- Khải Hoàn Thành, thích lắm, anh nhìn này. - Tiểu Tình gửi trang web cho Hải Châu.
Một lúc rất lâu không thấy bên kia có động tĩnh gì, có lẽ đang đọc quảng cáo giới thiệu. Sau đó, anh nhắn lại hai câu cộc lốc:
- Gần đường, ồn lắm.
- Thôi, xin đi ngày Trương, ngài ở Canada lâu quá rồi đúng không? Ở nước Trung Quốc của chúng ta, muốn mua nhà không gần đường thì chỉ có ở ngoài vành đai thôi. Buổi sáng tìm quán bán bánh nướng, bán quẩy cũng phải lái xe nửa tiếng, anh thích sống như thế sao? - Tiểu Tình bắt đầu tức giận.
- Liên quan gì đến anh, dù sao anh cũng không mua. - Trương Hải Châu tiếp tục vờ ra vẻ không hiểu gì, vờra vẻ thật thà, vờ ra vẻ vô tội.
- Nhưng em muốn mua. - Tiểu Tình thầm nghĩ trong lòng, Trương Hải Châu ra nước ngoài hai năm, có thểkhông quen với cách nói vòng vo của người Trung Quốc. Nghĩ đến đây, cô quyết định nói thật. - Thực ra em đã đặt tiền rồi, bây giờ tiền trả trước còn thiếu một ít, anh có thể cho em vay được không?
- Thiếu bao nhiêu? - Bên kia hỏi.
Tiểu Tình vừa thấy có hi vọng, nhanh chóng trả lời:
- Bốn bạn. - Cô sợ anh hiểu lầm, lại bổ sung thêm - Bốn vạn nhân dân tệ.
- Haha, chúng ta không nói đến tiền, nói chuyện tiền nong ảnh hường đến tình cảm. - Bên kia bắt đầu cười nhăn nhở.
- Nói chuyện tiền nong ảnh hưởng đến tình cảm ấy à, anh đừng đánh trống lảng, hơn nữa, em hỏi vay anh chứ không hỏi xin!
- Tiểu Tình, bốn vạn nhân dân tệ cũng không phải là ít. - Trương Hải Châu bắt đầu nghiêm túc nói.
- Em chỉ vay nóng thôi, cuối năm có tiền thưởng em sẽ trả anh. Em đặt tiền rồi, nếu trong hai tuần không nộp khoản trả trước thì sẽ mất số tiền đặt cọc này. - Tiểu Tình vội vàng giải thích.
- Em này, chưa có đủ tiền trả trước, sao em dám đặt cọc tiền? - Trương Hải Châu dịu dàng thẩm vấn.
- Chẳng phải vì em thấy căn nhà ấy rất đẹp sao? Bây giờ giá nhà đắt như vậy, sau này chắc chắn sẽ vẫn tăng. Em nói cho anh biết, bây giờ nhà trong nước rất sốt, mỗi ngày một giá. Em muốn mua trước, sau này kết hôn chẳng may không có nhà thì cũng có thể sống ở đó. - Tiểu Tình nói rất rõ ràng.
- Tiểu Tình, anh nói với em này, giá nhà không thểtăng mãi được. Ở Mỹ, Canada và rất nhiều nơi khác ởChâu u, giá nhà đang giảm đây này. - Trương Hải Châu cũng giống mẹ Tiểu Tình, bắt đầu triển khai thảo luận về xu hướng của giá nhà.
- Em nộp tiền đặt cọc rồi, thảo luận vấn đề này cũng vô nghĩa, bây giờ em chỉ thiếu bốn vạn.
- Anh vẫn còn đang đi học, làm gì có tiền cho em vay, tiểu thư. - Trương Hải Châu nói mà không hề suy nghĩ. - Em xem xem có thể trả lại nhà được không? Lo gì không có nhà, sau này anh về nước, chúng ta sẽ cùng nhau mua. Nhà nhỏ chúng ta không xem, muốn mua thì mua nhà to. Em yêu, sao em không nói gì, giận rồi à? Ngoan nào, anh muốn tốt cho em mà. Nếu thật sự em muốn mua thì cũng không phải vội vàng ngày một ngày hai. - Thấy Tiểu Tình không trả lời, đầu bên kia bắt đầu xoa dịu.
