y đôi chút buồn bực. Mặc dù đây không phải lần đầu tiên đứng trước mặt một người phụ nữ nhưng tâm lý căng thẳng, tự ti vẫn khiến tôi không dám nhìn thẳng vào đối phương.
Mặc dù tôi cũng được xếp vào hàng cao to đẹp trai nhưng cũng tự nhận thấy rằng hình thức của mình không thể liệt vào diện xuất chúng được. Tôi lúng túng như người đứng chờ kết quả thẩm định trước cái nhìn trân trối từ đầu tới chân của Mạt Mạt. Mặt mũi tôi đỏ lựng cả lên, trống ngực đập liên hồi tôi dù sao cũng chỉ là một phàm phu tục tử thôi mà, dù đã có vợ hiền thiếp yêu ở nhà nhưng vẫn khó có thể thoát khỏi sự hấp dẫn của một mỹ nhân đã được tu luyện thành tinh kia.
Một giây trước khi tôi sắp quên mình là ai, Mạt Mạt chợt biến đổi ánh nhìn, lập tức quay trở lại vẻ lạnh lùng như lúc đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, hàng lông mi cong vút khẽ rủ xuống, một giọng nói lạnh nhạt vang lên: “Mua hoa gì?” Hai lúm đồng tiền xinh xắn, đáng yêu thoáng ẩn thoáng hiện trên đôi má phấn màu hoa đào theo từng câu nói của chủ nhân.
“…” Miệng lưỡi tôi nhất thời cứng đơ cả lại, không nói được câu nào.
“Mua hoa gì?” Mạt Mạt chậm rãi ngước lên nhìn tôi, hỏi lại một lần nữa.
Bộ dạng của tôi lúc bấy giờ như một thằng đàn ông chưa bao giờ được nhìn thấy phụ nữ, mặc kệ tất cả, muốn mất mặt đến mức nào thì mất mặt đến mức ấy. Ngay cả luồng tư duy trong đầu tôi cũng bắt đầu có vấn đề. Khi Mạt Mạt hỏi đến lần thứ hai, tôi vẫn không tài nào nhớ nổi tên loài hoa mà Uyển Nghi yêu thích!
Mồ hôi lại bắt đầu túa ra trên trán và hai bên cánh mũi của tôi. Cũng may, tôi là người phản xạ khá nhanh nhẹn, bèn nói: “Để xem đã, để xem đã” rồi sau đó làm ra vẻ ngó nghiêng chọn lựa, chắp hai tay ra phía sau, chậm rãi lượn một vòng quanh các khóm hoa trong cửa hàng. Chỉ có điều, chân trái thiếu chút nữa thì giẫm lên bàn chân phải. Mạt Mạt không buồn để ý tới tôi nữa, lui về ngồi xuống phía trước quầy thu ngân. Tôi khẽ liếc mắt về phía ấy, chợt nhìn thấy hai mắt cá chân trắng ngần lộ ra phía dưới tủ quầy thu ngân. Hai mắt cá chân càng trở nên mịn màng, xinh xắn và tinh tế khi được tô điểm thêm bằng đôi giày cao gót màu đỏ.
Vô tình, tôi bị hút hồn luôn vào cái nhìn đó, kết quả nhận được là một cái nhìn lại đầy khinh miệt của Mạt Mạt.
Bị hiểu nhầm thành kẻ háo sắc, tôi cũng không tiện ở lại lâu hơn nữa, bèn chỉ đại vào một khóm hoa màu đỏ, nói: “Tôi mua ba bông hoa loại này.” Giọng nói của tôi lạc cả đi cũng chỉ vì quá căng thẳng, hồi hộp.
Mạt Mạt gói hoa cho tôi một cách thành thục, tôi thầm so sánh người với hoa, quả nhiên, người còn kiều diễm hơn hoa nhiều.
Duy chỉ có một điều khiến tôi hơi thất vọng, đó là cô ấy hầu như chẳng có chút ấn tượng gì về tôi. Sau khi nhận lấy mấy tờ Nhân dân tệ vừa nhàu vừa ướt được rút ra từ túi quần tôi, Mạt Mạt liền biến mất ngay sau tấm rèm bằng ngọc trai. Cô ấy thậm chí còn chẳng thèm quay đầu nhìn lại tôi một cái.
Cửa hàng hoa vẫn trong lành, tươi mát và ngào ngạt hương hoa, khúc nhạc buồn ai oán về câu chuyện Lương – Chúc vẫn ngân vang, nhưng người con gái đẹp vừa lạnh lùng vừa đau buồn kia đã không còn ở đó. Tất cả trở nên duy mỹ đến nỗi xa rời thực tế, dường như từ trước tới nay chưa hề xuất hiện trên thế gian, đó là một giấc mơ, là ảo giác, là trí tưởng tượng của tôi về hình ảnh của một nữ thần.
Chỉ là, tấm rèm bằng hạt ngọc trai mà cô ấy vừa đi qua kia vẫn còn đang nhẹ nhàng lay động, còn đang tỏa sáng lấp lánh.
Cầm ba bông hoa không biết tên gọi trên tay, chạy thẳng một mạch về căn hộ của mình, một cảm giác cực kỳ thoải mái trào dâng trong lòng.
Trời đã tối hẳn.
Chỉ đến khi nhìn thấy ánh đèn sáng nơi cửa sổ cùng một mâm cơm thịnh soạn đang chờ sẵn, chỉ đến khi nhìn thấy Uyển Nghi cùng nụ cười dịu dàng của cô ấy, chỉ đến khi nghe thấy những tiếng nửa bực bội, nửa trách móc của Uyển Nghi, tâm hồn tôi mới thoát khỏi chốn đào nguyên bên ngoài thế giới ấy để trở về với hiện thực phàm trần.
Uyển Nghi nhìn thấy bó hoa đang chúc xuống đất trên tay tôi thì vừa tức vừa buồn cười, đôi tay cô ấy giúp tôi lau mồ hôi, chuẩn bị nước tắm còn miệng thì không ngớt lẩm bẩm: “Chưa nghe ai nói ngày lễ tình nhân lại tặng bạn gái hoa făngxê! Lại còn tặng ba bông nữa chứ! Đúng là người hay thay lòng đổi dạ!”
Uyển Nghi mắng tôi là người hay thay lòng đổi dạ, tôi cũng không có phản ứng gì, bởi vì, tâm trí tôi còn mải chìm đắm trong cái lúm đồng tiền duyên dáng, đáng yêu của cô chủ trẻ trung nơi cửa hàng hoa mang tên “Nhàn đợi hoa nở” kia.