m cô để ở trong mắt như vậy, tay cầm đũa cơ hồ khẽ run.
Theo ý cô, Dư Nhược Nhược là loại phụ nữ ngu đần rất đơn giản tinh khiết, bởi vì gia cảnh ưu việt sống an nhàn sung sướng, căn bản sẽ không có ý thức gian nan khổ cực, trị giá hệ số công kích cực thấp. Chỉ cần qua loa thả quả bom, là có thể lập tức khiến cho cô ta biến thành quả cầu bị nổ tung, nhanh chóng héo rũ xuống.
Nơi nào biết tính tình Dư Nhược Nhược lại đột nhiên trở nên bén nhọn như vậy, thật ra thì tính tình Dư Nhược Nhược bình thường quả thật không cứng rắn, hình tượng người hiền lành mọi việc đều có thể thương lượng, bình thưởng không cùng người trở mặt. Ngoài việc dễ dàng kết giao với người ngoài, cũng sẽ không dùng giọng điệu kịch liệt, ở công ty xử sự cũng là cực kỳ phải đạo.
Thế nhưng lúc này giống như là động vật bị chọc giận vẫn như cũ không biến sắc công kích, chỉ là một đôi mắt to đen như mực, nhìn chằm chằm người, làm cho người ta không rét mà run.
Thật ra thì cô ta không biết là, những thứ này đều là Dư Nhược Nhược bị nóng nảy buộc phản ứng, cô suy cho cùng là xuất thân quân nhân thế gia, di truyền chút tham muốn chiếm hữu đặc thù của tổ tiên. Hiện tại Nhan Bồi Nguyệt đã là vật sở hữu tồn tại trong tiềm thức của cô, có đóng dấu sở hữu ẩn hình của Dư thị, há có thể để cô ta mơ ước? !
Cùng Nhan Bồi Nguyệt giận dỗi huyên náo lợi hại hơn nữa, cũng là nội đấu, hiện tại gặp phải kẻ địch mạnh có ý đồ phá hoại hòa bình thế giới, nhất định phải đem đầu mâu chỉ hướng ngoại địch.
Giữa lúc loạn trong giặc ngoài, cô Dư Nhược Nhược, há có thể mềm yếu?!
Tô Lệ càng chưa từ bỏ ý định mở miệng, không tính toán với cô tiếp tục nhớ lại hồi ức: "Tôi cũng không có muốn đem những thứ đã trải qua này làm vũ khí đả thương người, chỉ là khi nhớ lại thuận miệng cảm khái thổn thức mà thôi. Không biết thời điểm sinh nhật đưa ‘Tinh quang’, A Nguyệt có còn thích không?"
"A, đôi kiếm kia đúng không? Bởi vì tôi vẫn say mê công việc, ngày ngày yêu thích không buông tay, anh ấy liền qua tay tặng cho tôi, chỉ là, thật sự không tệ đấy. Thợ khéo cùng tạo hình đều là vô cùng đáng khen ngợi, tôi và Nhan Bồi Nguyệt vì cãi cọ tuổi của nó, thiếu chút nữa thì tung nóc phòng rồi. Chỉ là thật sự phải cảm ơn cô, trước đó tôi vẫn muốn mua được, chính là quá mắc, Nhan Bồi Nguyệt cũng giúp tôi tìm thật lâu a." Dư Nhược Nhược thích ăn thịt gà, nhà hàng này làm món gà hấp muối thật sự ngon lắm. Cho nên sau khi nói hết lời này, chỉ lo vùi đầu tận lực ăn, hoàn toàn không có tinh lực lo lắng Tô Lệ đã phát điên đang suy nghĩ muốn cướp đường mà chạy rồi.
. . . . . .
Bữa trưa kết thúc, Dư Nhược Nhược toàn thắng.
Mặc dù cuối cùng Tô Lệ thật sự sắc mặt trắng bệch rời đi, không thể làm gì khác hơn là cô đi trả tiền, nhưng trong lòng của Dư Nhược Nhược, cũng là có chút hả hê.
Muốn cùng tôi giành, không có cửa đâu!
Lúc xế chiều coi lại ngày nghỉ, cô tổng cộng có mười bốn ngày nghỉ đông để tính toán, đây thật sự là một chuyện hả lòng hả dạ, Dư Nhược Nhược mãi cho đến khi tan việc, cả người cũng là cảm giác nhẹ nhàng, vui vô cùng.
Lúc tan tầm, Yên Tĩnh gọi điện thoại tới đây: "Mình buổi tối phải đi Hongkong không có cách nào chứa chấp cậu, tự cậu về nhà, cùng Nhan Nhan hảo hảo chung đụng, nghe người ta giải thích thật tốt, đừng động tý thất khiếu liền bốc khói."
Cô thế này mới ý thức được, tiêu diệt tình địch, lấy được nghỉ đông có thể cùng Nhan Bồi Nguyệt về Bắc Kinh đón lễ mừng năm mới, lại thiếu chút nữa quên mất, Nhan Bồi Nguyệt, là một tên khốn kiếp. . . . . .
Mà giờ khắc này, Nhan Bồi Nguyệt cũng đã biết rõ chân tướng rồi.
Anh buổi tối ngày hôm trước ngồi ở trên ghế sofa đến lúc mặt trời hiện ở phía chân trời, trong lòng vẫn như cũ là giống như chất đống rơm rạ, rối bời thật lâu.
Ngồi ở trước máy vi tính thấy tài liệu ở mặt bàn thì mới sơ lược biết được.
Tên đã bị Dư Nhược Nhược sửa lại, hiện tại gọi là" Nhan Bồi Nguyệt khốn kiếp " . . . . . .
Bên trong vẫn là những thứ đó, những thứ hình ảnh, ghi âm đó. . . . . .
Nhan Bồi Nguyệt đột nhiên cũng không buồn bực, cũng không tức giận. Chỉ là gọi điện thoại: "Lý doanh trưởng, thuộc hạ của cậu phần lớn những người lính không khỏi quá kém cỏi, tháng này dã ngoại thực huấn, tiểu đoàn các cậu liền đến đây đi, còn nữa, nghỉ đông của mỗi người tước mất một ngày."
Hừ, người lớn như thế rồi, làm chuyện này cũng không chắc chắn như vậy, vẫn là một thằng nhóc không biết làm gì để lại hậu quả lưu lại chứng cớ gây án.
Anh Nhan Bồi Nguyệt người lãnh đạo này, có phần không biết cách lãnh đạo rồi.
Thừa dịp đối phương vẫn còn ở trong khiếp sợ, tiếp tục buông lời: "Cậu qua đây theo tôi uống một chén."
Lý Kiến sáng sớm liền nghe ra không ổn, nói mua túi lớn bia, run rẩy gõ cửa: "Đoàn trưởng, đã xảy ra chuyện gì sao?"
Nhan Bồi Nguyệt đối với việc dỗ phụ nữ hoàn toàn không có biện pháp, hiện tại Ngũ Việt tên kia đã phản bội, anh chỉ có thể ôm bả vai Lý Kiến: "Này, nghĩ cho tôi mốt số biện pháp."
"Ơ?" Lý Kiến nhất thời đầu mê hoặc.
"Cậu bình thường là thế nào dỗ vợ? Thành thực khai báo đi!" Nhan Bồi Nguyệt ngước đầu một hơi uống cạn cả lon bia, là tình thế ép buộc khí phách.