Tôi tên là Lưu Thụy Căn, ngày tôi còn nhỏ, tôi chưa bao giờ cảm thấy cái tên này sẽ có vấn đề gì đó, bởi vì những người xung quanh tôi đều có những cái tên tương tự như thế.
Cái gì mà Trần Nhị Cẩu, Trương Đại Pháo, so với họ, cái tên của tôi nghe ra có vẻ rất thư sinh ấy chứ. Cho đến khi tôi vào thành phố, tôi mới biết cái tên của mình hóa ra lại quê mùa một cục như thế, không chỉ quê mùa, nếu gọi kiểu kì cục hơn một tí, sẽ có ý nghĩa thật thô tục.
Lưu Căn Căn, Lưu Đại Căn[1]...
[1] Căn Căn: Chỉ bộ phận duy trì nòi giống của người đàn ông.
Đây là kiểu gọi của các học sinh nam ngày ngày đàn đúm với nhau, có thành tích học tập không tốt lắm, mới đầu tôi còn không hiểu lắm, sau khi hiểu ý liền cực kỳ bực bội, nhưng mà tôi lại chẳng biết làm thế nào. Thứ nhất bọn họ người đông thế mạnh, thứ hai bọn họ đều sinh ra và lớn lên ở đây, thiên thời địa lợi đều nghiêng về phía họ, tôi đành phải như không biết gì, chỉ có cố gắng học tập thật giỏi để khinh bỉ lại bọn chúng.
“David!”.
“Cái gì?”.
“Tên tiếng Anh của cậu không phải là David sao?”.
“Ừ nhỉ.” Khi học cấp hai, thầy giáo môn Anh văn bắt mỗi người phải tự đặt một cái tên tiếng Anh cho mình, mà khi lên cấp ba, thầy giáo yêu cầu mỗi lần học môn tiếng Anh đều phải gọi nhau bằng cái tên tiếng Anh như thế, có điều đến cả bản thân thầy giáo, cũng có lúc nhầm lẫn, phần nhiều thời gian đều gọi tên tiếng Trung của chúng tôi. Bỗng nhiên bạn gái này gọi tôi như thế, nhất thời tôi không biết phải phản ứng như thế nào, cho dù trả lời rồi, cũng chỉ là hồ nghi nhìn cô ấy, không biết cô ấy chuẩn bị làm gì.
Cô ấy chỉ mỉm cười: “Không có gì, chỉ là gọi cậu như thế mà thôi, tên tớ là Jannet.”
“À>
“Về sau cậu cứ gọi tớ như thế nhé.”
Trong ấn tượng của tôi có lẽ đây là buổi nói chuyện đầu tiên của tôi và cô ấy, mặc dù tôi không biết trong lớp tôi có một bạn gái như thế. Làm sao mà tôi lại có thể không biết được nhỉ? Nam sinh cả lớp, cả khối, có thể là cả trường chắc là đều biết cả.
Có thể cô ấy không đẹp nhất, nhưng mà cô ấy lại có thể mang lại cho người khác một cảm giác rất đặc biệt. Khi cô ấy mặc một chiếc váy trắng đi lướt qua người bạn, khi cô ấy vô tình lắc qua lắc lại mái tóc dài của mình, khi cô ấy tự tin và trả lời hoàn hảo câu hỏi của thầy cô giáo đưa ra, khi cô ấy ngồi trên sân khấu của trường đánh đàn piano.
Cô ấy là người tình trong mộng của tất cả chúng tôi.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cô ấy sẽ nói chuyện với mình như vậy, càng chưa bao giờ nghĩ rằng, sau này cô ấy, quả nhiên là đã xưng hô với tôi như thế thật.
David, David, David...
Jannet, Jannet, Jannet...
Bắt đầu có ngày càng nhiều người gọi tôi bằng cái tên này, sau đó, không biết từ lúc nào, đã không có người gọi tôi là Lưu Căn Căn nữa.
