ài chấm gót, đi trên bãi cát. Không thể không thừa nhận người phụ nữ này rất đẹp, có vẻ gợi cảm và cuốn hút đặc biệt của người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi.
Căn phòng rất ngọn gang và rộng rãi nhưng không có một vết tích đàn ông. Trên bàn ăn có một bức tranh thêu, là một bức tranh hoa cúc sắp hoàn thành. Các mũi thêu rất đều và ẩn chứ tâm sự. Tiểu Tình cảm thấy có chút ngạc nhiên, cô không ngờ người phụ nữ mạnh mẽ, nhanh nhẹn, hoạt bát như vậy lại có thời gian rảnh rỗi như thế này. Tuổi xuân của một người phụ nữ âm thầm trôi đi trong những sợi chỉ, trong từng mũi kim sao? Trong lòng Tiểu Tình trào dâng cảm giác xót xa, cảm giác xót xa của một người phụ nữ dành cho một người phụ nữ. Đột nhiên cô muốn gần gũi với cô ta hơn.
- Đứng ngây ra đó làm gì, mau giúp tôi xếp tài liệu vào túi! – Trưởng phòng Triệu quát lên.
Tiểu Tình khẽ thở dài rồi cúi người, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Phụ nữ quá mạnh mẽ, cuối cùng chính là người bị tổn thương.
Hành lý của Triệu Vân rất phong phú. Cô ta mang rất nhiều quần áo, trang phục đi làm, dạo phố, dạ hội… đủ loại màu sắc, túi xách, giày dép, phụ kiện đi kèm cũng không thể thiếu. Một chiếc vali khác để laptop, tài liệu, mỹ phẩm và một túi thuốc rất to. Cốc uống nước dung trên tàu, dép đi một lần và một chiếc khăn quàng mỏng thì được cho vào một chiếc túi xách, bất cức lúc nào cũng có thể lấy ra dùng, rất thuận tiện… Có điều đi công tác một tuần, tất cả mọi đồ dùng đều mang theo bên người, có thể thấy người phụ nữ nhìn thì có vẻmạnh mẽ này nhưng lại luôn mang trong mình cảm giác không an toàn.
Tiểu Tình thấy may mắn vì mình chỉ mang một chiếc túi du lịch nhỏ, nếu không nhiều đồ như thế, hai người phụ nữ không thể mang đi được. Ba chân bốn cẳng lôi vali ra cửa, kéo xuống dưới, bỗng nhiên Triệu Vân hét một tiếng:
- Chết rồi!
Sau đó nói với Tiểu Tình bằng giọng ra lệnh:
- Cô trông hành lí, tôi quên uống sữa rồi. – Cô ta nói rồi vứt chiếc túi cầm tay cho Tiểu Tình, chạy vụt đi.
Đã sắp đến giờ tàu chạy, Tiểu Tình trông một đống đò mà lòng như lửa đốt. Đợi khoảng mười phút, cuối cùng thấy Triệu Vân đi giày cao gót, chậm rãi bước lại:
- Bắt xe đi, sao cô còn chưa bắt xe? Sắp không kịp rồi.
“Cô cũng biết không kịp à?” Tiểu Tình tức giận nghĩ. Cô vứt hành lí trên vỉa hè, chạy sang bên đường bắt xe.
- Trời ơi, sao cô có thể dựng hành lí của tôi vào gốc cây thế này? – Trong nháy mắt, dường như đột nhiên tâm trạng của Tiểu Vân lại vui vẻ hẳn lên, trách móc nhẹ nhàng với cấp dưới.
Khu vực này rất ít taxi, khó khăn lắm mới bắt được xe. Trưởng phòng Triệu ngồi vào trong xe, một minhg Tiểu Tình thở hổn hển nhét túi lớn túi bé vào trong xe. Trên đường đi, trưởng phòng Triệ lại mộ lần nữa thốt lên. Lần này quên không mang pin điện thoại dự trữ, có điều thời gian không cho phép cô ta quay về nhà lấy. Thế nên cô ta rất buồn rầu, than phiền rằng pin Samsung không dùng được lâu, than phiền điện thoại có nhiều bức xạ quá lớn, than phiền công việc vất vả, động một tí là phải đi công tác, lại còn không thể ngồi máy bay…
- Tiểu Tình, cô nói xem vì sao nguười ta phải đi làm?
