- Chào các mĩ nhân, trời ơi, em không biết nên gọi hai người là chị hay là em đây?
Cô gái này đúng là khéo nói, chỉ một câu đã khiến Tiểu Tình cởi lòng cởi ruột, vẻ mặt rạng rỡ:
- Tôi trẻ vậy sao? - Bởi vì trông cô gái này không quá hai mươi hai tuổi. Giang Phàm càng cười tươi hơn:
- Già rồi già rồi, đầu ba rồi. Em bao nhiêu tuổi?
- Em sinh năm 86. - Cô gái nói. Tiểu Tình và Giang Phàm nhanh cóng tính nhẩm, tính xem cô gái này ít hơn mình mấy tuổi.
- Haha, các cô đều rất trẻ, đều thế hệ 8X. So với các cô thì tôi thành ông già rồi. - Thành Cương làm ra vẻchua xót.
- Đâu có ạ! Bây giờ đều nói là thế hệ 8X, thực ra là 81 và 89 cách nhau chín tuổi liền. Tôi và Tiểu Tình là 8X, Lộ Lộ là X8. - Đột nhiên Giang Phàm đưa ra cái khái niệm mới khiến mọi người trố mắt nhìn nhau.
Suy cho cùng mua nhà chỉ là cái cớ, Tiểu Tình vẫn vòng vo tìm cơ hội đề cập với Thành Cương về chuyện quảng cáo. Thành Cương bật cười:
- Tiểu Tình, anh biết em có ý đồ mà.
Phan Lộ Lộ đưa Giang Phàm đi xem nhà. Tiểu Tình và Thành Cương nói chuyện quảng cáo, nói chuyện người cũ người mới ở tòa soạn, nói về sự biến đổi chóng mặt của bất động sản. Nói nhiều rồi, Thành Cương cũng nói với Tiểu Tình vài lời thật lòng:
- Giám đốc Lưu của Kim Thành mời anh sang đây, nói là cho anh làm giám đốc kế hoạch nhưng trên thực tế là siết chặt quyền lực trong tay, cho dù là đăng cái quảng cáo năm nghìn tệ cũng phải là ông ta kí, vì thếanh cũng khó.
- Doanh ngiệp nào cũng thế, ông chủ chỉ muốn nắm hết mọi việc lớn nhỏ. Giám đốc Thành, anh giỏi giang như vậy, sớm muộn gì cũng gánh vác công việc quan trọng. Hoạt động này của bọn em quả là có chút khó khăn, anh xem xem có thể giúp đỡ được không. Bây giờem bị trưởng phòng mới ép đến mức chỉ muốn tự sát, áp lực rất lớn, còn trẻ thế này mà đêm nào cũng mất ngủ. - Tang Tiểu Tình thêm mắm thêm muối để mình đáng thương hơn.
- Bây giờ đúng là làm nghề gì cũng khó? - Thành Cương thở dài, - Anh làm quảng cáo lâu như vậy còn không hiểu sao? Từ sáng đến tối vất vả ngược xuôi, người ta còn không hiểu, nghĩ rằng công việc này rất tốt, thật ra tất cả mọi áp lực đều đổ lên vai một người.
Nói ngon nói ngọt, cuối cùng Thành Cương đồng ý với Tiểu Tình báo cáo kế hoạch với sếp:
- Nhưng còn về việc sếp có thể phê chuẩn hay không thì không liên quan đến anh.
Tiểu Tình cảm ơn anh ta rồi ra về. Trên đường về, cô ngả người vào ghế lái phụ, cảm thấy rất mệt mỏi chóng mặt, cảm giác say xe như muốn nôn. Cô vội vàng xuống xe, ngồi trên ghế đá ở công viên trung tâm thành phố, Ánh mặt trời thật chói mắt, một chí chim sẻ bay rồi lại dừng. Nỗi nhớ nhung không thể kìm nén trào dâng trong tim.
