Tô Mạt vừa ngồi xuống ghế, một người từ ngoài đi vào nhà. Nhìn thấy người đó, Tô Mạt hoàn toàn sửng sốt. Người đó cũng đứng yên tại chỗ quan sát cô. Hai người trố mắt nhìn nhau một lúc. Đối phương bày ra bộ dạng không quan tâm, né tránh ánh mắt cô.
Chứng kiến cảnh tượng này, Vương Á Nam ho khẽ một tiếng: “Cô đi pha cho tôi một ấm trà.”
Tô Mạt ngó trái ngó phải nhưng không thấy người giúp việc. Cô đoán câu vừa rồi Vương Á Nam nói với cô. Cô vội vàng đứng dậy đi vào nhà bếp. Trên bếp có một ấm nước, dù đã tắt lửa nhưng nước vẫn còn sôi và bốc khói nóng. Tô Mạt mở tủ lạnh, quả nhiên thấy mấy loại trà xanh mà Vương Á Nam thích uống xếp gọn gàng trong tủ. Cô chọn lại nhẹ nhàng nhất, Vương Á Nam ở bên ngoài hỏi câu gì đó. Trong lòng Tô Mạt có tâm sự nên cô không nghĩ ngợi nhiều, lập tức đổ nước sôi pha trà rồi bê ra ngoài. Tô Mạt định để cốc trà lên bàn uống nước nhưng Vương Á Nam giơ tay đỡ lấy. Tô Mạt vội nói: “Trà còn rất nóng, chủ tịch đợi một lúc hẵng uống.”
Vương Á Nam như không nghe thấy, giơ tay cầm cốc trà. Cốc trà nóng bỏng tay, bà nghiêm giọng: “Nóng thế này uống kiểu gì hả?”
Nước trà ở trong cốc đổ ra ngoài. Tô Mạt kêu thầm một tiếng, cổ tay bỏng rát như lửa đốt. Cô cúi đầu, phát hiện trên cổ tay phải xuất hiện một hình tròn đo đỏ.
Vương Á Nam nhìn người đàn ông trẻ tuổi ở bên cạnh, ánh mắt ẩn hiện tia chán ghét: “Cậu về đi, lát nữa tôi còn có công việc cần giải quyết.” Bà chẳng thèm nhìn Tô Mạt: “Cô cũng về đi, đi hết cho tôi.”
Người đàn ông trẻ tuổi không nói một lời, đứng dậy quay người đi ra cửa.
Tô Mạt đâu dám đi theo, yên lặng đứng tại chỗ. Cho đến khi người giúp việc đưa trách trà nguội tới, Vương Á Nam cầm uống hai ngụm, hỏi thẳng: “Hai người quen nhau à?”
Tô Mạt căng thẳng, trán rịn mồ hôi trong giây lát. Nhưng đầu óc xoay chuyển nhanh, cô trả lời rõ rành mạch: “Vâng ạ, chúng tôi từng gặp nhau trong một bữa cơm khách. Lúc đó tôi đi cùng Vương tổng.”
Vương Á Nam trầm mặc. Một lúc sau, sắc mặt bà dịu đi, bà chỉ tay vào tập tài liệu trên bàn uống nước: “Cô hãy quay về công ty giao cho Vương Cư An. Sáng sớm nay nó đã giục đòi lấy. Cô nói với nó, tuần trước nó đi công tác, hội đồng quản trị mở cuộc họp chuyên thảo luận về vụ này, hơn một nửa phủ quyết.”
Tô Mạt vâng dạ, cầm tập tài liệu đồng thời cáo từ. Cổ tay cô đau rát như bị kim châm, chỉ hận không thể nhúng ngay vào nước lạnh. Ra khỏi ngôi biệt thự, Tô Mạt cúi đầu đi rất nhanh. Lúc này, ánh hoàng hôn đã tắt, cơn gió lạnh thổi qua, mồ hôi trên người cô cũng lạnh toát. Bấy giờ, Tô Mạt mới nghĩ nên bắt xe về thẳng công ty hay gọi điện thoại cho Vương Cư An, hỏi xem anh đang ở đâu?
