ay ấm áp nhỏ bé của cô vỗ về tấm lưng ẩm ướt của anh, một lần lại một lần, từ trên xuống dưới, lại từ dưới lên trên.
Như vậy rất thoải mái, khiến anh gần như quên mất tất cả.
“Anh như vậy, sẽ bị cảm đó.”
Giọng cô ngọt ngào, mềm mại như tơ, xuyên qua màn sương, lướt qua vai anh, chui vào lỗ tai anh.
Sự quan tâm của cô gái này khiến cổ họng anh thít lại, khàn khàn mở miệng: “Em nên sợ hãi mới đúng.”
“Vì sao?” Cô khẽ hỏi.
Anh không trả lời, anh không muốn khiến cô nhớ lại.
“Bởi vì cha nào con nấy sao?” Tiếng nói của cô nhàn nhạt lại lọt vào tai.
A Lãng mím môi, mở hai mắt, hai tay cắm trong túi quần nắm chặt thành quyền.
Như Nhân nhẹ nhàng vỗ về cơ bắp siết chặt trên lưng anh, lặng lẽ nói: “Anh luôn luôn nghĩ như vậy, đúng không?”
Anh tiếp tục im lặng, cơ bắp càng thêm cứng ngắc.
“Anh không giống ông ta.” Cô thở dài, cái trán khẽ dựa lên lưng anh, nói: “Em nói rồi, anh không giống ông ta. Có đôi khi trúc hỏng cũng vẫn sinh ra được măng tốt.”
“Đáng chết, mẹ nó, anh làm em bị thương.” A Lãng tức giận khẽ mắng một tiếng.
“Anh không làm em bị thương.” Cô nói cho anh.
“Làm ơn hãy nhìn lại mình đi, khắp người em toàn là vết thương, anh chỉ quan tâm đến bản thân!” Anh cắn răng nói: “Sao em còn có thể ngây thơ như vậy?”
Trái tim vì anh mà khẽ siết lại.
“Bởi vì không phải anh chỉ lo cho bản thân, em cũng ở đó, nhớ không?” Như Nhân áp mặt lên tấm lưng căng cứng của anh, nhắc nhở anh, chịu đựng xấu hổ lúng túng, nói nhỏ: “Nếu anh chỉ lo cho bản thân, anh sẽ không. . . . . . để em. . . . . . Tới trước. . . . . . Nếu anh chỉ lo cho bản thân, anh sẽ trực tiếp đè lên người em phát tiết dục vọng; nếu anh chỉ lo bản thân, sẽ bỏ đi sau khi chiếm hữu em. . . . . .”
“Anh rất muốn.” Anh từ trong cổ họng nói ra ba chữ kia.
“Nhưng anh không làm.” Cô nghe tiếng tim đập của anh, thẹn thùng khẽ nói: “Anh đưa em trở về phòng, giúp em tắm rửa. Em xin lỗi đã ngăn cản anh, nhưng từ sau mẫu giáo chưa từng có ai giúp em. . . . . . Tắm rửa. . . . . . còn là. . . . . . Của em. . . . . .”
Cô cắn môi, xấu hổ đến mức không nói nên lời, bỏ qua từ đó, nói: “Em…em chỉ hốt hoảng, cho nên mới giữ chặt tay anh, không phải vì em sợ anh, hoặc là vì anh làm em bị thương.”
A Lãng không thể tin được, nhưng cô gái đáng lý nên sợ anh lại dán sát mặt trên người anh, bàn tay nhỏ bé vuốt ve lưng anh. Đụng chạm của cô có điểm e lệ nhưng không sợ hãi.
“Anh không thể khống chế bản thân.” Anh khàn khàn tự trách.”Không có cô gái nào nên bị đối xử thô lỗ như vậy trong lần đầu tiên.”
“Đó không phải vấn đề của anh, em nghĩ em cũng nên chịu một phần trách nhiệm. . . . . .”
Anh sửng sốt.
“Khi chúng ta ở cùng nhau, em cảm nhận được anh, không chỉ suy nghĩ còn có dục vọng. . . . . .” Như Nhân liếm liếm môi, có chút sợ hãi phải thừa nhận với anh, nhưng không thể không nói. Cô xấu hổ khẽ nói: “Em. . . . . . năng lực của em, có đôi khi, khi em rất muốn rất muốn em cũng có thể cho người khác biết cảm giác của em, hoặc em đang nghĩ cái gì. . . . . .”
Tựa như lúc trước cô thay đổi cảnh trong mơ của anh, A Lãng đột nhiên hiểu ra, nhớ tới: “Em kéo anh ra khỏi ác mộng, khiến anh mơ thấy anh đang đá bóng.”
“Chỉ có một lần.” Cô xấu hổ nói: “Nhưng. . . . . . Em muốn năng lực này tất cả đều tăng mạnh lên. Dục vọng anh cảm nhận được tối hôm nay không phải của một người, là hai người .”