biết mày muốn làm gì. Hãy cố gắng học tập, chú ý giữ gìn sức khỏe, thứ không nên động thì đừng động vào, đừng có chơi bời mụ mẫm đầu óc, mọi việc phải giữ chừng mực."
Vương Tiễn không chịu đựng nổi, lẩm bẩm: “Con biết rồi, bố càng nhiều tuổi càng lắm điều. Bố là giun đũa trong bụng con, con có buồn tiểu, bố cũng là người biết đầu tiên, thế đã được chưa?”
Vương Cư An bị con trai trêu tức, nghiến răng kèn kẹt: “Bây giờ mày giỏi rồi, dám nói chuyện kiểu đó với bố mày?”
Đầu bên kia không dám há miệng. Vương Cư An vừa lấy lại chút thể diện lập tức cúp điện thoại. Trong lòng anh thầm nghĩ: “Mẹ kiếp, lúc đó bố mày bị điên mới sinh ra mày, để bây giờ suốt ngày lo lắng bực tức. Nếu không có mày, có phải bố mày sống sung sướng biết bao. May mà bố mày vẫn còn trẻ, không mắc mấy bệnh tim mạch, cao huyết áp…Bằng không bị mày chọc tức đến nước nhồi máu cơ tim cũng không biết chừng.”
Dù nghĩ vậy nhưng anh không thể nói ra trước mặt con trẻ. Con trai anh có lẽ do thiếu mẹ từ nhỏ nên tính cách tương đối nhạy cảm yếu đuối, không bằng những đứa trẻ cùng độ tuổi khác. Vương Cư An cảm thấy huyệt thái dương đau nhức, định hút hết điếu thuốc lá rồi ra về.
Anh đẩy cửa xuống xe, tựa vào thân xe rút bao thuốc và bật lửa.
Tòa nhà tập đoàn An Thịnh thường khóa cửa vào lúc mười một giờ rưỡi tối. Văn phòng ở tầng trên tối om, chỉ có ánh đèn dưới đại sảnh, nơi bảo vệ trực đêm. Vương Cư An nheo mắt hút thuốc một lúc, đột nhiên thấy cánh cửa kính mở ra, một người từ trong đi ra ngoài.
Đó là cô gái trẻ có thân hình mảnh mai. Trên vai cô khoác túi nhỏ, tay xách cái túi lớn. Cô đưa mắt về phía anh nhưng coi như không nhìn thấy, đi thẳng ra điểm đỗ xe ở đầu đường, bắt một chiếc taxi.
Vương Cư An giơ tay nhìn đồng hồ, đúng mười một giờ rưỡi.
Anh hút hết điếu thuốc mới cảm thấy đỡ hơn một chút. Sau đó, anh ném mẩu thuốc lá, dùng chân dập tắt lửa, quay sang nói với tài xế: “Về nhà.”
Tô Mạt mười hai giờ đêm mới về đến nhà. Mặc dù chỉ muốn lên giường ngủ ngay nhưng tính cô sạch sẽ, mệt mỏi đến mức nào cũng phải tắm rửa tử tế. Đến khi tắm xong, cô đã tỉnh táo trở lại. Trong lúc chờ hong khô tóc, cô lấy laptop và tập tài liệu đối chiếu kỹ càng.
Gần đây Tô Mạt ít phải tham gia các bữa cơm xã giao. Vương Cư An luôn tìm đủ lý do gạt cô, sắp xếp người khác. Nhiều lần như vậy, Vương Á Nam cũng không thể miễn cưỡng. Tô Mạt cảm thấy bản thân gặp may, cô không cần uống rượu cũng khỏi cần nói những lời khách sáo nịnh bợ, trên người không có mùi hôi của rượu thuốc. Nhưng Tô Mạt cũng chỉ thanh tịnh vài ngày, lại được cấp trên giao nhiệm vụ mới, công việc lần này có áp lực không nhỏ. Sự việc bắt nguồn từ chính bản thân cô.