- Để kiếm tiền.
- Cô nói xem vì sao tôi có mọi thứ, có nhà, có xe, còn có mấy chục vạn trong thị trường cổ phiếu, tôi còn phải đi làm làm gì?
Tiểu Tình bực tức trong lòng, cô kể khổ hay khoe khoang vậy? Tiểu Tình biết lúc này điều Triệu Vân muốn nghe mình nói là: Đúng vậy, thật không hiểu chịcó nhiều tiền như vậy còn cần phải đi làm làm gì? Nhưng Tiểu Tình không muốn nói như vậy, cô nói:
- Thế thì chị không cần phải đi làm nữa, - Qủa nhiên sắc mặt của Tiểu Vân có chút khó coi, không nói gì nữa.
Lên tàu rồi cũng không còn sớm nữa, Tiểu Tình đánh răng rửa mặt rồi leo lên giường, chuẩn bị đi ngủ. Triệu Vân vô duyên vô cớ lại nổi nóng:
- Lúc nào rồi mà cô còn tâm trạng để ngủ? Đến Bắc Kinh phải triển khai công việc như thế nào, cô có ý kiến gì không?
Tiểu Tình tức giận muốn nói rằng: “Tôi chẳng có ý kiến gì cả, tôi đang buồn ngủ”. Nhưng vẫn phải vùng dậy bò xuống, cố gắng lấy tinh thần ngồi bên cạnh trưởng phòng Triệu.
Đúng lúc ấy tàu tắt điện, chỉ để lại ánh đèn mờ nhạt.
- Á? sao lại tắt điện? – Triệu Vân than phiền – Tiểu Tình, đi bảo bọn họ bật đèn lên! – Giọng nói rất to, hành khách xung quanh nhìn cô ta với ánh mắt rất kì lạ. Tiểu Tình cúi đầu ra điều tôi không quen người phụ nữnày, không quen…
Khó khăn lắm Tiểu Tình mới khiến Triệu Vân hiểu rằng mình không có bản lĩnh chỉ huy nhân viên trên tàu không tắt điện, cũng không có bản lĩnh sắp xếp tất cảhành khách trên tàu ngủ dưới ánh điện. Thế là Triệu Vân lại than phiền có quá nhiều áp lực trong công việc, đi công tác không được đi máy bay… Cằn nhằn một hồi lâu, đột nhiên Triệu Vân lại nhớ lại một chuyện:
- Tang Tiểu Tình, điện thoại của tôi sắp hết pin rồi, mau bảo bọn họ giúp tôi tìm ổ điện sạc pin!
3
Chuyến đi Bắc Kinh không thuận lợi, đi đến đâu cũng bị từ chối khiến trưởng phòng Triệu nhụt chí, thếlà Tiểu Tình trở thành chỗ để cô ta trút giận.
Công ty đồ uống Đông Đạt là mục tiêu quan trọng nhất của chuyến đi này. Nhưng công ty của họ ở Thuận Nghĩa. Triệu Vân thấy bắt taxi rất đắt nên tìm một chiếc xe bên đường, thỏa thuận giá cả, cả đi cả về là một trăm tệ. Thì ra lái xe của chiếc xe này chuyên vận chuyển hàng hóa cho các khu đồ trang trí, đột nhiên chuyển sang bắt khách, rất nhiều thói xấu chưa thể thay đổi được. Lên xe một cái là vén áo ba lỗ lên, để lộ cái bụng đầy mỡ. Hai người phụ nữ nhìn nhau, thầm nghĩ, thôi thôi, cố nhị một chút là đến, kìm nén không lên tiếng. Anh ta chỉ biết mấy khu đò trnag trí, sau khi lái xe đến khu đò gia dụng của Thuận Nghĩa thì không biết rẽhướng nào nữa, vòng trái vòng phải một hồi lâu, cuối cùng cũng đến công ty Đông Đạt, nhưng đã quá giờ hẹn gần một tiếng.