Làm thế nào để diễn đạt tâm trạng tôi lúc ấy nhỉ? Cảm động, sùng bái, thích thú, tôi không biết, nếu như nói rằng trước thời điểm này, cô ấy là đối tượng mà tôi ôm mộng tưởng, thì sau thời điểm này, cô ấy đã trở thành nữ thần luôn rồi! Tôi khao khát có được cô ấy, nhưng mà tôi lại không dám ngỏ lời với cô ấy, cô ấy tốt đẹp như thế, mà tôi thì...
Tôi chỉ là một thằng học trò đến từ nông thôn, cho dù thành tích học tập khá một chút, cho dù dáng vẻ cũng được coi là mạnh khỏe, cho dù dung mạo cũng được coi là tuấn tú một chút, nhưng mà thực sự là tôi quá đỗi bình thường. Cô ấy như một nàng công chúa vậy, làm thế nào mà tôi có thể theo đuổi được đây?
Mặc dù có suy nghĩ như vậy, nhưng tôi vẫn cố gắng học hành, sau đó vào thời điểm chọn trường để thi, tôi cố ý chọn cùng một trường với cô ấy. Vô cùng may mắn là, c tôi và cô ấy đều thi đậu vào trường đó, những tháng ngày về sau lại có chút lộn xộn và mịt mù.
Vừa mới thi đậu đại học cho nên rất hạnh phúc, nhưng mà cũng cảm thấy mờ mịt, tôi và tất cả những tân sinh viên mới nhận phòng ở, xưng huynh đệ với người ở cùng ký túc xá, tham gia khóa học quân sự, trốn học, nếu như nói có gì khác với người ta, thì đó là việc tôi luôn chú ý tới cô ấy.
Mặc dù vào học đại học rồi, nhưng mà cô ấy vẫn được người ta để ý như những năm học cấp ba, thậm chí là còn bắt mắt hơn cả khi ấy nữa, một bản nhạc “đám cưới trong mơ” của cô ấy trong buổi liên hoan chào mừng tân sinh viên đã không biết được bao nhiêu người bình luận. Nếu như cứ tiếp tục phát triển như thế, có thể tôi và cô ấy, suốt cả cuộc đời tôi và cô ấy không có điểm giao nhau, như thế thì sẽ không có câu chuyện về sau nữa.
Bố cô ấy qua đời, ông ra đi một cách đột ngột, mà mẹ của cô vì chịu đựng không nổi cú sốc này, đã bị xuất huyết não.
Trước đây, tôi chưa bao giờ biết rằng gia đình quan trọng với một con người đến thế nào, nhưng mà từ bản thân cô ấy tôi đã nhận ra được điều này, một người con gái ưu tú, xuất sắc như cô ấy đây mà chỉ trong một đêm, thậm chí là buộc phải thôi học.
“Cậu không cần phải nói cả đống lý thuyết đó với tớ đâu, tớ biết điều này có nghĩa như thế nào với tớ, nhưng mà tớ không còn cách nào khác, cậu có biết không hả? Cho dù tớ có thể xin vay vốn để học, nhưng mà mẹ tớ thì sao? Mẹ tớ cần tiền chữa trị, tiền nuôi dưỡng, tiền ăn uống, đủ các loại tiền, cậu có biết không hả?”.
“Để tớ chăm sóc.”
“Cái gì.”
“Để tớ chăm sóc!”.
Có một luồng hào khí trong người, bắt tôi nói ra câu ấy, nhưng mà vào lúc đó, tôi thật sự không biết điều đó đối với tôi có nghĩa gì. Tôi đưa hết toàn bộ số tiền tiết kiệm được đưa cho cô ấy, còn mượn tiền của anh em trong ký túc xá: “Số tiền này cậu cầm mà dùng, những khoản tiền kia để tớ nghĩ cách khác.”
