua hành lang, xuống tầng.
Tất cả mọi người còn đang ngủ, căn nhà rất im ắng. Phòng khách dưới tầng một, chú chó tên Kaka kia ngủ ở cạnh cửa.
Thấy cô, nó ngẩng đầu lên.
Cô đi lướt qua thân thể to lớn của nó, mở cửa đi ra ngoài.
Màn đêm còn chưa tan, cô thấy một ngôi sao lấp lánh trên bầu trời phía Đông.
Cô hít sâu luồng không khí tươi mát, nhằm giúp mình bình tĩnh lại một chút. Không khí lãnh lẽo khiến cô trở nên tỉnh táo hơn, nhưng không thể xua tan cảm giác này.
Cô sắp điên rồi, cô sắp điên rồi.
Cô cảm nhận được anh ở đây, ở ngay đây, trên vùng đất này.
Cô cảm nhận được anh, rõ ràng như anh ở ngay trước mắt.
Anh đang tới gần, cô biết.
Hoặc là cô quá nhớ anh cho nên xuất hiện ảo giác?
Nếu bọn họ đã trở về, Khả Phỉ trực ở Hồng Nhãn sẽ thông báo cho chị Dạ, người trong nhà sẽ biết, nhưng mọi người đều còn đang ngủ, không có ai thức.
Nhưng cô cảm nhận được anh.
Sau đó cô nhìn thấy anh.
Ngay tại cuối con đường, trên chiếc xe jeep dính đầy bùn đang đi về phía này.
Trời vẫn còn tối, cô không thể nào nhìn thấy anh được, nhưng cô biết đó là anh.
Cô nên đợi, nhưng cô đã đợi lâu như vậy, lâu đến mức cô cho rằng sẽ không bao giờ được nhìn thấy anh nữa.
Suy nghĩ này khiến cô sợ hãi.
Không thể tiếp tục đè nén khát vọng muốn gặp anh. Khi cô nhận ra thì cô đã bắt đầu chạy tới, cô đi qua sân, chạy ra đường lớn.
Cô không nhận ra cô đã quên đi giày, không có nhận ra cô chỉ mặc áo sơmi của anh, không nhận ra các vì sao còn đang lặng lẽ lấp lánh trong đêm đen, không nhận ra đám cỏ còn cao hơn đầu người ở hai bên bờ ruộng đang đung đưa theo gió, không nhận ra căn nhà phía sau đã sáng đèn, không nhận ra nước mắt nóng bỏng đang trào ra khỏi hốc mắt như vũ bão, không nhận ra gió lạnh của thổi tung mái tóc dài của cô.
Cô chạy về phía anh, chạy như điên.
Chiếc xe kia ngừng lại ở phía trước, nhưng cô thì không. Cô lao vào trong lòng người đàn ông vừa nhảy xuống xe.
Anh ấm, chân thật mà ấm áp, trái tim còn đang đập.
Tuy rằng phong trần mệt mỏi, đầy người mồ hôi, râu cũng không cạo, nhưng anh là chân thật.
A Lãng không thể tin được mình lại thấy cô, anh ôm chặt cô gái đi chân trần, mặc áo của anh, tóc tai bù xù chạy vội đến ân, hôn lên khuôn mặt ướt đẫm nước mắt của cô, lẩm bẩm: “Trời ạ, em làm anh giật cả mình! Sao em lại không ngủ? Anh nghĩ rằng em còn đang ngủ, lẽ ra giờ này em phải ngủ rồi. . . . . .”
“Em cảm nhận được anh, em đã cho rằng em điên rồi, nhưng em cảm nhận được anh. . . . . .” Cô rơi lệ đầy mặt, vừa khóc vừa cười hôn lên khuôn mặt bẩn thỉu của anh.
Một dòng khí nóng dâng lên, anh ôm chặt cô, giọng nói khàn khàn: “Thật xin lỗi, anh nên báo cho em trước, nhưng khi bọn anh xuống máy bay đã rất trễ, cho nên không gọi điện thoại. Anh muốn sớm gặp em, liền trực tiếp lái xe về.”