*
* *
Nghỉ khoảng hơn nửa tiếng, Tiểu Tình mới thấy khá hơn một chút, lấy xe quay về tòa soạn. Trưởng phòng Triệu thấy Tiểu Tình về, liền nói với cô:
- Buổi tối ăn cơm với lãnh đạo công ty Vạn Bác, cô đi cùng nhé!
Tiểu Tình bỗng cảm thấy chút sức lực vừa lấy lại được như chợt tan biến, cô khẽ nói:
- Trưởng phòng Triệu, hôm nay tôi không được khỏe lắm, có thể không tham gia được không?
- Không được! Bữa cơm hôm nay rất quan trọng, Vạn Bác là khách hàng lớn của chúng ta.- Trưởng phòng Triệu từ chối.
Lại là một đám người không quen biết ngồi ăn với nhau, lại là ai mời rượu đều không thể không uống, ăn xong lại đi hát. Tiểu Tình uống hơi quá chén, cầm miccro hát bài” Cái giá của tình yêu”, tiếng hát ngẹn ngào không thàng tiếng: “Đi thôi đi thôi, con người phải học cách tự trưởng thành. Đi thôi đi thôi, cuộc đời vùng vẫy trong những đau khổ…”
Lúc ấy, Trương Hải Châu đang uống rượu ở quán bar với Tống Huy. Tống Huy là người làm ăn chính hiệu. Khi biết thân phận của Hải Châu qua lời vợ mình, anh ta luôn tìm cơ hội tiếp cận Hải Châu. Không ngờHải Châu và Tiểu Tình cãi nhau đã khiến anh đạt được mục đích. Hải Châu đang rơi vào tâm trạng suy sụp, tối nào Tống Huy cũng hẹn anh đến quán bar. Tiếng nhạc inh tia trong quán bar làm cho mọi người ta chấn động, ánh đèn đa sắc khiến người ta hoa mắt chóng mặt, Black Label pha với trà xanh khiến người ta mê say. Hải Châu nghĩ rằng mình đã thích chốn trụy lạc này.
DJ hét lên cùng với nhạc dạo đầu của nhạc nhảy:
- Nào các bạn, chúng ta hãy vỗ tay và hét lên nào…
Phía dưới, tiếng hát hò, huýt sáo vang lên như sóng dậy, Hải Châu cũng “a” lên một tiếng dù giọng đã khàn đặc, đến nỗi gân xanh trên trán hằn lên. Hải Châu mượn rượu giải sầu, uống hết ly này đến ly khác. Nhưng mỗi khi đến lúc tàn tiệc, Hải Châu càng thấy hụt hẫng hơn. Một mình đi trên con đường trong đêm, dường như tiếng trống vẫn còn tùng tùng bên tai, cảm thấy mình giống như cô hồn dật dờ.
Hôm ấy, quán bar quá đông, quá ngột ngạt, Hải Châu ra về sớm hơn bình thường. Anh tạm biệt Tống Huy, một mình lảo đảo đi về nhà.
Đi đến cửa Baccarat, anh nhìn thấy một đám trai gái say xỉn bước ra khỏi đó, trong số đó có Tang Tiểu Tình! Cô đã say đến mức không biết gì, gần như là nằm gục trong vòng tay một người đàn ông lạ. Bàn tay của người đàn ông này không thành thực chút nào, chốc chốc lại thò vào áo Tiểu Tình, sờ lưng cô.
Hải Châu nhặt lên một hòn gạch dưới đất, cầm trên tay, không nói một lời mà tiến đến đập vào đầu gã đó…
3
Hải Châu và Tiểu Tình chia tay, đối với bố mẹ Hải Châu mà nói đây đúng là chuyện vui không gì bằng. Nhưng Hải Châu suốt ngày say xỉn như thế này cũng khiến họ vô cùng lo lắng. Mẹ Hải Châu an ủi mình: Sựsa đọa của con trai chỉ là tạm thời, mấy hôm nữa sẽ lai bình thường. Kết quả, mấy hôm sau không những không bình thường mà còn nhận được điện thoại của đồn công an:
- Xin hỏi có phải là người nhà của Trương Hải Châu không? Xin hãy đến đồn công an, con trai bà đánh nhau với người khác.