- Thế thì thôi. - Tiểu Tình giống như quả bòng xịt hơi, nhìn những dòng chữ sdiuj dàng nhảy nhót trên màn hình máy tính, cô không muốn nhúc nhích. Khoảnh khắc này cô thấy rất buồn. Người đàn ông này có thể nhảy xuống sông vì cô, vì sao lại không muốn cho cô vay một ít tiền? Cô không thể hiểu được. Xét từmột góc độ nào đó, một người đàn ông có muốn tiêu tiền vì phụ nữ hay không có thể chứng tỏ tình yêu của anh ta với người phụ nữ đó có sâu đậm hay không. Tiền tốt hay người tốt? Yêu sâu sắc thì là người tốt, yêu chưa đủ dĩ nhiên là tiền tốt. Bây giờ mình vẫn chưa tiêu tiền của anh ta mà đã thế này rồi, không biết trong lòng anh ta nghĩ gì.
Thấy con gái buồn rầu ngồi trước máy tính, mẹ Tiểu Tình đắc chí đổ thêm dầu vào lửa:
- Thế nào? Thằng bạn trai kia của mày cũng không cho mày vay tiền đúng không? Bây giờ đi du học nước ngoài cũng không phải là hiếm, bác Vương làm cùng xưởng với bố mày còn cho con đi du học New Zealand kia kìa, bỏ ra gần ba mươi vạn. Bác ấy bán cả nhà đi rồi. Mày nói xem loại con cái chỉ biết làm khổ bố mẹ nhưthế thì làm nên trò trống gì?
- Nhà Hải Châu rât giàu, căn nhà của người ta ở nước ngoài, phòng vệ sinh còn rộng hơn phòng ngủ nhà mình.
- Hứ, giàu như thế sao không cho mày vay tiền? Lúc có tiền có thể thử thách con người. Mẹ thấy nó chẳng thật lòng gì với mày, giải tán đi.
Tiểu Tình vô cùng tức giận, “cạch: một cái gấp máy tính lại”
- Con thích thế, có bị thiệt con cũng chiu. - Cô khoác áo rồi đi ra ngoài, đóng sầm cửa lại.
- Mày không ăn cơm à? - Giọng nói của mẹ vọng ra ngoài.
- Không ăn! Ngửi đủ rồi. - Tiểu Tình hét lên.
Đúng lúc ấy cô gặp bác Vương xách làn thức ăn vềnhà. Nhìn thấy dáng vẻ tức tối của Tiểu Tình, cái tính thích quản chuyện thiên hạ của bác lại bùng phát:
- Sao thế Tiểu Tình, có phải là cãi nhau với bạn trai không?
- Không ạ. - Mặc dù Tiểu Tình bực tức trong lòng nhưng trước mặt người ngoài vẫn giấu đi.
- Thế thì làm sao? Nói ra xem nào, đừng giữ trong lòng. - Bác Vương muốn hỏi đến cùng, không chịu buông tha.
- Thật sự không có gì, không có gì ạ … - Tiểu Tình gượng cười, chuẩn bị quay người đi xuống.
- Có gì ấm ức thì nói ra cho dễ chịu, có phải là gặp chuyện gì không dám nói với mẹ không?
Đột nhiên, vẻ mặt của bác Vương lộ vẻ gì đó rất kì lạ. Bà ta giống như thám tử, nhanh chóng liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói:
- Tiểu Tình, không phải cháu có thai đấy chứ?
Tiểu Tình sống trong khu nhà này từ nhỏ, đã từng chứng kiến rất nhiều chuyện bịa đặt, ăn không nói có, nhưng khả nưng suy đoán chủ quan của bác Vương vẫn khiến cô phải kinh ngạc. Có thai? Thế mà bà ta cũng nghĩ ra được, có lẽ nên điều bà ta đến tòa soạn làm việc, đúng là dám nghĩ dám nói!
