u có biết đêm qua kiểm tra phòng không?“ Ba con quạ trước mặt ồn áo quá, cô buồn ngủ rũ rượi, cô muốn lên giường ngủ. Đứng phắt dậy, Tang Du gạt hết ba gương mặt đang chụm lại gần, nheo nheo mắt rồi đi và khu nhà với dáng đi ưỡn ẹo của một con rắn. Không biết ngủ bao lâu rồi, lúc Tang Du mở mắt ra thì đã hơn sáu giờ tối, cô ngủ gần mười hai tiếng đồng hồ. “A, rơi gối rồi, cổ đau quá đi mất.” Tang Du xoay xoay cổ, xuống giường, chuẩn bị đánh răng rửa mặt, nhưng lại thấy Tư Tư, Sa Sa và Sơ Sơ đang sa sầm mặt ngồi bên cạnh bàn, gương mặt ba người cứ như bị ai đánh vậy, cô không nén được cười, “Ha, ba cậu kỳ quặc quá, thì ra còn có người xui xẻo hơn tớ, cùng lúc bị đập trong đêm Bình An, o sưng mắt thì cũng sưng mặt”. “Tang Du…” ba người lập tức bổ nhào đến Tang Du như sói vồ mồi, kết quả là lại bị đạp văng ra trở lại. Sau đó, cuối cùng Tang Du cũng sắp xếp lại mọi chuyện, vì sang nay ba người xuống dưới đón cô, làm phiền cô đang ngủ nên mới bị cô đánh ra nông nổi đó, dẫn đến việc hôm nay là lễ Noel mà cũng không thể nào ra ngoài “làm trò gì đó” với bạn trai được. Đáng đời, ai bảo vô nhân tính. Tang Du nhìn ba cô bạn khuất phục dưới “uy vũ” của mình, ném cho họ mỹ phẩm mà hôm qua cô đã mua tặng,xem như bù đắp cho sự tiếc nuối của ba cô vì không thể ra ngoài chơi hôm nay. Khi ba cô nàng biết được vì mấy câu nói của Thẩm Tiên Phi mà Tang Du suốt đêm không ngủ để đi nối tóc, ai cũng đơ đẫn đứng nhìn cô, sững sờ đến nỗi mãi không nói được gì. Một lúc sau, Sơ Sơ ngồi xuống trước mặt Tang Du, e dè hỏi:”Tiểu Du, có phải cậu đã thích Thẩm Tiên Phi thật không?’. “Hử?” Tang Du nghi ngờ nhìn Sơ Sơ, tại sao cô bạn lại đột ngột tỏ ra nghiêm túc như thế. “Tiểu Du, không phải các chị em đây nói xấu cậu, nhưng nếu không phải bị quỷ ám thì cậu thích anh ấy thật rồi”, Tư Tư lấy một cái gối ôm hình mèo Hello Kitty đập vào đầu Tang Du. “Ban đầu tớ chỉ nghĩ là cậu giống những đứa con gái khác, chỉ thích mới lạ. Nhưng chuyện này đã qua lâu rồi mà hứng thú với anh ấy của cậu không những không giảm mà cả đêm không ngủ, sửa soạn bản thân đến nỗi trở thành một người khác vậy.chẳng lẽ không phải là thích anh ấy thật rồi sao?”, Sơ Sơ nói. “Tiểu Du, sao cậu đần mặt ra thế? Nói câu gì đi, có phải cậu thích anh ấy thật không?”, Sa Sa cuống lên. Trong tích tắc đầu óc cô như đông đạc lại, Tang Du cứng người bất động. Sao cô có thể thích cái tên đáng ghét đó chứ, sỡ dĩ cô làm thế là vì muốn trả thù thôi, làm sao thích anh ta được, thích anh ta đúng là bị quỷ ám thật! Nhưng không hiểu vì sao mà gò má cô mỗi lúc một nóng lên giống như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Cô nghĩ chắc chắn mình đã bị ba cô nàng kia làm cho cuống lên rồi, vì không thể nói với họ rằng cô muốn trả thù nên mới làm thế được. “Trời ơi, Tiểu Du, cậu thích Thẩm Tiên Phi kia thật á, xem mặt cậu đỏ như đít khỉ kìa, mất mặt chết đi được”, Tư Tư lấy đầu meo úp lên mặt Tang Du. “Toi cậu rồi, hết thuốc chữa rồi, gia nhập nhóm mê trai đi”, Sa Sa hùa theo. Sơ Sơ kéo đầu mèo ra, thở dài:”Thích thì thích, nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý đó, từ khi anh ấy vào đây học cho đến hiện nay thì chưa có nữ sinh nào thành công cả. Cậu có thể bức anh ấy phải ra ngoài ở, cũng xem như một dạng ‘’thành công” rồi.
