i”. Hai cô bé được mời ra khỏi nhà một các suôn sẽ, Tang Du chưa kịp thở phào thì Tăng Tử Ngạo đã câu cổ cô: “Cậu là đứa chết tiệt không có lương tâm, tôi giúp cậu như thế mà cậu còn đẩy tôi vào hố lửa. Có ai đối xử với bạn bè như cậu không?”. “Chẳng lẽ cậu chưa nghe câu “bạn bè là để bán đứng” hay sao?, Tang Du chụp lấy cánh tay Tăng Tử Ngạo, “Tôi đếm ba tiếng, cho cậu cơ hội sửa đổi. Một, hai, ba…””. “Ok, buông tay rồi đấy. Chỉ muốn nhân cơ hội thân mật với cậu mà cậu cũng không thỏa mãn ước mơ nhỏ nhoi của tôi nữa, đúng là cô nàng xấu xa vô tình.” “Anh chàng xấu xa đa tình. Cậu mau về đi, chiều mai gặp nhau ở võ quán”, Tang Du đẩy Tăng Tử Ngạo ra ngoài. “Kiếp trước đúng là mắc nợ cậu”, Tăng Tử Ngạo đưa tay chặn cửa, hỏi Tang Du vẻ nghiêm túc, “Nói này nhóc, cậu và chim ngố kia đã hôn nhau chưa?” “Hả?”, Tang Du sững sờ nhìn Tăng Tử Ngạo, ngẩn ra một lúc rồi mặt thoát đỏ ửng, “Liên quan khỉ gì tới cậu” “Chưa hôn á?” Thấy vẻ mặt Tang Du như thế, Tăng Tử Ngạo vui sướng như điên, cô chưa hôn tên chim ngố kia. Có lẽ là đùa dai, nhưng phần nhiều là do thích Tang Du nên nhân lúc cô không chú ý, anh hôi vội lên khóe môi cô, chỉ chạm rất khẽ rồi cười lớn, lùi lại một bước dài, chào kiểu quân sự với cô, “Tang Du, mong chờ gian tình ngày mai”. “Đi chết đi…”, đờ người ra hồi lâu, Tang Du mới phản ứng lại, tức giận đùng đùng, tháo giày ra, ném về phía Tăng Tử Ngạo đang chạy xuống cầu thang. “Tên khốn! Ngày mai lột da cậu!” Tang Du tuy đã “quét” được Tăng Tử Ngạo ra ngoài nhưng vì nụ hôn đó mà vào phòng khách rồi cô cứ ngồi thẫn thờ trên ghế sofa rồi như sực nhớ ra điều gì đó, cô bật dậy chạy về phòng, mờ laptop ra, bật QQ lên, thấy Avatar của Chu Tiên Tiên đang sáng, thế là cô gửi một tin đến. --Trư, người như thế nào mới hôn môi em? 0y--~~ Không lâu sau đã có tin nhắn trả lời: -- Ngư??? Đương nhiên là người thích chị rồi. Có anh nào hôn chị à? \ (^o^)/ Người thích cậu? Tăng Tử Ngạo thích nên mới hôn cô? Vậy Thẩm Tiên Phi thì sao? Trong đầu Tang Du bỗng nhảy ra rất nhiều câu hỏi, thế là cô lại gửi tin nhắn. ---- == I I I Trư, chuyện đó … Nếu có một người suốt ngày xưng “anh em” với em mà hôn em, thì có nghĩa gì? 0y--~~ --\ (^o^)/ Đương nhiên là thích chị rồi, anh đẹp trai đó là ai? ---- == I I I Chị hỏi em chứ không phải em hỏi chị! Còn nữa, có một đôi nam nữ, nếu xác định quan hệ người yêu rồi, anh chàng lại không hôn cô nàng, thế, anh chàng đó có thích cô nàng ấy không? 0y--~~ ---- ¤¤ Ngư, chị đang đùa à? Làm gì có ai yêu nhau mà không hôn nhau đâu? Em và anh nhà em cứ hôn nhau suốt, xấu hổ ~ing~U///U ---- == I I I Em thật tởm! ---- U///U Có gì mà tởm chứ, ai yêu nhau đều như thế mà. Ai yêu nhau đều thế?! Câu này đã chọc sâu vào Tang Du, hình như cô và chim ngố bất bình thường thật. ---- Thế…ai yêu đều sẽ hôn à? 0y--~~ ---- Đương nhiên, khi quan hệ đủ chín rồi, còn có thể tiến thêm bước nữa. ---- Tiến thêm bước nữa? Đó là gì? 0y--~~ ---- == I I I Ôi trời ơi! Choáng, sao chị lại ngây thơ tới mức cả chuyện này cũng không biết?! Haizzz, em và anh nhà em chưa tới mức đó, em cũng đang rất tò mò đây. ---- == I I I Sự tò mò giết chết con heo em! ---- == I I I Ngư, lúc nãy đôi nam nữ mà chị nói, cô gái ấy chắc không phải là chị đấy chứ? <(“”@””)> ---- == I I I Chị ăn cơm đây, em có thể cút ra khỏi mạng được rồi. Tang Du ngã nhoài ra giường, ôm gối Hello Kitty rồi bắt đầu ủ rũ. Tuy cô vô tư nhưng chuyện trên sàn đấu hôm nay, rõ ràng cô đã cảm nhận được Tăng Tử Ngạo khác với ngày thường, vì anh chưa bao giờ nhìn cô bằng vẻ mặt đó, đáng ghét nhất là ban nãy còn hôn trộm cô nữa. Cô lấy mu bàn tay chùi môi liên tục, nghĩ lại thì, cô đã nói với anh rằng hai người chỉ là anh em tốt từ lâu lắm rồi, mà anh cũng nói sẽ không thích cô, thế nên nụ hôn đó, chắc chỉ là đùa dai thôi. Nhất định là khi biết cô và chim ngố chưa hôn nhau nên mới trêu chọc cô, nhất định là thế. Nghĩ đến chim ngố, cô càng ủ rũ, theo lời Chu Tiên Tiên, cô lại càng thấy tuyệt vọng. Sau khi hai người xác định mối quan hệ, Thẩm Tiên Phi nhiều nhất cũng chỉ nắm tay, khoác vai, có lúc ngay cả nói chuyện cũng không nhìn vào mắt cô mà cứ nhìn chằm chằm vào đôi dép lê hình Hello Kitty. Dép lê đẹp hơn cô sao? Túm lấy cái gối mèo trước mặt, Tang Du căm tức đấm nó mấy cái, lần đầu tiên, mèo không phải là bạn bè thân thiết của cô, mà là tình địch giả tưởng.