Thời gian gần đây, Vương Á Nam đặt hết tâm tư vào mảng thiết bị điện tử ô tô. Vừa vặn có một thành phố trực thuộc trung ương tổ chức cuộc triển lãm nội bộ với thị trường trong nước và châu Á. Vương Á Nam ra sức khích lệ nhân viên của công ty chuẩn bị tham gia triển lãm. Tô Mạt dựa vào sở thích của bà chủ để kiếm miếng cơm nên cũng kiếm một số tài liệu có liên quan, hoặc lợi dụng chức vụ của mình đi tìm kỹ sư của phòng nghiên cứu công trình tán gẫu. Nói đi nói lại thế nào cũng quay về đề tài dự án nên Tô Mạt nắm được ít nhiều.
Trong khi Vương Á Nam tỏ ra hưng phấn, phòng kinh doanh lại không mấy để tâm. Bọn họ thoái thác vài lần, vụ tham gia triển lãm bị đẩy sang phòng công trình. Phòng kinh doanh lấy lý do cuộc triển lãm liên quan đến kỹ thuật công nghệ cao, nhân viên kinh doanh không thể đảm trách. Ai ngờ phòng công trình đang loạn như cào cào, hai kỹ sư mới ra nước ngoài đào tạo bị công ty khác săn đón, cùng một lúc xin nghỉ việc. Vương Á Nam nóng ruột, lập tức triệu tập lãnh đạo các phòng ban, một mặt trách mắng, mặc khác thương lượng đối sách.
Mọi người đều làm rất tốt công việc tự kiểm thảo và tự phê bình, nhưng động đến vấn đề quan trọng, ai nấy tôi nhìn anh, anh nhìn tôi.
Phòng công trình nhấn mạnh, bên chúng tôi vốn đã thiếu nhân lực, bây giờ lại đi mất hai người, nhân viên khác chưa từng tiếp xúc lĩnh vực này, tiến hành đào tạo cũng không kịp. Hai người vừa thôi việc tuy đã ký hợp đồng bảo mật với công ty, nhưng ở Trung Quốc, hợp đồng chỉ là tờ giấy lộn.
Vương Á Nam phát biểu, vì vậy An Thịnh nhất định phải tham gia triển lãm lần này. Chúng ta phải nắm bắt thời cơ trong lúc đối phương vẫn đang ở thời kỳ thích ứng. Những vấn đề khác chưa bàn đến vội, điều quan trọng bây giờ là cử ai đi thích hợp?
Triệu Tường Khánh của phòng kinh doanh nghe mọi người thảo luận hồi lâu, cuối cùng nói một câu: “Đến bây giờ chúng tôi vẫn không hiểu thế nào gọi là ứng dụng Ethernet trong lĩnh vực kỹ thuật ô tô, thế nào là mô thức ứng dụng.”
Mọi người đều nhìn anh ta, sắc mặt Vương Á Nam rất không vui, Vương Cư An lặng thinh. Tô Mạt ngồi bên cạnh cắm cúi ghi chép, trong lòng cô nghĩ thầm “Lão Triệu vì có Vương Cư An chống lưng nên mới tỏ ra chẳng sợ ai hết.”
Chủ quản của phòng nghiên cứu đành đứng dậy giải thích những vấn đề trọng tâm của dự án. Nhưng liên quan đến thuật ngữ chuyên ngành, đừng nói là Lão Triệu, nhân viên các phòng ban khác cũng hết sức mù mờ. Chủ quản của phòng nghiên cứu suốt ngày ngồi bên máy tính, thuộc dạng thư sinh thật thà. Thấy mọi người không hiểu, anh ta rất sốt ruột, càng phát biểu càng rối rắm.
Tô Mạt muốn nói hộ anh ta, đồng thời cũng có ý thể hiện bản thân. Trầm tư trong giây lát, cô ghé sát Vương Á Nam, hỏi nhỏ: “Kỹ sư Vương, tôi có thể phát biểu vài câu không?” Được sự đồng ý của đối phương, cô mới giải thích lại một lượt vấn đề vị chủ quản trước đó phát biểu. Trong lúc phát biểu, cô đưa ra lý giải của mình, đồng thời sử dụng từ ngữ dễ hiểu nhất
Người xung quanh bất giác gật đầu. Vương Á Nam hỏi Lão Triệu: “Bây giờ anh hiểu rồi chứ? Anh hãy để hai nhân viên có đầu óc nhanh nhạy một chút đến phòng nghiên cứu học hỏi vài ngày. Còn hơn hai mươi ngày nữa mới tới buổi triển lãm, các anh hãy tranh thủ thời gian cho tôi.”
