ến, trước đây khi cùng một chỗ vì sao không thể đối tốt với anh hơn một chút, ít nhất hiện tại cũng sẽ không tiếc nuối.
Sau khi ăn xong Diệc Nam giúp rửa bát, hai người yên tĩnh đợi trong phòng bếp, chỉ có tiếng dòng nước chảy ào ào, không ai gợi chuyện trước.
Diệc Nam lau khô chén đĩa đặt lên giá, lúc này mới chậm rãi xoay người nhìn cô gái vẫn đang trầm mặc, trầm ngâm vài giây, vẫn là chủ động hỏi ra lời: “Mấy ngày nay tư tưởng không tập trung, làm sao vậy?”
Diệp Ân cử động một chút, trái tim bắt đầu nhanh chóng đập lên thình thịch, ngoài miệng lại còn gắng gượng chống đỡ: “Anh nhìn lầm rồi.”
Diệc Nam xoay người cô chống lại tầm mắt của mình, con ngươi sắc hơi trầm xuống: “Diệp Ân, đối với em nói thật khó như vậy sao?”
Hai tay Diệp Ân dính đầy bọt biển cứng ở giữa không trung, cô nhìn đôi mắt đen bóng của người con trai gần trong gang tấc, bên trong giống như tran đầy cổ vũ và chờ mong, nhưng cô có chút khó hiểu.
“Biết vì sao em lại sống mệt mỏi như vậy không? Bởi vì cho tới bây giờ chính em cũng không biết mình muốn cái gì, lại càng không hiểu chính mình thực sự quan tâm tới cái gì. Ở đây, rốt cuộc muốn cái gì?”
Lòng bàn tay Diệc Nam nhẹ nhàng che trước ngực cô, ánh mắt chuyên chú mà thâm trầm nhìn cô: “Anh một mực chờ em mở miệng, chuyện ở đỉnh núi lần trước không thèm hỏi, bây giờ thì sao? Vẫn là một chút cũng không quan tâm?”
Diệp Ân ngồi trước bàn ăn vắng vẻ, ánh nắng sáng sớm lặng lẽ theo bệ cửa sổ chiếu xuống tràn khắp gian nhà trọ, trong không gian rộng lớn như thế lại chỉ còn một mình cô.
Diệc Nam đi rồi, đêm qua sau khi nói những lời đó, vẻ mặt đông lại nói với cô một câu: “Cho tới bây giờ, trái tim anh chưa từng thay đổi, anh đang đợi em chủ động, nhưng đợi lâu như vậy, một lần lại một lần, chờ tới chỉ là thất vọng mà thôi.”
Lúc anh nói lời này nét mặt đau thương, nói chung là thực sự thất vọng về cô.
Lúc này Diệp Ân mới dần dần tỉnh ngộ, tất cả mọi việc Diệc Nam làm, có lẽ chỉ vì muốn cô chủ động một lần, anh chủ động lâu như vậy, cũng có lúc mệt mỏi.
Diệp Ân nói chuyện vụng về, đứng ở đó không biết nên biểu đạt tấm lòng của mình thế nào, dưới tình thế cấp bách chỉ liên tiếp lắc đầu.
Diệc Nam nhẹ nhàng nâng tay, ý bảo cô đừng mở miệng: “Đừng vội trả lời anh, anh không có nhiều thời gian cùng em lăn qua lăn lại, đáp án này, nói ra khỏi miệng chính là suốt đời.”
Diệp Ân có thể hiểu được ý của Diệc Nam, là anh muốn mang cơ hội cuối cùng bày ra trước mặt cô, anh và Mạch Nha không giống nhau, so với Mạch Nha bản lĩnh của anh trực tiếp quả quyết hơn nhiều.
Diệp Ân cẩn thận nghĩ tới vấn đề Diệc Nam hỏi mình tối hôm qua, rốt cuộc cô muốn cái gì? Đáp án này, mấy năm nay cũng không dao động, điều cô muốn chính là một phần tôn trọng, một phần tình cảm đơn thuần, bất kể là tình yêu hay là tình thân.
Thế nhưng lúc này, cô hình như bắt đầu dao động, theo đuổi nhiều năm như vậy, bỏ lỡ bao nhiêu phong cảnh, thậm chí vì thế trả giá rất nhiều, bỏ lỡ Mạch Nha, cũng bỏ lỡ quãng thời gian nên có hỉ nộ ái ố.
