Ánh mắt Nhiễm Thiên Tình cười đến tà mị, từ cách nói chuyện của họ, có thể thấy Nguyên Mị được cưng chìu hơn so với các hoa khôi khác, đối với tình cảm của hắn dành cho nàng, không lời nào có thể miêu tả được.
Chủ tử và hộ vệ cũng có thể thân mật như vậy? Điều này khiến cho canh cửa bảo vệ hoa đán bên ngoài cau mày.
(Hoa đán: Ta cũng không rõ, nhưng có lẽ là “phụ dâu” nếu nói theo thời hiện đại của chúng ta. Ai hiểu xin góp ý a.)
“Ồ! Không ngủ được cứ tìm ta nói chuyện phiếm! Ta pha trà đợi đệ.” Nguyên Mị liếc nhìn sắc mặt không tốt lắm của “môn thần”, cố ý nghiêng người, lộ ra bầu ngực trắng như tuyết, thân thể dựa vào vai Nhiễm Thiên Tình, ngọt ngào lầm bầm bên tai hắn.
“Mị tỷ…” Càng ngày càng dụ người mà, sợ không thể câu dẫn ba hồn bảy phách của nam nhân hay sao? Nhiễm Thiên Tình liếc nàng một cái, hai mắt lạnh lùng pha lẫn dung túng.
“Gì?” Nguyên Mị vặn vẹo thân thể mềm mại, nhẹ giọng oán giận, tư thái khiến người ta yêu thương, không ít nam nhân đi ngang qua bị nàng khuynh đảo.
“Chẳng ra sao cả! Nên tham gia yến tiệc thôi.” Nhiễm Thiên Tình kéo tay nàng, cùng mỹ nhân bước ra sương phòng. Theo mọi người ra chúc mừng.
Bước chân tập tễnh, Nguyên Mị cố gắng đứng vững, lảo đảo đi trong màn đêm. Trong bóng tối, vô cùng khó nhìn xung quanh, nàng phải dựa vào ánh trăng mới thấy được phương hướng của đường mòn. Mau, đi nhanh một chút, mặc dù thân thể rất không thoải mái, cả người nóng rực, ngực như có ngàn vạn con kiến trong đó, nàng cố nhịn, loáng thoáng suy đoán, nàng biết mình đang nguy hiểm.
Chỉ là, bây giờ không phải lúc suy tư xem chuyện gì đang xảy ra, quan trọng nhất là nàng phải trốn, nếu bị người bỏ thuốc bắt được, nàng sẽ thê thảm cho xem.
Vì vậy, Nguyên Mị cắn chặt hàm răng, một tay ôm ngực, lảo đảo chảy về hướng con đường mòn bí mật.
“Rốt cuộc chạy đâu rồi chứ?”
“Nhanh lên, nhanh lên! Chúng ta qua kia tìm.” Phía sau không xa, nàng nghe thấy tiếng nói chuyện của những kẻ truy đuổi mình.
“Đáng chết! Người đẹp như thế, sao lại để nàng chạy thoát? Để người khác thừa cơ chiếm được thì quá uổng công nửa ngày tính kế của chúng ta rồi.”
Gió đêm thỉnh thoảng truyền đến tiếng thảo luận, khiến Nguyên Mị xác định dự cảm của mình là đúng, nếu không trốn nhanh nàng sẽ thê thảm.
Trong lòng gấp gáp, bước chân cũng trở nên hoảng loạn, bất chợt, nàng bị cây khô cản chân, cả người té xuống bụi cây.
Có người hô to, “Bên kia có tiếng động! Qua bên kia lúc soát!”
Trong gió đêm, phảng phất như xen lẫn tiếng nước nở nghẹn ngào của nữ nhân.
Chịu đựng sự đau đớn toàn thân và cái nóng trong cơ thể, Nguyên Mị bị té trong bụi cây không dám cử động một chút nào, chỉ sợ bị người phát hiện.
