từng đến Quảng Châu, cũng đã tiếp xúc nhiều với xã hội, điều kiện gia đình cũng rất tốt, cũng không hề có tính ích kỉ hẹp hòi, lại là thầy giáo, có vẻ hợp với một nữ thanh niên hoạt động nghệ thuật như Đặng Linh Linh. Khoan hãy nhắc đến nghệ thuật, ai ngờ anh ta thuần túy chỉ là một kẻ ngốc nghếch như thế! Hoàn toàn có thể lấy làm hình tượng đại diện cho những kẻ ngốc nghếch trên trang mạng sina luôn ấy chứ!
Theo tôi, sắp xếp cho Đặng Linh Linh gặp Trương Tường là một sai lầm, nhưng mà Đặng Linh Linh đã gặp nhân vật cực phẩm hơn Trương Tường... Kẻ ngốc nghếch nào giới thiệu vậy trời!
“Anh chưa gặp cô Đặng kia, nhưng theo như lời em nói, cô ấy ngoại hình cũng được, học vấn cũng được, của cải cũng khá hả?”.
Tôi gật gật đầu.
“Vậy em thử nghĩ xem, có mấy người trong thành phố chúng ta xứng đôi với cô ấy?”.
“Chắc là cũng rất nhiều chứ.”
“Đúng là không ít, nhưng mà em nói người ta đẹp, lại có tố chất, mỗi tháng còn kiếm được cả một vạn... Cho dù là chỉ kiếm được năm sáu ngàn đi, có mấy người chưa có bạn gái? Huống chi cô ta là người sống khép mình, cô ta đi đâu để tìm người đàn ông cân xứng với mình? Nếu như hoàn cảnh gia đình của cô ấy khá, cònúp cô giới thiệu một hai người, nhưng mà cô ấy sống khép mình đến mức không lấy chồng nổi, hay là gia đình cũng có vấn đề...”
Nghe đến đây tôi muốn nói chen vào, anh Hai lại nói tiếp: “Đây chỉ là suy đoán của anh, có lẽ trong gia đình cô ấy không có vấn đề gì, đây chỉ là lấy ví dụ mà thôi. Ý anh muốn nói, nhất định là cô ấy đã nghe không ít những lời khuyên về cách chọn người, ví dụ điều kiện bên ngoài đều là thứ yếu, chỉ cần nhân phẩm tốt, kiếm được tiền hay không không quan trọng. Mà dưới tác động của những lời khuyên này, cô ấy nhất định cũng đã gặp phải những đối tượng kém hơn rất nhiều, mà do có những người đó làm nền, cho nên Trương Tường, đã được những người kia làm nền nên cũng có vẻ như tạm ổn.”
“Theo như lời anh nói, Đặng Linh Linh còn có khả năng chấp nhận à?”.
“Cái này, anh không dám nói bừa đâu.”
Tôi cảm thấy rất mâu thuẫn, từ trong đáy lòng, tôi cảm thấy nếu Đặng Linh Linh kết đôi với Trương Tường thì quả thật là quá bị sỉ nhục, nhưng làm một thành viên của trung tâm môi giới hôn nhân, đặc biệt là những người đã thu tiền, tôi không thể kéo Đặng Linh Linh ra nói, cô gái ơi, cô xứng đáng có được người tốt hơn như vậy nhiều, nhất định không được đồng ý!
Có điều được anh Hai khai thông cho như vậy, tiện thể tôi khơi thông cái vấn đề về Lưu Thụy Căn kia luôn – chẳng lẽ cái tên đó đã gặp người phụ nữ cực phẩm hơn, cho nên giống như Đặng Linh Linh, cảm thấy tôi rất được?
Vừa thoáng có suy nghĩ như vậy, tôi lại càng cảm thấy mâu thuẫn, cũng không biết nên cảm thấy vui mừng vì cái nhân phẩm của tôi không trượt hạng đến đáy, hay là nên buồn rầu vì có người lại đánh bại tôi vào cái điểm sở trường nhất của mình. Có điều không để cho tôi suy nghĩ ra cho rõ ràng, Trương Tường lại gọi điện thoại đến, dưới sự truy hỏi của anh ta, tôi phải nói rằng Linh Linh đang suy nghĩ, hắn ta càng hưng phấn hơn, truy hỏi số điện thoại, tôi đau khổ đến mức muốn rên rỉ thành tiếng, khó khăn lắm mới thuyết phục được hắn ta.
“Phiêu Phiêu, có phải em còn gặp chuyện gì buồn phiền không hả?”.
Vừa buông điện thoại, anh Hai nói lại nói tiếp, tôi trề môi nói: “Không phải anh biết rồi à?”.
“Còn có chuyện khác nữa thì phải, nếu như chỉ có mỗi chuyện đó, chắc em không đến nỗi như vậy>
Người quen chỉ có những lúc này là không tốt thôi, tôi và anh Hai quen biết nhau tám năm, đều đã đi guốc trong bụng của nhau, muốn giữ một chút bí mật riêng tư cũng chẳng dễ dàng gì.
Thấy tôi không nói gì, anh hỏi lại lần nữa: “Cuối cùng là chuyện gì?”.
“Anh muốn biết thật à?”.
“Em nói ra rồi anh mới giúp được chứ.”
“Việc này, có vẻ hơi khó khăn.”
“Thì cứ nói ra đi đã.”
Tôi không lên tiếng, anh Hai chớp chớp hàng lông mi dài của mình, “Nói đi, nói đi mà, nói ra cho anh nghe đi mà.”
Anh Hai cao một mét bảy mươi tám, cân nặng bảy mươi tám ki-lôgam, cái tên này khung xương to, năm xưa khi đang bình thường thì không thấy rõ, bây giờ đứng đó trông rất vạm vỡ, nhưng khi vẻ đẹp nữ tính của anh ấy lộ ra thì cũng như trước đây thôi, làm người khác phải say mê.
“Anh... có thể giúp em mua đường đỏ, cả băng vệ sinh nữa.”
“Vậy bây giờ anh đi đi.”
Anh Hai ngớ người ra, tôi cười một cách gian tà: “Việc này có cần phải chuẩn bị trước không vậy?”.
Tôi trêu ghẹo anh Hai xong, tâm tình cuối cùng cũng khá lên một chút, buổi tối còn ăn ké với anh một bữa cơm, đàn quạ đen của ngày hôm nay cuối cùng cũng đã bay qua khỏi đầu tôi.
Buổi tối, văn phòng chẳng có ai, một mình tôi ngồi mở máy vẽ tranh, mặc dù bị đả kích ở tòa soạn truyện tranh, mấy năm nay, tôi cũng đã cảm thấy mình thực sự chẳng có duyên phận mấy với truyện tranh, nhưng mà, đã trở thành sở không có được công việc đó, chẳng lẽ không cho phép tôi tự tìm niềm vui sao?
Mặc dù cái sở thích này thường bị La Lợi chỉ trích, nói rằng thay vì tập trung thời gian, sức lực cho việc này, chi bằng đi học thêm một lớp gì đó, để sau này tìm một công việc chắc chắn hơn, nhưng mà tôi cứ mê mẩn hết cả người không thay đổi được. Chị đây mặc dù không nhà cửa không tiền tài không con cái, nếu như một chút niềm vui này không giữ lấy, thì sống làm cái quái gì nữa.
Tôi đang vẽ thì điện thoại bỗng đổ chuông, cầm lên xem, lại là Lưu Thụy Căn.