Hai người phụ nữ chạy vào phòng làm việc của giám đốc Từ, phòng maketting chạy như nước rút nhưng bịlễ tấn chặn ở cửa:
- Xin lỗi, giám đốc Từ đang họp.
- Là thế này, chúng tôi có hẹn với giám đốc Từnhưng lái xe không biết đường nên đã đến muộn, rất xin lỗi, phiền cô có thể thông báo một tiếng được không? – Tiểu Tình thở hổn hển giải thích với nhân viên lễ tân.
- Xin lỗi, lãnh đạo của chúng tôi rất bận, Các cô đến muộn là vấn đề của các cô. – Cô ta tỏ ra rất khinh người, không thèm ngẩng đầu mà tiếp tục đánh máy.
Gừng càng già càng cay, trưởng phòng Triệu lập tức xông vào văn phòng. Nhân viên lễ tân lao ra chặn lại:
- Không được, đứng lại, hứ, sao cô lại vô ý thức nhưvậy?
Tiểu Tình tức giận, kéo tay cô ta ra:
- Im miệng, cô có thái độ gì vậy? Thầy giáo của các cô khong dạy các cô làm người phải biết lễ phép sao? Cô cso biết hai chữ ý thức viết như thế nào không?
Bắc Kinh là nơi ngọa hổ tang long, nhân viên lễ tân thấy Tiểu Tình hung hăng như vậy, nghi ngờ liệu cô có phải là con gái hoặc vợ lãnh đạo nào đó không? À không, vợ lãnh đạo không trẻ thế này, có lẽ là vợ hai? Trong lúc cô ta sững người, trưởng phòng Triệu dẫn Tiểu Tình hung hổ xông vào văn phòng của giám đốc Từ.
Quả nhiên giám đốc Từ đang họp, đám người đang hướng mắt nhìn màn hình, bỗng chốc bị ngát quãng nên có chút không vui, cau mày hỏi:
- Sao giờ này hai người mới đến?
- Xin lỗi, xin lỗi, hãy nghe chúng tôi giải thích. – Trưởng phòng Triệu có chút lúng túng.
- Tôi rất bận, chúng ta hẹn hôm khác. – Giám đốc Từcúi đầu nhấn chuột.
- Giám đốc Từ, chúng tôi đã đi tàu cả một đêm, lại ngồi xe hai tiếng, lẽ nào ông không muốn bỏ ra hai phút nghe phương án hợp tác của hai chúng ta sao? – Lúc cấp bách, Tiểu Tình lớn tiếng nói.
Nghe câu nói ấy, Từ Châu ngẩng đầu, nhìn Tang Tiểu Tình với ánh mắt hứng thú:
- Được, tôi cho các cô hai phút, các cô nói đi.
- Giám đốc Từ, chúng tôi đặc biệt đến đây gặp ông, lái xe không quen đường vì thế đến muộn, chúng tôi rất xin lỗi vì sự cố này. Chúng tôi bất chấp thể diện xông vào văn phòng của ông, quả thực là không còn cách nào, nhưng cũng có thể thấy thành ý hợp tác của chúng tôi. Tòa soạn của chúng tôi cso sức ảnh hưởng không nhỏ trong giới thượng lưu, lượng phát hành cũng vượt quá ba mươi vạn. Có thể nói mỗi một độc giả của chúng tôi đều là người tiêu dung sản phẩm của quý công ty. Đối với một khách hang có thương hiệu như quý công ty, tòa soạn chúng tôi rất coi trọng, đặc biệt đề ra hang loạt phương án hợp tác, bao gồm đầu tư quảng cáo cứng và quảng cáo mềm, cùng với các hoạt động tổchức không định kì để mở rộng tầm ảnh hưởng. Đây là bản kế hoạch mà chúng tôi đã soạn, xin giám đốc Từxem cho. – Trưởng phòng Triệu không hổ là người giỏi giang, nói rất lưu loát, đầy sức thuyết phục. Vừa nói dứt lời, Tiểu Tình liền đưa tập giấy tờ đến trước mặt giám đốc Từ.