Lúc ấy mẹ Hải Châu không đứng vững được nữa. Lúc Trương Kiếm Long dìu vợ đến đồn công an thì người bị thương đã được đưa đến bệnh viện chữa trị. Tiểu Tình ôm hai tay, thu mình trên chiếc ghế sofa trong góc tường, cô đã tỉnh táo hơn, ánh mắt ẩn chứa vẻsợ hãi.
Hải Châu ngồi trên ghế, sắc mặt nhợt nhạt, đầu tóc rối bù nhưng vẻ mặt rất bất cần. Thấy bố mẹ đến, anh nở nụ cười rất kì lạ:
- Cái thằng đáng chết ấy, ức hiếp người phụ nữ của con!
- Con, con… - Mẹ Hải Châu một tay chỉ vào mặt con trai, một tay ấn ngực không nói lên lời.
- Bố, bố cũng thật lạ. Mẹ con bị bệnh tim, bố còn đưa mẹ đến đây làm gì…
“Bốp” một tiếng, Hải Châu vẫn chưa nói hết câu thì đã bị Trương Kiếm Long tát cho một cái. Mẹ Hải Châu chạy lại bảo vệ con trai:
- Ông đánh nó làm gì! Có chuyện gì không thể từ từnói được sao! - Mẹ Hải Châu ôm con gào khóc. Hải Châu đứng thẳng lưng, mím chặt môi, vẻ mặt rất cứng rắn.
- Mẹ, con muốn lấy Tiểu Tình. - Hải Châu nói từng câu từng chữ, giọng nói rất nhẹ nhưng rất rõ ràng. Bốmẹ Hải Châu nghe rồi quay sang nhìn nhau, không biết phải làm thế nào. Tiểu Tình đang ngồi thu mình trong một góc phòng cũng sững sờ, nhìn Hải Châu chằm chằm như không dám tin vào mắt mình. Cô không nói gì, chỉ nhìn anh như thế, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
May mà vết thương của người bị đánh không nặng lắm, chỉ bị thương ngoài da, khâu vài mũi là được về. Khi nghe nói người đánh là con trai Trương Kiếm Long, anh chàng này tỏ ra vô cùng vinh hạnh, không những không bắt nhà Hải Châu đền tiền mà còn ra sức nhận lỗi, mong Hải Châu đừng bận tâm đến chuyện này.
Giải quyết xong chuyện của Hải Châu thì trời cũng gần sáng. Sau khi đưa vợ về nhà nghỉ ngơi, Trương Kiếm Long vội vàng đi làm. Bận rộn suốt một đêm, bây giờ cảm thấy rất mệt mỏi.
Trương Kiếm Long chỉ thất bùi ngùi, năm ấy sửa thiết bị điện trong phòng máy, ba ngày chỉ ngủ sáu tiếng, vẫn khoẻ như vâm. Bây giờ thì sao? Tuổi tác đúng là không tha cho ai. Ông vội vàng lái xe đến công ty, thấy vẫn có thời gian nắm nghỉ trên ghế sofa một lúc. Nhưng lúc nằm xuống thì lại không ngủ được. Ông nghĩ đên Diệp Thuần? Bây giờ cô đang làm gì? Chắc là vẫn đang ngủ.
Nghĩ đến đây, Trương Kiếm Long không kìm được mỉm cười, đúng là một cử chỉ dịu dàng. Sau đó lại nghĩ đến Hải Châu và Tiểu Tình, chuyện tình cảm luôn khiến người ta đau đầu, bậc làm cha làm mẹ càng ngăn cấm thì càng không được.