Nín thở, không biết qua bao lâu, một giọt nước lớn chừng hạt đậu đột nhiên nhỏ xuống gương mặt nàng.
“Không ổn! Trời mưa.” Mấy nam nhân lục soát kêu than, nhìn trời tối đen mà tức giận, lại không thể làm gì được.
“Làm nhanh lên! Nàng ấy không trốn thoát được đâu.” Kẻ cầm đầu không cam chịu nhìn miếng thịt béo đã dâng đến miệng còn bị người đoạt đi, hối đồng bọn đi nhanh về phía trước, đừng đứng tìm mãi một chỗ, một nữ nhân không biết võ có thể chạy được bao xa? Nhanh dẫn nàng về làm ấm giường thôi!
Mưa to không ngừng, tiếng bước chân ngày càng xa…
Nguyên Mị nằm trong bụi cây cả người nóng rực, toàn thân vừa đau vừa khó chịu, nhưng lại không có sức để đứng dậy, hơi giãy dụa một chút lại ngã về chỗ cũ.
Trời ạ! Nàng thật thê thảm, sẽ không cứ thế mà chết ở nơi hoang giao dã ngoại này chứ?
Nguyên Mị bất chấp mưa to, chậm chạp tiến về trước, ngọn lửa nóng bỏng trong cơ thể ngày càng dữ dội, vòng eo vô lực, nàng thật sự rất khó chịu.
Mưa không ngừng rơi trên gương mặt nàng, chậm rãi chảy xuống, không biết là giọt mưa hay nước mắt…
Tỷ muội trong đoàn ca vũ không ai phát hiện nàng mất tích sao?
“Hả?” Trong cảm giác hỗn độn, có một chút mát mẻ, cái miệng nhỏ nhắn “ưm” một tiếng, Nguyên Mị lật người, mở cặp mắt mờ mịt ra, khuôn mặt tuấn dật của nam nhân hiện vào mắt nàng.
“Nàng không sao chứ?” Ánh mắt Tiêu Thiên Lân đầy lo lắng, nhìn tiểu nữ nhân mình nhặt về. Chuyện lạ năm nào cũng có, năm nay lại đặc biệt nhiều.
Hắn nhìn không khí vui mừng trong bảo, nụ cười tươi rói trên mặt người người chỉ vì ăn mừng đại ca thành thân, trong lòng hắn tức cành hông, một mình đến căn nhà gỗ bên suối luyện công, lại nhặt được một cô nương bất tỉnh.
Nữ nhân trong lòng hắn, tướng mạo xinh đẹp, thân thể nhỏ nhắn mềm mại, so với những nữ nhân trong bảo rất khác, thấy nàng gặp phiền phức, trong lòng hắn lặng lẽ xuất hiện ý định muốn bảo vệ, gương mặt thường ngày lãnh đạm nghiêm túc cũng trở nên… dịu dàng săn sóc.
Nằm trong ngực hắn, Nguyên Mị thần trí mơ hồ, mặc dù không biết hắn là ai nhưng có thể cảm thấy hắn có ý tốt.
Cả người nàng rất nóng, miệng lại khát, đầu thì hỗn loạn… Nàng rất khó chịu…
Nàng kéo nhẹ cánh tay của người đàn ông, theo bản năng thỉnh cầu, xiêm áo ướt dính sát vào thân thể nóng hổi của nàng, khiến nàng trông vô cùng khổ sở, “Khát, khát quá…”
“Khát nước? Trong bình của ta có nước.” Yêu cầu của nàng cũng không có gì khó, Tiêu Thiên Lân lập tức đưa nước đến bên miệng nàng. Chưa từng hầu hạ ai, chất lỏng không vào trong miệng nàng mà lại thuận hướng chảy dọc xuống dưới, chảy qua cần cổ trắng như tuyết, vào trong vạt áo nàng.
Nhìn hình ảnh mê người trước mắt, hắn bất giác nuốt nước miếng.