Tô Mạt bất giác đi bộ đến rừng cây ở phía trước, vô tình nhìn thấy chiếc xe cảnh sát đậu ở đó. Tô Mạt định rảo bước nhanh qua xe cảnh sát, ai ngờ người ở trong xe bấm còi inh ỏi, cửa kính hạ xuống, Lộ Chinh thò đầu ra ngoài: “Chị đi đâu, tôi tiễn chị một đoạn?”
Tô Mạt đang chìm trong suy tư. Nghe anh ta nói vậy, cô hơi ngây ra, vô ý thức xua tay từ chối.
Lộ Chinh đeo cặp kính râm đen, khóe miệng cười cười: “Chị sợ gì chứ? Hơn nữa ở nơi này cũng chẳng có taxi, phải đi bộ khá xa đấy.”
Tô Mạt quay đầu quan sát phía sau, chỉ thấy cây cối rậm rạp xanh tươi, không một bóng người. Cô ngẫm nghĩ vài giây rồi mở cửa xe ô tô: “Vậy phiền cậu đưa tôi ra đường cái ở phía trước rồi cho tôi xuống xe.”
Lộ Chinh đánh tay lái, xe chạy ra đường cái anh ta mới mở miệng: “Mỗi lần chúng ta gặp nhau đều ở hoàn cảnh bất bình thường.” Anh ta liếc qua cổ tay Tô Mạt: “Lúc vừa bị bỏng nhúng ngay vào nước lạnh sẽ đỡ hơn, bây giờ sưng rộp rồi.”
Nghe lời nói của anh ta, trong lòng Tô Mạt không rõ có mùi vị gì. Cô bất giác liếc Lộ Chinh. Lần đầu tiên gặp mặt, cô hồn bay phách lạc, lần gặp thứ hai lại nơm nớp bất an, đâu có tâm trạng ngắm kỹ. Bây giờ Tô Mạt mới phát giác, anh chàng này trông cũng không đến nỗi.
Tô Mạt ngập ngừng một lúc, không nhịn được mở miệng: “Đã hơn một năm trôi qua, cậu thay đổi không ít.”
Lộ Chinh ngoảnh mặt về phía cô: “Chị cũng thế.” Anh ta thở dài: “Chúng ta thuộc cùng một loại người. Vì vậy mỗi khi gặp chị, tôi luôn có cảm giác đồng bệnh tương lân, thật đấy.”
Tô Mạt lặng thinh. Cô không muốn thừa nhận nhưng cũng không phản bác câu nói của anh ta. Có lẽ nghe ra sự bất lực từ câu nói đó nên cô cảm thấy không đành lòng.
“Chị có cảm thấy chúng ta giống nhau không?” Lộ Chinh hỏi.
Tô Mạt lãnh đạm mở miệng: “Cậu là người thế nào mà còn hỏi ý kiến người khác? Nói thật, một năm trước tôi thật sự không nhìn ra cậu là loại người đó.”
Sắc mặt Lộ Chinh cứng đờ, anh ta cười hì hì: “Lúc đó tôi cũng đâu nhìn ra chị là loại người đó. Nếu sớm biết có ngày hôm nay, lúc bấy giờ cần gì phải làm vậy? Tôi luôn muốn hỏi chị, tại sao khi đó chị lại báo cảnh sát? Chị cũng biết hạng người như anh ta chẳng có trò gì chưa nếm thử? Tất nhiên, nếu chị muốn thu hút sự chú ý của anh ta thì phải tung chiêu khác lạ.”
Tô Mạt liếc Lộ Chinh: “Cậu muốn tìm sự đồng cảm từ tôi?” Cô đập nhẹ lên cửa xe: “Phía trước là trạm xe buýt, cậu hãy dừng xe ở bên đường, cám ơn.”
Lộ Chinh không hàm hồ. Anh ta dừng lại, nhìn Tô Mạt xuống xe đóng cửa, anh ta hét một câu: “Tạm biệt. Đúng rồi, số điện thoại của chị là bao nhiêu? Có gì sau này liên lạc.”
Tô Mạt coi như không nghe thấy, giơ tay vẫy taxi.
