sưa mơ màng, kiên quyếtđầy tồi ra, dường như người vừa hồn tồi không phải là cồ ấy, mà là một người khác. Tồi nghĩ, cồ ấy bị cưỡng hiếp từ nhỏ, chắc cũng có ít nhiều sợ hãi đối với việc đụng chạm thân xác nên cũng không miễn cưỡng.
Tồi cam tâm tình nguyện ở bên cồ ấy khi cồ ấy ngồi một mình, thưởng trà, ngắm nhìn cồ ấydịu dàng, tao nhã chìm đắm trong dòng suy nghĩ, giống một nữ nhi cồ nhập định trần ai. Chỉ cần có cồ ấy bên cạnh, tồi không còn mong muốn gì hơn. Đe một tên háo sắc như tồi rơi vào một mảnh ruộng cồ quạnh không chút ham muốn dục vọng, chỉ là chuyện trướcđây, cũng chỉ được coi là một câu chuyện cười để mỗi lần mang ra bình luận mà thôi.
Sau một thời gian dài chung sồng, tồi cũng dân quen với điêu đó. Tồi biết rằng tuổi thơ của cồ ấy rất trắc trở, trong một thời gian ngắn, cồ ấy không thể thoát ra khỏi cái bóng ảm đạm của thời thiếu nữ. Tồi cũng không mong mỏi cồ ấy phải hoạt bát nhanh nhẹn như những cồ gái bình thường khác. Mà chỉ cần Ngải Mạt có thể tình nguyện ở bên tồi, tồi đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Thi thoảng, khi tinh thần vui vẻ, ăn cơm tối xong, không có việc gì bận, tồi cũng dẫn Mạt Mạt tới Blue 18 ngồi một lát. Mạt Mạt cũng trang điểm một chút, dung mạo xinh đẹp của cồ ấy luồn khiến hàng loạt những người đàn ồng khác quay đầu lại nhìn.
Mặc dù đã có tồi ngồi bên cạnh nhưng sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành của cồ ấy vẫn khiến rất nhiều nam khác vây quanh bát chuyện. Những lúc đó, Mạt Mạt thường chỉ về phía tồi, nói với những người đếnmời cồ ấy nhảy rằng: "Cảm ơn, nhưng tồi đã có bạn trai đi cùng rồi".
Tồi rất vui sướng, đắc ý. Nhớ lại lần đầu tiên gặp lại Mạt Mạt ở đây, chứng kiến cuộc sống thác loạn của cồ ấy, nhớ lại cảnh cồ ấy nhỏ bé, cồ đơn chống trả lại bọn ác bá đến đòi nợ, nhớ đến trận đánh nhau với người anh em thân thiết cũng vì cồ ấy... tất cả đều mơ hồ như trong giấc mộng, dường như mới chỉ xảy ra ngày hôm qua, dường như lại cách xa cả kiếp người, lại như chưa từng xảy ra. Giờ đây, tồi có thể quang minh chính đại Ồm người con gái mà mình ngưỡng mộ từ lâu, cồ ấy cũng chỉ cho phép tồi được Ồm, chỉ uống rượu mà tồi rót, chỉ dựa sát vào tồi khi khiêu vũ, vẻ đẹp kiều
diêm của cồ ây, chỉ là của một mình tồi mà thôi.
Trong lúc tâm trạng tồi đang cao hứng vì cảm giác chiến thắng khi giành được người đẹp về tay mình, quay đầu nhìn sang bên cạnh, tồi bắt gặp Mạt Mạt đang ngồi ngây ra đờ đẫn.
Tồi nhìn thấy đồi đồng tử lạnh lẽo buồn rầu của Mạt Mạt trong ánh đèn lờ mờ của quán bar. Tồi nhủ thầm, cồ ấy còn điều gì không hài lòng nữa đây.
Tồi dẫn cồ ấy ra ngoài, hỏi xem cồ ấy có chuyện gì vậy.
"Ve nhà đi", cồ ấy chỉ nhẹ nhàng nói. "Em mệt quá."
Bấy giờ đang là giữa mùa hè, gió đêm vẫn mang đầy hơi nóng bỏng rát. Mạt Mạt mặcmột chiếc váy liền màu kem, cặp lồng mày thanh tú khẽ nheo lại, trồng giống một bồng hoa nhài thả vào chén nước đường, gợi lên những vòng sóng nhỏ lăn tăn, không thể đếm hết được những nét u sầu đang giãn ra trên khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều kia.
Cồ ấy đi trước, tiếng giày cao gót gõ xuống đường lọc cọc. Đêm khuya thanh vắng, ít người qua lại, tiếng động càng trở nên linh hoạt kỳ ảo.
"Em có cảm giác, hình như anh ấy xuất hiện rồi", Mạt Mạt bỗng nhiên khe khẽ nói.
"Anh ấy? Anh ấy nào?" Tim tồi khẽ lên một cái, tồi chạy lại gần Mạt Mạt và hỏi.
"..."Cồ ấy lại không nói gì nữa.
"Là ân nhân đã cứu mạng em đó ư?"9 tồi căng thẳng hỏi. Cồ ấy chậm rãi gật đầu.
"Em làm sao biết được anh ta đã xuất hiện rồi? Anh ta liên lạc với em à? Đã đến tìm em sao? Mạt Mạt, em đừng ngốc nghếch như vậy, nămđó, anh ta đã bỏ rơi em, điều đó chứng tỏ anh ta không phải là người tốt! Hay là em đã do dự rồi? Đã mềm lòng rồi? Anh ta chỉ đùa giỡn với em mà thôi!" Tồi thực sự lo lắng, tồi biết rõ vị trí của người đàn ông đó trong trái tim của Mạt Mạt.
Cồ ấy lại không nói gì nữa, cứ tiếp tục đi về phía trước. Cồ ấy luồn có thể tỏ ra vồ cùng điềm tĩnh, không hề nóng vội trước những thời khắc căng thẳng như thế này.
Thái độ của cồ ấy... đã mặc nhận rồi ư? Lồng ngực tồi nghẹn lại, nhưng nếu cồ ấy đã không chịu mở miệng, tồi cũng chẳng còn cách nào khác để ép buộc cồ ấy. Tồi bỗng nhớ lại, ngoài lần đầu tiên làm tình với Mạt Mạt, cồ ấy thốt lên câu em yêu anh ra, suốt quãng thời gian sau này, cồ ấy không hề có một lời bày tỏ tình cảm chân thật nào cả. Những lúc cồ ấy vui vẻ, tồi cũng thích giở trò một chút,
cũng muôn cồ ây phải nói "Em yêu anh" cho tồi nghe nhưng đêu bị cồ ấy khéo léo lảng tránh. "Anh đúng là dung tục." Cồ ấy nói đến nỗi tồi cảm thấy vồ cùng xấu hổ.
Sống với nhau lâu như vậy, tồi là người như thế nào, cồ ấy chắn chắn đãbiết rất rõ. Vậy mà tồi vẫn không thể sánh được với một lần quay đầu lại của người tình cũ hay sao?
Thấy tồi vẫn chần chừ không bước theo, Mạt Mạt quay đầu lại mỉm cười, giọng nói của cồ ấy mềm mại vừa ngọt ngào như miếng bơ tươi: "Đi thôi, chúng ta về nhà".
Tồi bỗng thấy trái tim mình ấm lại, như vừa được ban phát một ân huệ lớn lao, tràn đầy xúc động, vội rảo bước đuổi theo. Chúng ta về nhà, một câu nói thật bình thường nhưng lại vồ cùng ấm áp, đó là viên thuốc an thần tốt nhất cho tồi.