Chỉ trong một đêm như thế, tôi từ một học sinh chỉ biết ngửa tay xin tiền ba mẹ, đã trở thành một người đàn ông bắt buộc phải sống có trách nhiệm với một người khác nữa, thậm chí là phải có trách nhiệm với hai người. Tôi đi làm thêm đủ kiểu, tìm đủ mọi cách để có thể kiếm thêm tiền.
Mới bắt đầu, việc đó thật sự rất khó khăn, đặc biệt là khi bạn phải đối mặt với sự lạnh nhạt, khinh bỉ, đặc biệt là những khi bạn không biết bạn sai ở đâu, lại bị người khác giễu cợt. Đã rất nhiều rất nhiều lần tôi nghĩ rằng sẽ không làm nữa, nếu như chỉ có một mình tôi, nếu như đi làm là vì tôi, có lẽ là tôi đã bỏ cuộc từ lâu rồi. Nhưng mà, tôi còn phải lo lắng cho cô ấy, còn phải chăm sóc cho cô ấy, cho nên dù có cực khổ, có vất vả đến thế nào đi chăng nữa tôi cũng phải kiên trì cho bằng được, cũng phải nghiến răng nghiến lợi đứng vững cho bằng được.
Một ngày, hai ngày, một tháng, hai tháng, khi tôi đã quen với mọi việc, thì mọi việc bắt đầu phát triển theo chiều hướng tốt hơn, đặc biệt là tôi đã có được cô ấy. Thế là, tất cả mọi gian khổ đã trở thành niềm hạnh phúc, tất cả mọi đắng cay đã trở nên ngọt ngào.
Bốn năm đại học, tôi vẫn cứ lấy tiền học phí, tiền sinh hoạt từ bố mẹ, nhưng mà số tiền này, tôi đều đưa hết cho cô ấy dùng, còn bản thân tôi, hoàn toàn dựa vào sự cố gắng của mình để duy trì cuộc sống. Cái việc kiếm tiền đối với tôi bây giờ không có gì là khó khăn nữa cả.
Ban đầu, hai chúng tôi chỉ có thể ăn cơm trong căn tin của trường, sau đó, chúng tôi đã có thể ra những tiệm cơm ngoài trường ăn một bữa ngon lành, sau đó nữa, chúng tôi cũng đã có thể giống như những cặp tình nhân kia, vào những dịp lễ tết như lễ tình nhân, ngày Giáng sinh đã có thể vào ngồi trong tiệm cà phê rồi.
Cô ấy tốt đẹp như thế, tôi không đành lòng và nghĩ hết cách để mang đến tất cả mọi thứ cho cô ấy, tôi không muốn để cô ấy vứt bỏ mọi thứ chỉ vì tôi không có năng lực. Cho nên, tôi tiếp tục cung phụng cho cô ấy học đàn piano, tiếp tục cung phụng cho cô ấy học nghiên cứu sinh.
Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc chúng tôi sẽ chia tay nhau. Đương nhiên, giữa hai chúng tôi cũng đã từng xảy ra tranh cãi, cũng đã từng có mâu thuẫn, cũng đã từng có tranh chấp, nhưng khi chúng tôi cùng nhau ăn bánh bao với dưa muối, khi chúng tôi cùng nhau đối mặt với gian khổ, khi chúng tôi khó xử mất phương hướng, chúng tôi đã trở thành người một nhà từ lâu lắm rồi!
Tôi nghĩ ra một vạn lý do, cái duy nhất không nghĩ đến là cái đó, cái lý do mà có nhiều khả năng xảy ra nhất ấy.
Nhưng mà việc đó đã xảy ra thật rồi.
Cuối cùng, khi tôi xác định được điều này, tôi thực sự không biết phải suy nghĩ thế nào, thế giới sụp đổ, chẳng qua cũng đến thế mà thôi.
Nhất thời, tôi đau khổ không thể nào tả xiết.