TTT
Để chuẩn bị cho hoạt động, mỗi ngày Tiểu Tình gọi cho Thành Cương tám cuộc điện thoại, ban đầu là khách sáo nhờ anh giúp, sau đó nói trắng ra có thể chia cho anh hoa hồng. Cuối cùng Thành Cương thở phào, nói với Tiểu Tình:
- Tiền hoa hồng thì thôi, Tiểu Tình, anh lại còn không biết tình hình ở tòa soạn của chúng ta sao? Cho chút tiền hoa hồng không đủ ăn một bữa cơm hẳn hoi. Em yên tâm, anh nhất định sẽ cố gắng hết sức, nhưng anh cũng có một chuyện muốn làm phiền em… Thành Cương cố tình nói nửa vời.
Tiểu Tình sốt sắng nói:
- Anh nói đi, chỉ cần em có thể làm được, dù có phải lao vào nước sôi lửa bỏng cũng quyết không từ.
Thành Cương chần chừ một lúc rồi mới mở miệng:
- Ừm… cô gái tên Phan Lộ Lộ ở công ty anh, em gặp rồi đấy. Cô ấy muốn chuyển việc, bây giờ tòa soạn có cần người không? Em xem có công việc nòa thích hợp thì sắp xếp giúp cô ấy.
Tiểu Tình hỏi dò:
- Cô gái ấy là họ hàng của giám đốc Thành?
- Không phải không phải, chỉ là bạn thôi. - Thành Cương vội vàng giải thích.
- Được được, em nhất định sẽ hỏi thăm giúp. - Lúcấy Tiểu Tình đã hiểu.
Trên thế giới này không có tình yêu vô duyên vô cớ. Nếu Thành Cương không có ý đồ với người khác thì sẽkhông dễ dàng giúp đỡ cô ta, có hi sinh nhất định phải có báo đáp. Còn về công việc thì cũng là hôm nay anh giúp tôi, ngày mai tôi giúp anh, mọi người đề phòng lẫn nhau, phụ thuộc vào nhau, duy trì sự cân bằng biến thái.
- Tiểu Tình em thật tốt, thú thực, hồi mới đến Kim Thành, hằng ngày đi làm không được nhìn thấy em, thật sự anh thấy rất không quen. - Thành Cương bắt đầu than thở.
- Phan Lộ Lộ có yêu cầu gì với công việc không? - Tiểu Tình nhanh chóng chuyển chủ đề.
- Ừm… gần nhà, không phải làm thêm, không phải đi công tác, không phải tiếp khách, không phải là thư kí trợ lý, không phải tiếp xúc nhiều với sếp… - Thành Cương nói không ngớt.
Tiểu Tình nghe mà thấy da đầu tê nhức:
- Trời ơi, có công việc nào như thế sao? Có thể giới thiệu cho em đi làm được không?
Thành Cương bật cười:
- Haha, em đừng căng thẳng, anh đùa chút thôi. Tóm lại là công việc nhẹ nhàng một chút, đơn giản một chút, con gái mà.
Tiểu Tình không còn gì để nói. Bây giờ ngay cả làm bà chủ cũng phải không ngừng học tập tạp chí phụ nữ, làm gì có công việc nào vừa nhẹ nhàng vừa đơn giản? Sau khi cúp máy, Tang Tiểu Tình báo cáo tình hình với trưởng phòng Triệu:
- Tóm lại, nếu trưởng phòng có thể sắp xếp cho cô gái này một vị trí thì Thành Cương cũng đồng ý giúp chúng ta có được cơ hội quảng cáo.
Trưởng phòng Triệu suy nghĩ một lúc rồi đập bàn:
- Cứ nói là tòa soạn của chúng ta tuyển nhân viên văn phòng, bảo cô ta đến!
Tiểu Tình sững người:
- Thế cũng được sao?
- Có gì mà không được? Nhân viên văn phòng một tháng 1.200 tệ, một năm mới có 14.400 tệ. Nếu công ty Kim Thành đăng hai mươi vạn quảng cáo, cô gái này không đi làm tôi cũng cho cô ta tiền!
Tiểu Tình thầm thốt lên trong lòng, xem ra một người có thể làm lãnh đạo được không phải là chuyện dễ. Cách tính này mới thật anh minh.