Thấy Tiểu Tình cúi đầu không nói gì, bác Vương càng khẳng định suy đoán của mình, thì thầm với Tiểu Tình:
- Đừng sợ, có chuyện gì cứ nói với bác, bác sẽ nghĩ cách giúp cháu! Biết chưa?
Tiểu Tình dừng bước, nhìn bác Vương chằm chằm, nhìn đến nỗi bác Vương thấy sởn gai ốc rồi mới nói từng chữ từng chữ:
- Bác có thể cho cháu vay bốn vạn được không?
Bác Vương sững người, nhìn Tiểu Tình như nhìn người ngoài hành tình, sau đó quay người bước đi, vừa đi vừa nói:
- Con bé này! Ta lấy đâu ra tiền? Không có, không có…
Thấy thân hình to béo của bác Vương biến mất khỏi cầu thang với tốc độ nhanh như chớp, Tiểu Tình không kìm được muốn bật cười. Nhưng vừa nhe răng, lại nghĩ đến bốn vạn tệ kia, cô khẽ thở dài, cười như muốn khóc.
4
Ngày hôm sau tòa soạn tổ chức cuộc họp thường lệ. Tang Tiểu Tình hoàn toàn không có tâm trạng, trong đầu đang trù tính người nào có tiền. Tính đi tính lại, kết quả: Ai cũng có tiền, quan trọng là người ta có muốn cho mình vay hay không.
- Lần triển lãm xe này, chúng ta nhất định phải nhanh chân hơn những hãng truyền thông khác, tìm gặp nhà sản xuất nói chuyện, dự toán chi phí quảng cáo của các nhà rất có hạn, mật ít ruồi nhiều, ai nhanh chân thì được hưởng, vì thế nhất định phải nhanh!
Trưởng phòng quảng cáo Thành Cương thao thao bất tuyệt, liếc nhìn thấy Tang Tiểu Tình đang để tâm trí lên tận trời mây, liền nói:
- Tang Tiểu Tình, cô thấy thế nào?
- Dạ, tôi thấy, chúng ta nên … - Ấp úng một hồi lâu, Tang Tiểu Tình nói thật - Xin lỗi, lúc nãy trưởng phòng nói gì tôi không chú ý nghe, tôi không tập trung.
Mọi người bật cười, Thành Cương sa sầm mặt xuống:
- Chẳng ra làm sao cả.
Đồng thời nháy mắt với Tiểu Tình, ý muốn nói: Phê bình cô là cho người khác thấy, đừng để bụng.
Tang Tiểu Tình thấy nhói lòng một tiếng, một ý nghĩ không hề tốt đẹp lóe lên trong đầu: Liệu người đàn ông này có cho mình vay tiền không?
Cô cảm thấy hổ thẹn và bất an vì ý nghĩ của mình, đồng thời cũng cảm thấy buồn vô hạn.
Lúc Tang Tiểu Tình mới về phòng quảng cáo, Thành Cương chính là cấp trên của cô. Hồi ấy, Thành Cương vẫn còn là phó phòng, vì quảng cáo, vì thành tích, vì thăng chức, vì tăng lương, anh ta nghĩ mọi cách kiếm tiền, thậm chí đến mức không từ thủ đoạn. Vì thế, Tang Tiểu Tình rất coi thường anh ta nhưng sống dưới mái nhà, không thể không cúi đầu. Tiểu Tình giả tạo nịnh hót anh ta, ủng hộ anh ta, đi theo anh ta.
Về sau, Thành Cương làm trưởng phòng quảng cáo. Anh ta thấy trước đây sống quá khổ sở, bây giờ là lúc thả lỏng một chút, sa đọa một chút. Thế là anh ta đổi xe mới, đồng thời bày tỏ lòng mình với Tang Tiểu Tình. Cùng nhau làm việc, lại là quan hệ cấp trên cấp dưới, Thành Cương có rất nhiều cơ hội ngầm nói với Tang Tiểu Tình: Anh ta có cảm tình với cô.