Giám đốc Từ cầm bản phương án, liếc nhìn qua:
- Giá quảng cáo hơi cao.
Trưởng phòng Triệu và Tang Tiểu Tìn nhìn nhau cười: Có hy vọng rồi!
Triệu Vân do dự nói:
- Giá quảng cáo cao là có cái lý của nó, sau khi quay về chúng tôi sẽ xin ý kiến lãnh đạo, nhất định sẽ cho giám đốc Từ giá ưu đãi nhất.
TTT
Cuộc đàm phán thuận lợi một cách đáng ngạc nhiên. Bước ra khỏi cửa công ty, Tang Tiểu Tình và Triệu Vân nhìn nhau, cả hai đều má đỏ hồng hào, hai mắt sáng rực, đột nhiên đồng thanh nói:
- Hôm nay cô rất xinh!- Hai người phụ nữ lại một lần nữa hóa thù thành bạn.
Nhưng khi xuongs dưới tìm một vòng, không phát hiện bóng dáng của chiếc xe kia đâu, gọi điện cho lái xe, tên lái xe béo ục ịch kia tắt mát. Lúc ấy đã là chiều tối, Tiểu Tình nói:
- Có thể người ta không đợi được nên về rồi, bỏ mặc chúng ta ở vùng đất lạ này.
Trưởng phòng Triệu giận dỗi:
- Trời ơi, như thế sao được? Hai đứa con gái chúng ta đi đêm nguy hiểm lắm!
Tiểu Tình không sợ đi đêm nhưng khi thấy sếp tựxưng là “con gái”, không kìm được nổi da gà. Hai người đứng bên đường chờ rất lâu nhưng không thấy một chiếc taxi nào đành phải đi về phía bến xe bus. Mặc dù mặt trời bắt đầu lặn nhưng mặt đất bị phơi nắng suốt một ngày bắt đầu tản nhiệt. Hai người phụ nữ đều mặc váy ngắn, đi giày cao gót, mới đi được mấy bước đã thởhổn hển, đầm đìa mồ hôi.
Cuối cùng đã đến bến xe buýt, nhưng chờ nửa tiếng mà không thấy một chiếc xe bus nào. Màn đêm dần dần buông xuống, xung quanh không một bóng người, đèn đường chiếu vào hàng cây hai bên đường tạo thành những cái bóng kì quái. Lúc này cũng có gió, lá cây rung xào xạc, mấy chú chim giống như những hồn ma đang bay lượn trên bầu trời.
Cuối cùng cũng thấy một chiếc xe bus từ xa, Tiểu Tình thấy nhẹ cả người, mỉm cười với Triệu Vân nhưtrút được gánh nặng. Có thể vì đường ở ngoại ô nên hành khách trên chiếc xe này rất ít. Ai cũng nghiêm mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ nghe thấy tiếng động cơ chạy ù ù. Không biết vì sao, Tiểu Tình nghĩ đến câu chuyện quỷ cái “Ghostly Bus”, trong lòng cảm thấy rất căng thẳng. Quay mặt sang thì thấy bàn tay của Triệu Vân đang run lên, cô ấy cũng đang sợ hãi. Lúc này, đột nhiên Tiểu Tình cảm thấy Triệu Vân khó tính hằn học lại rất giống người chị bên hàng xóm. Cô nắm lấy tay Triệu Vân. Triệu Vân cảm kích nhìn Tiểu Tinh, Không nói gì, chỉ cười. Hành khách dần dần nhiều lên, đàn ông quát tháo, trẻ con khóc lóc, hai người phụ nữ nắm chặt tay, không buông ra.
4
Trên chuyến tàu đêm quay về, hai người kề vai nhau ngồi trên chiếc ghế c