Về đến công ty, Tô Mạt cũng không biết Vương Cư An còn ở phòng làm việc. Cô không thể tùy tiện bỏ tài liệu vào văn phòng của anh. Hơn nữa, Vương Á Nam chắc có ý đồ riêng mới dặn cô phải giao trực tiếp cho anh.
Lúc này trời đã tối hẳn, Tô Mạt ngẩng đầu quan sát tòa cao ốc, tầng có phòng marketing vẫn sáng đèn. Tô Mạt mò máy di động trong túi xách. Cô có hai số điện thoại của Vương Cư An và số của người trợ lý. Cô gọi cho cho trợ lý của anh nhưng không ai bắt máy. Tô Mạt không muốn gọi vào hai số kia.
Tô Mạt quyết định thử vận may. Nếu cô nhớ không nhầm, chiều nay phòng marketing có cuộc họp thường kỳ.
Tô Mạt lên thẳng tầng trên. Vẫn chưa ra khỏi thang máy, cô đã nghe thấy tiếng cười nói huyên náo. Triệu Tường Khánh đang đứng ở cửa, tay cầm chai champagne lắc mạnh. Sau đó một tiếng bụp vang lên, nắp chai bật tung, rượu champagne phun trào, bọt trắng bắn tung tóe. Lập tức có người lên tiếng, cằn nhằn bàn bị ướt, quần áo bị ướt...
Lão Triệu cười ha ha, bịt miệng chai rượu: “Ai bảo các cô các cậu đòi uống rượu. Chơi thì chơi nhưng lát nữa nhớ thu dọn sạch sẽ chỗ này, kẻ nào lười biếng sẽ bị cắt thưởng.” Nhìn thấy Tô Mạt, anh ta mỉm cười: “Trợ lý Tô đến đúng lúc quá. Mời vào, mời vào.”
Bên trong đông người, Tô Mạt không muốn nhập hội. Cô đứng ở cửa hỏi: “Phòng của Triệu tổng náo nhiệt thật đấy, xin hỏi Vương tổng còn ở đây không?”
Lão Triệu “chậc” một tiếng: “Nếu Vương tổng không ở, chúng tôi đâu dám vui đùa ồn ào như vậy. Nếu cấp trên của cô chất vấn, tôi biết ăn nói thế nào?”
Tô Mạt biết người này cổ linh tinh quái, nói nhăng nói cuội nên cũng không so đo. Cô cười đáp: “Kỹ sư Vương bảo tôi đưa tài liệu cho Vương tổng.”
Lão Triệu chỉ tay vào bên trong: “Vương tổng đang ở đó.”
Tô Mạt đưa mắt quan sát, thấy Vương Cư An đứng tựa vào bàn làm việc hút thuốc và trò chuyện với mọi người. Đúng lúc anh đưa mắt về phía cửa ra vào, hai người vừa vặn chạm mắt nhau. Tô Mạt gật đầu với anh, cô vẫn giữ nụ cười trên môi, đi về phía anh.
Nhưng vào một khoảnh khắc, mấy câu nói của Lộ Chinh lại xuất hiện trong đầu óc cô, giống tiếng gõ xuống nền đá trong đêm tối yên tĩnh, vô cùng ngoan cố, ngày càng vang vọng.
2.
Trên bàn làm việc bày đầy ly rượu và đĩa đồ ăn gọi bên ngoài. Trong phòng đều là tiếng cười nói huyên náo. Bầu không khí ồn ào này vô hình chung giúp Tô Mạt phân tán tâm trạng phức tạp.
Có đồng nghiệp trẻ tuổi cầm máy di động chụp ảnh, đối tượng là Vương Cư An, bởi không ít nhân viên đề nghị chụp ảnh chung với anh. Tô Mạt đứng bên cạnh đợi một lát, Vương Cư An giơ bàn tay cầm điếu thuốc lá ra hiệu: “Được rồi, mọi người coi tôi là phông nền đấy à?” Đám nhân viên cười ồ. Vương Cư An quay sang Tô Mạt: “Có chuyện gì?”
Tô Mạt tiến lại gần, nghiêm chỉnh đưa tập tài liệu cho Vương Cư An. Anh liếc cô, nhận tập tài liệu lật giở hai trang. Sau đó anh đóng lại: “Đi văn phòng tôi nói chuyện.” Anh tắt điếu thuốc lá bước đi. Đến cửa phòng, anh cầm tài liệu vỗ vào vai Lão Triệu, dặn dò vài câu, đại loại đừng chơi muộn quá.
