/>Cả đời không cầu gặp được nhiều phụ nữ cũng không ước sẽ gặp được một người phụ nữ tốt đến mức nào, chỉ cầu gặp được một người làm cho trái tim mình rung động, sau đó đối xử tốt với cô ấy, cả đời yêu thương cô ấy, không bao giờ rời xa nhau
Hy vọng và hiện thực chênh lệch quá lớn khiến sự thiện lương của anh như bị thủng một lỗ rất lớn, anh thở hổn hển, bật đèn lên, ánh mắt tựa hồ cũng không rõ, thuận tay ném cái gì đó, không ngừng kéo, không ngừng đập… Thậm chí ngay cả khung sắt đầu giường anh cũng lôi ra ném trên mặt đất
Tiếng động rất lớn, dì Trương vội vội vàng vàng chạy vào: “Làm sao vậy? Cháu làm sao vậy?”
Nhâm Niệm nhìn Chu Gia Trạch cơ hồ phát điên cũng không ngăn cản, ngược lại còn cười với dì Trương:
“Không có gì, dì đi ngủ trước đi, nghe thấy gì cũng mặc kệ, có cháu ở đây”
Dì Trương vẫn không yên tâm nhưng nhìn vẻ mặt kiên định của cô, từ đáy lòng bà cũng cảm thấy tin tưởng cô
Sau khi dì Trương rời khỏi, Nhâm Niệm nhặt mấy cái cốc lên đi đến bên người Chu Gia Trạch vẫn không ngừng nổi giận: “Muốn tiếp tục đập không?”
Chu Gia Trạch đoạt lấy thứ gì đó trong tay cô tiếp tục ném xuống đất
Nhâm Niệm tiếp tục đưa cho anh những thứ có thể đập, có thể ném, cho đến khi anh cảm thấy thoải mái thì căn phòng cũng trở nên bừa bãi, nào là mảnh vụn, nước đọng, quần áo…
Không còn thứ gì có thể đập nữa, ngược lại Nhâm Niệm lại nở nụ cười: “Cảm thấy thoải mái hơn chưa?”
Chu Gia Trạch trừng mắt nhìn cô không nói gì
Nhâm Niệm vốn rất dịu dàng nhưng giờ phút này lời nói lại trở nên sắc bén:
“Anh cho rằng anh đập bể những thứ này, Thẩm Tâm Dịch có thể quay trở về sao? Tôi nói cho anh biết, cho dù anh có hủy hết những đồ ở đây cô ta cũng sẽ không trở về”
Cô chỉ vào bên cửa sổ: “Cho dù anh có từ nơi này nhảy xuống, Thẩm Tâm Dịch cũng sẽ không quay về, nhiều nhất là ở trong bụng càng thêm khinh thường hành động của anh mà thôi, cảm thấy anh thật hèn nhát, cảm thấy anh thật đáng ghét”
“Cô có tư cách gì nói với tôi những lời này?”
Nhâm Niệm hừ lạnh một tiếng sau đó nở nụ cười: “Anh nói xem, vì sao sau khi anh bị thương mẹ nuôi lại khuyên anh nên quên Thẩm Tâm Dịch? Anh thông minh như thế tại sao lại không nghĩ ra. Vết thương trên tay anh nghiêm trọng như vậy, bọn họ cảm thấy rất đau lòng, dĩ nhiên sẽ liên lạc với Thẩm Tâm Dịch nhưng cô ta vẫn không xuất hiện, điều đó chứng tỏ cô ta không muốn nhìn thấy anh, cô ta không hề yêu anh nữa, những gì thuộc về anh không liên quan đến cô ta, còn anh lại giống như một thằng ngốc làm những chuyện ngây thơ để trông mong cô ta trở về”
“Cô câm miệng cho tôi”
Cô sẽ không, tựa hồ như cô đang muốn phát tiết hết những gì trong lòng mình:
“Thẩm Tâm Dịch không còn yêu anh nữa, nếu không vì sao biết anh nằm bệnh viện lại không trở về thăm anh, cô ấy đã dùng hành động để nói cho anh biết, cô ấy không còn chút tình cảm nào với anh nữa…”
Ánh mắt Chu Gia Trạch vì căm phẫn mà đỏ lên, cô nghi ngờ nếu bây giờ anh không bị thương, có lẽ sẽ bước lên đánh cô
“Cô ấy không yêu anh nữa, anh cũng biết, nếu không anh sẽ không hủy hoại bản thân mình như vậy…”
Không yêu, một chút cũng không yêu nữa rồi
Tiếng hít thở của Chu Gia Trạch dồn dập hơn: “Biến, cô cút cho tôi, câm miệng lại ngay cho tôi”
“Vì sao muốn tôi cút, bởi vì những lời tôi nói đều là thật” Cô cảm thấy mình thật không sợ chết
Chu Gia Trạch hét lên với cô:
“Cô cái gì cũng không biết, cô biết tôi yêu cô ấy nhiều lắm không? Cô biết không? Cô có biết tôi xem cô ấy như người quan trọng nhất trong đời tôi không?…”
Anh không ngừng nói: “cô biết tôi yêu cô ấy nhiều lắm không? cô biết tôi yêu cô ấy nhiều như thế nào không? cô biết tôi yêu cô ấy nhiều đến mức nào không?”
Nhâm Niệm cong khóe miệng lên, yêu nhiều cũng chỉ có thể yêu thật nhiều mà thôi
“Làm sao tôi lại không hiểu, cũng giống như tình yêu tôi dành cho anh thôi” Giọng nói của cô thật bình tĩnh
Nếu như không yêu sâu thì làm sao có thể hủy hoại bản thân như vậy? Đến cuối cùng, ngay cả chính mình cũng xem thường mình