Lễ Giáng Sinh điên cuồng qua chưa mấy ngày đã tới Tết dương, Tết dương trôi qua xong lại đến kỳ thi cuối kỳ, vô tình, không khí trong trường không còn thoải mái tự do như lúc vào học, mọi người đều ngoan ngoãn vùi đầu gặm sách, chuẩn bị thời khắc lao đến “nơi thụ hình”. Mỗi buổi trưa, Thẩm Tiên Phi vẫn lấy xong cơm rồi về phòng ăn, vì thời tiết lạnh nên mỗi lần về đến nơi, cơm canh đã nguôi lạnh cả, anh đành lấy nước nóng đổ vào ăn. Như thế tuy hơi phiền phức, hơi đau khổ, nhưng có thể trốn tránh được thần Dịch Bệnh. Lúc gần đến ký túc, anh nhìn thấy nam sinh qua lại khá đông, ai cũng cười hớn hở không biết là đang nói cái gì, không khí khác hẳn thường ngày khi anh về, trong lòng ngân vang tiếng chuông cảnh báo, anh bỗng linh cảm không lành. Không thấy Tang Du, anh thấy yên tâm hơn, rảo bước nhanh về phía khu nhà. “Thẩm Tiên Phi!”, một giọng nói quen thuộc nhưng không chắc chắn lắm vang lên bên tai anh. Anh chậm rãi quay lại, cách đó vài bước, một cô gái tóc xoăn dài mặc áo khoác trắng đứng dưới gốc cây, anh ngẩn người, sau khi ngắm kỹ gương mặt tươi cười đó, anh bỗng thất thần trong tích tắc.
Nhìn vẻ mặt sững sờ của Thẩm Tiên Phi, Tang Du cười nhẹ, tiến đến gần anh. Khóe môi khẽ nhướn lên, đôi mắt đẹp mê người trong vắt như nước, song mắt lay động càng thêm yêu kiều. “Ồ, chuyện đó… cũng không có chuyện gì đặc biệt, em chỉ muốn thăm anh”, cắn môi, hàng mi dài của Tang Du khẽ chớp. Khẽ nuốt nước bọt, nhất thời Thẩm Tiên Phi không biết phải nói gì, anh khẽ ho một tiếng rồi quay mặt đi, hướng ánh mắt về nơi khác. Vốn dĩ khi nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Thẩm Tiên Phi, Tang Du đã có phần vui mừng, nhưng thấy anh đối phó bằng sự im lặng, còn quay mặt đi, khiến trái tim Tang Du bỗng thấy nhói đau kỳ lạ. Dần dần, gương mặt đang tươi cười xuất hiện vẻ buồn bã, bất giác cô mím chặt môi. Cô thật sự không hiểu đã sai sót ở đâu, cô làm theo y như lời anh nói, tóc đã dài ra, y phục rất thục nữ, ngay cả giọng nói cũng trở nên nhẹ nhành, dịu dàng, chỉ sợ hơi lớn tiếng một chút sẽ khiến anh sợ hãi bỏ chạy. Cho dù là ai thì thấy cô thay đổi như vậy cũng sẽ ngạc nhiên vừa mừng rỡ, cũng hết lời khen ngợi. chỉ có anh sững sờ trong tích tắc mà thôi, rồi vẫn vẻ mặt ngốc nghếch,lạnh lùng đó. Cắn môi, cô hít một hơi dài, thật sâu rồi từ từ mở miệng “Xin lỗi, anh cứ lên ăn cơm, cơm nguội cả rồi, hôm khác… hôm khác em lại đến tìm anh’, nói xong, cô buồn bã quay người bỏ đi. Thẩm Tiên Phi ngồi trước bàn, vẫn là bữa trưa anh hay ăn, nhưng lần này lại cảm thấy bữa ăn như cả thế kỷ. Anh không kìm nỗi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dừng ở gốc cây trước khu nhà kia. Đêm đó anh chỉ nói bừa thôi mà cô ngỡ là thật. Tuy anh sững sờ vì sao chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà cô lại nuôi được mái tóc dài như thế, cho dù là tóc giả, nhưng phối hợp với áo khoác trắng như tuyết, dáng vẻ xinh đẹp kiều diễm đó, thực sự rất hợp với cô. Trong khoảnh khắc, dường như anh nghe thấy trái tim mình đập “thình thịch’ không ngừng. Thậm chí anh không dám nhìn cô, chỉ có thể chọn cách trốn tránh. Hôm nay giọng nói của cô rất hay, trầm trầm, nhẹ nhàng, dịu dàng, dễ chịu hơn nhiều so với lúc trước chưa gì đã hét “Thẩm Chim Ngố”. Điều đó khiến anh nhớ đến đêm Bình An, trên xe buýt, bộ dạng hung tợn của cô chọc cho cô nàng kia tức điên phải xuống xe, hoàn toàn là hai người khác nhau, thật không biết cô làm cách nào được như vậy. Nơi mềm yếu nhất trong lòng như bị thứ gì đó chạm phải, khóe môi anh bất giác cong lên thành một nụ cười rất nhẹ. “Ôi ôi ôi tôi bắt gặp anh chàng đẹp trai ngây thơ nhất khoa mỹ thuật thương mại chúng ta đang cười trộm nhé. Bữa cơm này ăn mãi vẫn chưa xong, không giống tác phong của cậu, nhất định là đang nhớ đến Bá Vương Hoa của cậu có đúng không?” Vương Hạo phòng kế bên bỗng hét toáng lên. Lý Thần Hy nhảy xổ đến:”Bá Vương Hoa cái gì? Cậu không thấy hôm nay cô ấy ăn mặc thế nào à? Giống hệt một đóa hoa bách hợp thuần khiết ấy” . “Trước kia cảm thấy Bá Vương Hoa rất cá tính, ai ngờ chuyển sang bộ dạng thục nữ rồi, giống hệt con mèo gợi cảm này, siêu thuần khiết”, Vương Hạo cầm một con Hello Kitty lên so sánh, rồi hôn chụt một cái. “không thấy các cậu vớ vẫn lắm à?” Cơm đã nguội ngắt, lại bị Vương Hạo quấy rối, Thẩm Tiên Phi càng không muốn ăn nữa. Vương Hạo chồm đến cản đường anh:”A Phi à, rốt cuộc cậu có thích người ta hay không, nếu cậu không thích thì người anh em này sẽ theo đuổi đấy” Thẩm Tiên Phi lườm Vương Hạo một cái, khẽ đẩy cậu ta rồi đi về phía bể nước. Anh không hiểu nổi sinh viên bây giờ nghĩ thế nào, hình như vào đại học là phải yêu đương vậy. anh vào đại học là để học hành, chứ không phải để yêu đương. Từ khi anh hiểu biết mọi chuyện thì đã luôn cố gắng chăm chỉ học hành, vì anh có một gia đình như thế, vất vả thi đỗ vào đại học H, hơn một năm nay ngoài việc học ra thì chỉ có học, lý tưởng của anh là sau khi tốt nghiệp sẽ tìm được một công việc tốt, có thể mua được một ngôi nhà của riêng mình, đón mẹ từ phố Tây ra, híếu thảo, yêu kính mẹ, để mẹ, người đã kham khổ hơn nữa đời người, được an dưỡng tuổi già. Tang Du, cô tiểu thư nhà giàu ấy, suốt ngày rảnh rỗi buồn chán, vì cô ta anh đã phải ra ngoài ở. Hôm nay thấy cô ăn mặc hệt như Lý Thần Hy nói, giống như … giống như một đóa bách hợp trong trắng, anh thừa nhận, khoảnh khắc đó, anh bỗng thấy hồi hộp kỳ lạ, thậm chí rối bời. Cái cô Tang Du ấy, không hề biết khó khăn mà rút lui gì cả, khiến anh thật sự bối rối. Hai tay vịnh bể nước, anh thở dài, chuyện này không thể cứ thế mãi được, anh không có nhiều thời gia tiêu phí cho cô, việc anh phải làm còn nhiều lắm, anh không phải là đồ chơi cho kẻ nhà giàu thích đùa bỡn. Chắc chắn suy nghĩ trong lòng rồi, anh nhanh chóng rửa xong bát đũa, về lại phòng, chuẩn bị cho tiết học buổi chiều.