Lão Triệu lập tức than vãn: “Kỹ sư Vương, dự án này hơi khó, hội nghị yêu cầu báo cáo bằng tiếng Anh từ đầu đến cuối, lại có nhiều con số và sơ đồ mạch điện. Người ngoại đạo như chúng tôi nhìn mà chóng hết cả mặt. Đến lúc đó làm không tốt sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của công ty. Hơn nữa…” Anh ta hạ giọng: “Gần đây phòng chúng tôi rất bận rộn, không thể bố trí nhân lực…”
Vương Cư An buông một câu không mặn không nhạt: “Bên các anh bận như vậy sao?”
Lão Triệu biết ý, bảo trợ lý đưa ra lịch trình công việc, vừa giải thích vừa phân tích. Lời giải thích cụ thể hóa đến mức mỗi nhân viên làm gì mỗi ngày. Vương Cư An tựa vào thành ghế không lên tiếng, khóe miệng anh ẩn hiện ý cười.
Vương Á Nam chau mày, mặt mũi cau có. Bà đảo mắt một vòng, thấy người của phòng nghiên cứu im lặng cúi đầu. Người của văn phòng tổng giám đốc cũng đều xuất thân từ ngành kinh tế và pháp luật nên không một ai lên tiếng. Không khí trong phòng hội nghị trở nên căng thẳng trong giây lát.
Triệu Tường Khánh cười ngượng ngập hai tiếng: “Kỹ sư Vương, tôi có một ứng cử viên, không biết có hợp ý bà?”
Vương Á Nam đang chán anh ta, bà chẳng thèm nhướng mắt, cất giọng lạnh nhạt: “Anh nói đi.”
Triệu Tường Khánh cũng không vòng vo tam quốc: “Tôi nghe nói trước đây Tô tiểu thư học chuyên ngành kỹ thuật, cô ấy lại từng làm qua công việc tiêu thụ, đúng là nhân viên kỹ thuật kiêm tiêu thụ mà chúng ta đang cần, nói một cách khác là nhân tài tiêu thụ biết kiến thức về kỹ thuật. Mọi người cũng thấy rồi đấy, vừa rồi cô ấy phát biểu rất tốt, ít nhất tôi cũng nghe hiểu vấn đề. Hơn nữa cô ấy tỏ ra rất chuyên nghiệp, đúng là nhân tài hiếm có, hiếm có.”
Mọi người đều dồn ánh mắt về phía Tô Mạt, Vương Á Nam cũng quay sang nhìn cô, thần sắc của bà dịu hẳn.
Tô Mạt bị Lão Triệu ba hoa khoác lác tâng bốc lên tận mây xanh, trong lòng cô lạnh toát. Kiến thức chuyên ngành của cô đã trả lại cho nhà trường từ mấy trăm năm trước, hơn nữa cuộc triển lãm cũng không liên quan đến lĩnh vực tín hiệu điện tử. Tuy nhiên, bây giờ Vương Á Nam đang ranh giới bùng nổ, cô không thể làm trái ý bà. Đắn đo cân nhắc một lúc, Tô Mạt lên tiếng: “Tôi…tôi sẽ thử xem sao.”
Vương Á Nam lắc đầu: “Tôi không muốn nghe câu trả lời này. Cô nên nói “sẽ cố gắng hết sức mình” chứ không phải “thử xem sao”.
Đối diện với tập sơ đồ chuyên ngành và hướng dẫn sử dụng tiếng Anh dày bịch, Tô Mạt chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt. Cô tự chế giễu bản thân, ai bảo vừa rồi ti toe, nên bây giờ buộc phải "cầm củ khoai nóng bỏng tay".
Vương Á Nam còn lâu mới để ý đến tình cảnh của nhân viên. Bà vẫn dặn Tô Mạt làm việc này việc kia như thường lệ, chứ không vì cuộc triển lãm mà tha cho cô. Ngoài ra, Tô Mạt còn đăng ký học lái xe, sắp đến kỳ sát hạch. Bây giờ đúng là lúc tăng cường luyện tập trên đường phố. Sắp đến ngày nhận bằng lái, cô không cam tâm bỏ cuộc giữa chừng. Do đó, Tô Mạt vẫn đi học lái xe, thời gian còn lại, cô ra sức đọc sách và viết kỷ yếu bằng tiếng Anh. Tính ra mỗi ngày Tô Mạt chỉ ngủ ba bốn tiếng đồng hồ. Thời gian quả nhiên không bỏ qua một ai, năm hai mươi tuổi cô có thể thức thông đêm học bài trước mỗi kỳ thi, bây giờ không thể. Vì vậy dù thời gian vô cùng cấp bách, Tô Mạt vẫn ép bản thân nghỉ ngơi dù chỉ một lúc.
Mạc Úy Thanh gọi điện hẹn Tô Mạt đi dạo phố làm đẹp. Tô Mạt nghĩ, vào thời điểm này, chắc chắn đặt mình lên giường massage là cô sẽ ngủ ngay, chi bằng dùng khoảng thời gian đó đọc mấy trang sách. Thế là cô kiên quyết từ chối. Nhớ tới sự nhờ vả của Châu Viễn Sơn, Tô Mạt nhắc khéo Mạc Úy Thanh ở trong điện thoại.
Ban đầu, Tô Mạt định bỏ qua chuyện này, nhưng nhớ đến vẻ mặt ngập ngừng như thể muốn nói rồi lại thôi của Châu Viễn Sơn, cuối cùng cô không đành lòng.
Giọng nói lười nhác, không che giấu sự đắc ý của Mạc Úy Thanh ở đầu kia truyền tới: “Lần trước tình cờ gặp anh ta, tôi biết thế nào anh ta cũng sẽ tìm số điện thoại của tôi. Không ngờ anh ta nhịn lâu như vậy, đúng là ngày càng có lòng kiên nhẫn.”
Tô Mạt cảm thấy hơi hối hận vì đã “đưa dê vào miệng cọp”. Cô hỏi lại: “Hay là tôi giúp cô từ chối?”
Mạc Úy Thanh cười: “Từ chối gì chứ? Dù chị không giúp, anh ta cũng có cách tìm ra tôi. Chi bằng chị đưa thẳng cho anh ta, để anh ta bớt lo đi.”
Nghe Mạc Úy Thanh nói vậy, trong lòng Tô Mạt rất khó xử. Cô đoán quan hệ giữa Mạc Úy Thanh và Châu Viễn Sơn không phải bình thường. Nếu họ làm ra chuyện gì đó, Thượng Thuần liệu có thể nuốt trôi cục tức? Thế là cô từ chối: “Chuyện này tôi không tiện can thiệp, cô cứ suy nghĩ kỹ đi.”
Châu Viễn Sơn cách một hai ngày lại hỏi thăm Tô Mạt. Tô Mạt đành nói chưa liên lạc được với Mạc Úy Thanh. Châu Viễn Sơn cũng không ép cô. Vài ngày sau, anh ta gửi tin nhắn: “Cám ơn cô, tôi đã liên hệ với cô ấy rồi.”
Tô Mạt cố gắng gạt bỏ suy nghĩ phức tạp ra khỏi đầu óc, tiếp tục vùi đầu vào công việc quá khả năng. Kể từ thời kỳ thi đại học, cô chưa bao giờ chăm chỉ như lúc này. Tô Mạt lên mạng tra lại kiến thức thời đại học. Mạch điện mô phỏng và con chíp điện tử tuy dính dáng một chút đến dự án nhưng cũng chỉ thuộc phạm vi kiến thức phổ thông, không đủ vận dụng.