Lão Triệu vâng ạ, đưa mắt ra sau lưng Vương Cư An. Tô Mạt nhìn lại anh ta, anh ta lập tức rời mắt đi chỗ khác, kêu mọi người uống rượu.
Tô Mạt đi theo Vương Cư An vào phòng làm việc của tổng giám đốc. Vương Cư An đặt tập tài liệu xuống bàn, lật giở vài trang. Anh không ngẩng đầu, mở miệng nói: “Cô hãy đóng cửa phòng.” Đến khi Tô Mạt nhẹ nhàng khép cửa, anh mới thản nhiên hỏi: “Bà già bảo cô nói với tôi điều gì?”
Tô Mạt không tiến lại gần, đứng nguyên một chỗ khéo léo truyền đạt ý của Vương Á Nam với anh.
Vương Cư An nhướng mắt nhìn cô: “Cô cũng biết lựa thời điểm thật, đúng lúc mọi người vui mừng vì dự án đàm phán thành công.”
Ngữ khí của anh không che giấu sự chế nhạo. Thật ra Tô Mạt đã có sự chuẩn bị từ trước. Vương Á Nam bắt cô đi hắt chậu nước lạnh xuống đầu người khác, bị đối phương trách mắng cũng là điều khó tránh khỏi. Hơn nữa, đối phương cũng có nguyên do mới tức giận.
Thời gian trước có người muốn chuyển nhượng cổ phần tại một ngân hàng thương mại nào đó. Tin tức vừa lan truyền, vô số doanh nghiệp ùn ùn kéo đến, tập đoàn An Thịnh cũng có ý mua lại số cổ phần này. Tuy nhiên do giá chuyển nhượng bị đẩy lên quá cao, không ít người âm thầm rút lui. Vương Cư An ngược lại đề nghị hội đồng quản trị mua lại với giá cao, sau đó tăng dần cổ phần, ổn định vị trí cổ đông chủ yếu của ngân hàng.
Vương Á Nam và một số “nguyên lão” tất nhiên không đồng ý. Họ đưa ra lập luận, hiếm khi nghe nói có người chịu trả giá cao như vậy, bước đầu tiên quá xốc nổi. Vương Cư An không chịu thua. Anh đã có sự chuẩn bị từ trước, đưa ra một bản đề án phân tích chiến lược lợi ích lâu dài liên quan đến vấn đề tài chính, chu kỳ kinh tế có thể tác động đến thành tích của ngân hàng... Bản phân tích dài nhưng rất cụ thể rõ ràng. Thời gian cấp bách, Vương Cư An bỏ ra không ít tâm tư và công sức, cuối cùng bị Vương Á Nam ngâm ở đó rồi gạt bỏ. Bảo sao anh không uất ức và tức giận?
Tô Mạt lâm vào cảnh tiến lùi không xong. Để tránh tai bay vạ gió, cô dè dặt mở miệng: “Vương tổng, đây cũng là quyết định của bên trên. Sự việc luôn có được có mất, không cần nhất thời nóng vội. Hơn nữa, núi không dời nhưng nước vẫn trôi, kiểu gì chẳng có đường để đi.”
Đợi cô nói xong, Vương Cư An cười cười: “Không ngờ cô lại an ủi tôi.” Anh cầm tập tài liệu dứ dứ trước mặt cô: “Nếu đã quan tâm đến tôi như vậy, chi bằng ném đống kỷ yếu này về cho chủ nhân của cô, thay tôi nói với bà ta một tiếng. Thứ này đều là cứt chó không thông, được chưa?” Ngữ điệu của anh vô cùng lạnh lẽo. Nói xong, anh ném tập tài liệu xuống bàn uống trà ở bên cạnh.
Tô Mạt vẫn cúi đầu không lên tiếng. Chiếc đồng hồ ở góc phòng vang lên tiếng tích tắc giòn giã, ngoài đường phố vọng đến tiếng động cơ ô tô ồn ào. Tô Mạt nhướng mắt, bắt gặp lồng ngực