“Nóng, ta nóng quá…” Chất lỏng lạnh lẽo mặc dù có thể tạm thời xoa dịu cơn khát khó hiểu trong miệng nàng, nhưng không thể làm dịu sự nóng bỏng trong cơ thể. Nàng kéo tay Tiêu Thiên Lân, đáy mắt lộ ra ngọn lửa khát vọng.
“Nàng cảm lạnh sao?” Hắn nhặt nàng trong mưa về, nếu vì vậy mà ngã bệnh cũng không lạ, nhưng ánh mắt nàng… không hề giống bệnh nhân…
“Giúp ta! Ta thật sự rất nóng!” Nguyên Mị ôm hắn thật chặt, dán sát vào mặt hắn không ngừng cọ xát, hơi thở phái nam khiến ngọn lửa hung hãn trong người hơi dịu xuống.
Càng gần hắn, nàng càng thoải mái.
Nếu hắn có thể tiêu trừ độc trên người nàng, có lẽ… nàng có thể chấp nhận. Nguyên Mị theo bản năng ôm chặt nam nhân trước mặt, rúc vào lòng hắn.
Bị nhiệt độ nóng bỏng của nữ nhân dựa sát, khuôn mặt tuấn dật của hắn không khỏi đỏ lên, “Cô nương, như vậy là không tốt.” Miễn cưỡng kéo lý trí trở về, Tiêu Thiên Lân đẩy Nguyên Mị ra, không ngờ lại thấy ánh mắt như khóc như tố cáo của nàng, giống như đang chỉ trích hắn tại sao đẩy nàng ra.
“Ta không phải là “cô nương”! Tỷ tỷ gọi ta là Mị nhi.” Nguyên Mị chu cái miệng nhỏ nhắn, một bên cãi với hắn, một bên tiếp tục chui vào lòng hắn, tựa như một con mèo nhỏ.
“Mị nhi cô nương, nhà nàng ở đâu? Ta mang nàng về nhà.”
“Ta rất khó chịu! Bụng vừa nhột vừa nóng… Giúp ta! Ngươi đừng đẩy ta ra!” Nguyên Mị vịn bờ vai hắn, nhỏ giọng khóc lóc kể lể bên tai hắn.
Tiêu Thiên Lân nhìn Nguyên Mị càng ngày càng bất thường —-
Đáng chết! Là mị dược!
0
Từ đủ loại dấu hiệu, xem ra nàng bị hạ dược rồi.
Đều do hắn chỉ cho là nàng nóng sốt, không để ý nàng bị dục hỏa dày vò. Ôm tiểu nữ nhân mềm mại không xương, trong lòng hắn âm thầm tranh đấu.
“Ngươi làm ơn cứu ta được không?” Trong mắt nàng phát ra ánh sáng nhè nhẹ, khát cầu ôm lấy nam nhân của nàng.
“Mị nhi cô nương….” Hắn bị ánh mắt dịu dàng nóng rực của nàng làm cho mê mẩn. Không đợi hắn phản ứng, Nguyên Mị đã theo bản năng ôm lấy hắn, hôn lên đường cong cương nghị anh tuấn trên mặt hắn, muốn hỏa nhiệt và khát vọng trong cơ thể biến mất. Nàng chuyên chú hôn gương mặt của hắn, hạ xuống đến đôi môi…
Cái lưỡi linh động trượt vào trong miệng, hương thơm đặc hữu của nữ nhân truyền vào mũi hắn.
Loại hấp dẫn tuyệt đỉnh này, không có nam nhân nào có thể chịu được. “Mị nhi…” Nữ nhân mềm mại trong ngực khiến hắn tâm thần mê say, hắn không nhịn được đưa tay nắn bóp bầu ngực vểnh cao của nàng.
“A… Thật thoải mái…” Nguyên Mị ngẩng đầu lên, nhẹ giọng than thở.
“Ta không phải cố ý lợi dụng nàng đâu.” Hắn nhìn tay mình đang đặt trên ngực Nguyên Mị, vội vàng rụt lại.