Nhất thời, tôi có ý định muốn giết luôn cô ấy.
Tôi không biết bản thân mình đã vượt qua những ngày tháng đó như thế nào, tôi chỉ biết là nhất thiết phải làm một cái gì đó. Ban đầu, tôi không có suy nghĩ nào khác, chỉ muốn làm cho cô ấy hối hận.
Quen với Hoàng Phiêu Phiêu, thật sự chỉ là một việc ngoài ý muốn. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ đi xem mắt, nhưng mà khi dì Lưu cầm ảnh của con gái đến tìm tôi, giây phút đó tôi không cử động nổi, giống quá, quá giống cô ấy thời đó.
Tôi ngồi trong quán cà phê, trong thời gian đợi cô ấy, tôi thậm chí là cảm thấy sợ hãi, mặc dù tôi biết người tôi sắp gặp không phải là cô ấy. Khi Hoàng Phiêu Phiêu nói với tôi cô ấy là La Lợi, bất giác tôi đã hiểu ra chuyện gì rồi.
Tại sao tôi lại xin số điện thoại của cô ấy? Tại sao tôi vẫn tiếp tục liên lạc với cô ấy? Lúc ấy tôi đã nghĩ đến việc trả thù rồi ư?
Đúng, mà cũng chưa đúng.
Tôi vẫn không quên được Jannet, tôi vẫn luôn theo dõi cô ấy, tôi cũng luôn mong rằng, mong rằng cô ấy sẽ hối hận, nhưng mà trước tôi chưa có cách giải quyết nào cho thật cụ thể. Tôi chỉ mong có ngày chúng tôi gặp lại, tôi đứng trước mặt cô ấy, còn cô ấy, chỉ có thể đứng nhìn tôi một cách kinh ngạc mà không thể làm gì.
Sau đó tôi biết được rằng suy nghĩ này thật sự rất nực cười, hóa ra trong tôi, cô ấy vô tình đã trở thành một con người khác.
Tôi phải công nhận một điều rằng, mặc dù tôi luôn muốn cô ấy phải hối hận, nhưng mà tôi cũng biết rằng giữa hai chúng tôi không thể nào đến với nhau được nữa, điều này không liên quan đến việc cô ấy còn tình cảm gì với tôi hay không, mà là tôi, xác định là không thể nào mở lòng ra được nữa.
Tôi đúng là ngốc như một con heo, tôi rõ ràng đã biết rõ điều đó, nhưng mà vô tình làm một việc gần giống như việc của cô ấy làm.
Trước đó rất lâu, tôi đã xác định là sẽ phải sống hết cuộc đời này bên cạnh Jannet, mà sau khi cô ấy bỏ đi, tôi cũng chẳng có suy nghĩ nào khác. Mặc dù dựa vào điều kiện, tư cách của tôi, tôi bây giờ đã có thể thoải mái lựa chọn, nhưng mà xem ra tôi bây giờ chỉ cần tìm một người phụ nữ đáng tin cậy là được rồi. Thì chị tôi cũng đã từng nói với tôi như thế mà: “Cậu tìm người yêu kiểu nào chị cũng không quan tâm, nhưng chọn vợ thì nhất định phải tìm người nào phải thực tế một chút.”
Tôi đương nhiên là phải tìm một người thực tế rồi, tôi chịu không nổi sự dày vò nữa rồi.
Phiêu Phiêu là một cô gái thực tế, là một cô gái thú vị, là một cô gái thật lòng đối với tôi. Khi tôi nhìn thấy một vạn tệ ở trong nhà, tôi biết rằng tôi đã có được một tình cảm mà đến nằm mơ còn khó gặp nữa là. Có một người con gái đồng ý đi bên tôi, không vì tiền bạc, không vì danh lợi, không vì nhà cửa, không vì bất cứ một thứ gì cả, cho dù tôi có nợ nần, cho dù trong lương lai tôi không có tiền đồ, cô ấy