"Sau đó em ở trong căn nhà anh ấy thuê một thời gian. Anh ấy đối xử với em rất tốt, thường xuyên mua những thứ mà em thích ăn. Em nghĩ anh ấy chắc cũng không có nhiều tiền, em cũng chưa từng hỏi anh ấy làm nghề gì. Lúc đó, em đã chết đi một lần rồi, vừa được một niềm tin cứu sống, anh ấy chính là niềm tin giúp em tồn tại. Em hoàn toàn phụ thuộc vào anh ấy. Mỗi lần anh ấy có việc phải đi ra ngoài, ở nhà một mình, em luồn có cảm giác đứng ngồi không yên. Anh ấy cũng rất ít khi ra ngoài. Hầu hết thời gian trong ngày, chúng em đều ở nhà. Xem ti vi, em đĩa, nghe anh ấy kể chuyện. Anh ấy bảo em gọi anh ấy là anh trai. Mối quan hệ của chúng em rất khó hiểu, vừa giống anh em lại vừa giống một đồi tình nhân. Nhưng chúng em đều không hề có những hành động đi quá giới hạn cho phép, cả hai cũng chưa hề có những lời tâm sự, bộc bạch cảm xúc dành cho nhau. Mối quan hệ của chúng em thuần khiết giống như chiếc áo phồng một trăm phần trăm cotton của anh ấy. Nhưng hình ảnh trẻ trung, căng tràn sức sống của anh ấy, chiếc áo phồng nhạt màu mỗi lần anh ấy mặc, hễ có gió thổi, lớp áo lại khẽ lay động, rồi cả tính cách sầu muộn, chỉn chắn của anh ấy nữa, tất cả những điều đó đã khiến hạt mầm tình cảm trong em nảy nở. Lúc đó, em mới chỉ là một cồ bé mười bốn tuồi, rất tò mò về tình yêu, muốn được khám phá điều kỳ diệu đó. Em vừa ngưỡng mộ vừa sung bái người anh hùng đã cứu mạng em nhưng lại vừa tự ti vì bản thân mình không còn trong sạch, sợ anh ấy coi thường mình. Em cũng không biết anh ấy có yêu em hay không. Tính cách của anh ấy rất kỳ lạ, mặc dù đối xử với em rất tốt nhưng anh ấy thường xuyên ngồi ngây người một mình, mỗi lần ngồi như vậy thường kéo dài vài giờ đồng hồ, không biết anh ấy suy nghĩ điều gì mà nghĩ tới nỗi thất thần, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau khổ và chán nản. Thần kinh anh ấy cũng rất yếu, chỉ một tiếng chuồng điện thoại thôi cũng đủ khiến anh ấy giật nảy mình. Tiếng còi xe ngoài đường càng khiến anh ấy sợ nỗi toát mồ hồi hột. Em hỏi anh ấy, phải chăng là đã có chuyện gì, anh ấy nói với em rằng anh ấy cãi nhau với bố mẹ rồi bỏ nhà đi, bố mẹ có thể đến bắt anh ấy về nhà bất cứ lúc nào, nhưng anh ấy lại không muốn về nhà. Thế là em liền vỗ ngực mà nói rằng, sau này em sẽ chăm sóc cho anh ấy. Anh ấy nhìn em, dường như cũng rất cảm động. Hai chúng em giống như hai anh em sống dựa vào nhau, lại giống như một cặp vợ chồng trẻ đang chung sống dưới một mái nhà, anh ấy chỉ có em, em chỉ có anh ấy. Chúng em cùng mua thức ăn, cùng nấu cơm, cùng nhìn ánh đèn đường mỗi buổi chiều tối, nhìn khói bếp nhà hàng xóm mỗi buổi nấu cơm, nhìn dáng vẻ sầu muộn, trẻ trung của anh ấy mỗi lần mặc chiếc áo phồng chất cotton... Đó là lúc em đang bước vào độ tuồi của một thiếu nữ, tình cảm của em dành cho anh ấy từ tình cảm của một người em dành cho anh trai đã dần dần chuyển sang tình yêu dành cho một người khác giới. Có một lần, anh ấy hẹn gặp bạn bè để ăn cơm, lần đó, anh ấy dẫn em đi theo. Đám bạn anh ấy trêu đùa hỏi xem có phải em là bạn gái bé nhỏ của anh ấy không, anh ấy chỉ cười mà không hề phản bác lại. Thế là đám bạn anh ấy thi nhau gọi em là chị dâu khiến em ngượng chín cả mặt. Nhưng em vẫn ngoan ngoãn đi theo sau anh ấy, luồn miệng gọi anh ấy là anh trai, mọi người lại càng cảm thấy mối quan hệ của chúng em vồ cùng bí ẩn. Em cảm nhận được tình yêu của mình dành cho anh ấy, mà dường như anh ấy cũng yêu mến em, thế là em đã chính thức ngỏ lời cùng anh ấy. Từ nhỏ, em chịu nhiều ảnh hưởng của mẹ, rất thích viết lách. Em đã viết cho anh ấy rất nhiều thư tình nhưng anh ấy làm ra vẻ như không nhìn thấy, không hề lên tiếng về chuyện đó. Em cảm thấy bồn chồn, không kiềm chế được, bèn chạy tới trước mặt anh ấy, hỏi anh ấy có thích em không. Anh ấy chỉ nhìn em, nói rằng chúng em không hợp nhau... Lúc đó, trong lòng em đầy ắp nỗi mặc cảm, em biết mình chỉ là một đứa con gái mồ côi, lại từng bị người khác cưỡng hiếp, không họ hàng thân thích, không có khả năng kiếm sống, sao có thể đòi hỏi tình yêu của anh ấy. Nếu đã không thể trở thành người yêu của nhau, em dựa vào đâu mà bắt anh ấy phải nuôi dưỡng mình như vậy chứ... Em cố gắng chồn giấu cảm xúc của mình, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn ngồi ăn cơm cùng anh ấy. Ăn cơm xong, em đem chiếc áo phồng chất cotton đã mặc bẩn của anh ấy đi giặt thật sạch sẽ rồi về phòng ngủ. Đêm hôm đó, em đã lặng lẽ bỏ đi."
Mạt Mạt nói đến đó rồi khẽ thở dài một tiếng, hai tay cô ấy đang nghịch chiếc mác áo mới mua cho tôi, đôi mắt trở nên vô cùng hiền từ, dịu dàng. Dường như người đang đứng trước mặt cô ấy bây giờ chính là người thanh niên mặc chiếc áo phồng chất cotton màu xanh lam đã dìu cô ấybước ra khỏi địa ngục hồi ấy.