Người nghiêm túc lãnh đạm như hắn cũng không phải chưa từng ôm nữ nhân, mà là tiểu nữ nhân gặp nạn này so với những cô gái thanh lâu rất khác nhau, nếu đã ôm nàng, nữ nhân câu dẫn lòng hắn này, hắn tuyệt đối sẽ không buông tay, nhất định phải cưới nàng vào cửa mới được.
“Cái gì cơ…” Nguyên Mị thần trí hỗn độn tự vặn bóp ngực mình, cảm giác lại không tốt như mong muốn. Không ngờ người khác vuốt ve so với bản thân tự làm kích thích khác xa như vậy, hơn nữa bàn tay hơi thô ráp kia chạm vào da thịt trên vai, cổ khiến nàng có cảm khác rất khó nói nên lời. Bàn tay nhỏ bé của nàng sờ soạn thân thể cường tráng của hắn, muốn lại được thưởng thức tư vị kia nhưng phát hiện cảm giác mình chạm vào hắn không giống như lúc hắn vuốt ve nàng…
“Sờ ta nữa!” Nguyên Mị mở to mắt nhìn về phía nam nhân đang ôm nàng.
“Cô nương, bây giờ còn kịp thay đổi ý định.” Tiêu Thiên Lân có chút do dự, mặc dù hắn rất thích tiểu nữ nhân trong ngực.
“Ngươi không sờ ta, ta đi tìm người khác!” Nếu không phải Tiêu Thiên Lân hợp ý nàng, nàng sao có thể cho hắn chạm vào nàng? Nguyên Mị tâm cao khí ngạo nói một câu, lập tức đẩy hắn ra.
“Không cho phép nàng đi!” Nghĩ đến nàng kiều mị ở trong ngực nam nhân khác, trong lòng hắn tức giận, dùng sức kéo nàng về.
“Vậy ngươi sờ ta nhanh một chút!” Nàng rưng rưng nước mắt, không ngừng vặn vẹo thân thể mềm mại, ý muốn đòi hỏi nhiều hơn. Thân thể yểu điệu liên tục cọ xát trên người hắn, muốn dập ngọn hỏa dục khiến nàng thống khổ.
Vừa nãy nếm thử cảm giác kia, nhiệt hỏa trong cơ thể lúc này so với trước càng mãnh liệt hơn, giống như sóng biển, trào quét về hướng nàng, làm cho nàng càng thêm vô lực chống đỡ.
“Chúng ta như vậy… không tốt…” Hắn không có cách nào coi nàng như nữ nhân ở thanh lâu, nhưng nhìn thần sắc thống khổ của nàng, tim hắn càng thống khổ hơn, “Nàng phải gả cho ta.”
Hắn đầu hàng, không ngờ sẽ ở tại nơi này gặp nữ nhân trong định mệnh của mình! Hắn cũng không kháng lại số mệnh, chẳng qua cảm thấy số mệnh đang đùa giỡn hắn, để hắn ra tay trợ giúp nàng, rồi lại cưới một nữ nhân hoàn toàn không biết lai lịch ra sao.
Nếu mai sau nữ nhân này mang đến nguy hại cho “Phi Vân Bảo”, hắn sẽ gánh mọi thứ, vui vẻ mà hoàn toàn chịu trách nhiệm.
“Được rồi!” Chỉ cần hắn có thể giúp nàng khống chế sự khó chịu trong người, muốn nàng làm sao nàng cũng chịu. Nguyên Mị thở hổn hển nằm trên người hắn, bàn tay nhỏ bé luồng vào xiêm y hắn, không hề ý thức vuốt ve thân thể rắn chắc của hắn.
“Tiểu yêu tinh này, thật có bản lãnh bức người ta điên!” Hắn cúi đầu, nhanh chóng chiếm lấy môi nàng.
“A… Ta…” Nguyên Mị đã không thể suy nghĩ được gì nữa, chỉ có thể theo bản năng đón nhận nụ hôn, nằm dưới thân thể cường tráng của hắn mà nức nở rên rĩ.