Vì chuyện đó mà Tang Tiểu Tình rất phiền muộn. Thẳng thắn từ chối? Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến công việc sau này. Dịu dàng nhận lời? Thế thì thật có lỗi với vợ người ta … cũng có lỗi với mình - Thành Cương vừa đầu trọc vừa chân vòng kiềng, thật sự là khiến người ta không thể có tình ý được.
Một cô gái không có điều kiện, không có ô dù, thậm chí không có bạn trai đứng sau nâng đỡ, đối diện với sự“tấn công” của cấp trên, ngoài cách vờ ra vẻ ngây thơthì không có cách nào tốt hơn.
Đến bây giờ Tiểu Tình vẫn nhớ vụ làm ăn đầu tiên của mình. Hồi ấy, Thành Cương giao cho cô vị khách khó nhằn nhất. Rõ ràng nói là luyện tập, thực tế là ra oai, người mới đến, chẳng phải là muốn áp đảo tinh thần? Đó là một câu lạc bộ golf ở ngoại ô. Ông chủ là người Đài Loan, ngoài miệng thì nhận lời sẽ kí hợp đồng nhưng chần chừ không thấy động tĩnh gì.
- Kiểu người này phải đầu tư thời gian! - Đây là bài học đầu tiên Thành Cương giảng cho Tang Tiểu Tình. - Hôm nay ông ta bận thì ngày mai cô đến, ngày mai bận thì ngày kia đến, ngày nào cũng đến, chắc chắn sẽ có lúc ông ta không bận.
Thế là ngày nào Tang Tiểu Tình cũng bắt ba tuyến xe bus đến sân golf. Người ta mười giờ mới đi làm, chín rưỡi cô đã đến, giương mắt nhìn cửa văn phòng của ông chủ Đài Loan, đợi để được nói với ông ta câu: “Chào buổi sáng!” - Sau đó rụt rè hỏi: “Giám đốc Vương, hôm nay ông có thời gian bàn về hợp đồng không?”
Quả thực giám đốc Vương rất bận, điện thoại di động, điện thoại bàn thay nhau “gào thét”. Nhân viên báo cáo công việc, khách hàng bàn chuyện làm ăn nhưthoi đưa. Trong lúc bận rộn, giám đốc Vương bớt chút thời gian tươi cười với Tiểu Tình: “Quảng cáo à, chúng tôi vẫn cần phải suy nghĩ, bàn bạc”.
Thấy Tang Tiểu Tình ngày nào cũng đến sân golf mà không kí được hợp đồng, Thành Cương lại dạy cô chiêu thứ hai: “Khóc, cô hãy khó trước mặt ông ta! Đàn ông mà, thấy phị nữ khóc sẽ mềm lòng.”
Tang Tiểu Tình thầm chửi rủa trong lòng: Tôi không phải diễn viên, bảo khóc là có thể khóc được. Do dựmột hồi lâu, cô nói với Thành Cương:
- Tôi … e là tôi không khóc được.
- Cô hãy thử nghĩ đến những chuyện đau lòng như: Ông bà nội cô đã có ai qua đời chưa? Cô đã từng bị bạn trai đá chưa? Uhm … cô đừng trách, tôi không có ý gì đâu. Tóm lại cô hãy nghĩ đến những chuyện đau lòng, rơi vài giọt nước mắt là OK. Ở phòng quảng cáo, cái gì cũng mặc kệ, chỉ nhìn vào số lượng hợp đồng của cô. Cho dù là mèo đen hay mèo trắng, chỉ cần thể hiện được bản lĩnh trong lĩnh vực quảng cáo thì đều là mèo tốt! - Thành Cương tẩy não cho Tiểu Tình, nói đi nói lại cũng chỉ có mỗi một ý: Thể diện là thứ yếu, tiền mới là chính.
Ngày thứ hai, đúng lúc ông chủ Đài Loan một tay cầm di động hét: - Cô chờ chút, tôi nghe điện thoai. - Một tay nhấc máy bàn nói: - Có chuyện gì mau nói đi. - Đột nhiên Tiểu Tình đứng dậy khỏi chiếc sofa trong góc, đi đế