“Em yêu anh. . . . . .” Cô nâng mặt anh, hôn môi anh, mắt anh, mũi anh, dùng hết sức ôm anh, cảm nhận anh. Hai mắt cô đẫm lệ, nức nở, nói: “A Lãng, em yêu anh. . . . . .”
Dưới ánh sao, cô đẹp kỳ lạ.
Cô gái này khiến thế giới ảm đạm thất sắc.
Cổ họng anh căng cứng, tình cảm đối với cô dập dờn trong lòng. A Lãng ôm cô, khàn khàn nói: “Anh đi khắp thế giới, muốn tìm được người sẽ yêu anh, dù cho linh hồn anh có dơ bẩn cũng vẫn ôm lấy anh, tình nguyện sinh con của anh, cùng anh nắm tay nhau đi đến bạc đầu. Anh luôn luôn không tìm được, anh đã cho rằng anh không thể tìm được. . . . . .”
Cô khẽ nấc ra tiếng, ôm chặt người đàn ông cao lớn này, “Em sẽ sinh con cho anh, em sẽ yêu anh cả đời, đừng rời khỏi em nữa, không cho phép anh lại rời khỏi em. Về sau anh đi đâu em sẽ theo đó, có nghe không? Em không muốn một mình, không muốn. . . . . .”
“Được.” Anh vùi mặt trên vai cô, khàn khàn nói: ” Được.”
Anh cũng không muốn trải qua chuyện như vậy nữa, thật sự.
Trong suốt nhiệm vụ, anh luôn nghĩ đến cô, lo lắng Mak sẽ tấn công nơi này, lo lắng cô sẽ té ngã, sẽ bị thương, sẽ cảm ứng được một án mạng khác. Mặc dù có ba người đàn ông anh tin tưởng nhất trong cuộc đời này bảo vệ cô, anh vẫn không thể khống chế lo lắng mình sẽ mất cô, lo lắng không được gặp lại cô.
Cô gái này là thịt trong tim anh, anh không thể lại buông cô ra lần nữa.
Lần này để cô lại chỉ làm cho anh hiểu ra một chuyện, so với việc để lại cô ở lại nơi anh không nhìn thấy, anh thà rằng giấu cô trong túi mang theo bên mình.
“Sống cùng nhau, chết cùng nhau.” Cô vừa cười vừa khói nói ra suy nghĩ của anh.
“Cả đời cả kiếp.” Anh gật đầu.
” Cả đời cả kiếp.” Cô hứa hẹn.
Mắt A Lãng hơi ẩm ướt, ôm cô ở trong ngực, ôm rất chặt rất chặt.
Trong giây phút đó, anh biết rằng mình sẽ có một gia đình hạnh phúc, cùng cô nắm tay nhau đến bạc đầu.
Lúc này anh dù chết cũng muốn giữ vững lời thề và hứa hẹn này.
Sao kim ở chân trời phía Đông lấp lánh, anh cúi đầu thâm tình hôn cô gái anh yêu, ở bên môi cô nhỏ giọng nói: “Nhân Nhân, anh yêu em, rất yêu rất yêu em. . . . . .”
Cô biết, cô có thể dễ dàng cảm nhận được tình yêu nồng nhiệt của anh, nhưng cô tin rằng cả đời cô sẽ nghe không chán những lời này.
Trong gió lạnh buổi sớm cô hôn trả anh, một lần lại một lần, một lần lại một lần nữa, cho dù xe jeep đã lặng lẽ chạy qua bên cạnh cũng không phát hiện.
Trời dần sáng.
A Lãng ôm cô gái quần áo không chỉnh tề, chật vật lại đáng yêu vô địch trong lòng, bước đi dưới ánh rạng đông vàng óng. Anh rất mệt, mệt muốn chết, nhưng anh không nỡ thả cô xuống.
Cô gái này là vật báu cả đời anh cũng không muốn buông ra.
Cho nên, dù anh mệt cũng không chịu buông cô ra, tình nguyện cứ ôm cô như vậy, bước về phía nắng mai, từng bước đi về nhà. . . . . .