Cuộc đời cô cực kì nhạt nhẽo, sau tuổi mười sáu cô quá ngu ngốc, sống không ý nghĩa, cho dù tương lai đạt được kết quả mong muốn, sẽ thực sự vui vẻ sao? Khoảng thời gian này, cô cho rằng mình lại lần nữa mất đi Diệc Nam, mới phát hiện đối với mình mà nói anh có bao nhiêu quan trọng, lại một phần trách nhiệm tình cảm bày ra trước mặt, nếu như lỡ mất dịp tốt, sau này có thể có được phần hạnh phúc này không?
Diệp Ân suy nghĩ thật lâu, trong lòng mơ hồ có đáp án, lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho mẹ, rất lâu sau bên kia mới cầm máy, truyền đến giọng nói trầm thấp ấm áp của mẹ Kiều Chi: “Ân Ân, gọi điện có việc gì thế con?”
Diệp Ân nghe giọng nói của mẹ, tâm trạng bắt đầu trấn tĩnh, dùng sức nắm di động khiến đốt ngón tay trở nên trắng bệch, trong lòng bàn tay cũng dần dần toát ra một tầng mồ hôi mỏng: “Mẹ, con có việc muốn nói với mẹ. Con, con thích một người, con muốn được bên cạnh anh ấy.”
Trước đây cô chưa bao giờ dám kể chuyện tình yêu cho mẹ, trong tiềm thức cô luôn cho rằng họ nhất định sẽ phản đối.
Quả nhiên Kiều Chỉ nghe xong, bên kia cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng vang rất nhỏ của dòng điện giữa hai người, nhẹ nhàng chậm chạp lưu động.
Sự yên lặng trong nhất thời khiến Diệp Ân càng thêm căng thẳng, như là phóng qua đường hầm thời gian dài, hồi hộp đến mức cổ họng như bị kéo căng: “Con biết có chút đột nhiên, nhưng con không muốn lại để lỡ mất anh ấy, mẹ, con đồng ý với mẹ, cho dù như vậy cũng sẽ không ảnh hưởng —— “
Mẹ Kiều Chỉ lại không nói chuyện, mà trầm thấp cười ra tiếng: “Nha đầu ngốc, mẹ chờ đợi ngày này không biết bao lâu rồi. Mẹ đang suy nghĩ, không biết lúc nào có thể nhìn thấy bạn trai Ân Ân, không biết khi nào có thể nhìn thấy Ân Ân lập gia đình. So với những thứ khác, hạnh phúc của con càng làm cho mẹ yên tâm.”
Đây là lần đầu tiên Diệp Ân nghe Kiều Chỉ nói lời này, mười sáu tuổi năm ấy, nghe được đối thoại của ba Diệp Lâm Tây và mẹ Kiều Chỉ , cô cho rằng trong nhà này cô chỉ là cái thứ lệ thuộc mà thôi.
Kiều Chỉ nghe thấy điện thoại truyền đến tiếng khóc nức nở tinh tế, không khỏi thở dài: “Mẹ biết con rất vất vả, Ân Ân con rất cố chấp, nếu như không phải Diệc Nam, có lẽ con còn muốn cố chấp thêm nữa, mẹ chưa bao giờ biết chúng ta cho con ít cảm giác an toàn đến vậy, hiện tại con đã rõ ràng điều mình mong muốn, mẹ sao có thể ngăn cản?”
Diệp Ân có chút bất ngờ mẹ Kiều Chỉ biết tên Diệc Nam, Kiều Chỉ cười giải thích: “Lúc con không ở đây, cậu nhóc này đã tới tìm mẹ, còn nói chuyện cùng ba con, thì ra trước đây nó có đến cô nhi viện, Ân Ân, con còn nhớ nó không?”
Diệp Ân hoảng sợ không phát ra được lời nào, thực ra đối với cô mà nói chút kí ức đó quá mơ hồ, chỉ là cô không nghĩ đến cô và Diệc Nam còn có đoạn kí ức này, mà anh lại có thể không nói cái gì..
Những lời tiếp theo Kiều Chỉ nói ra càng làm cho Diệp Ân nghẹn họng nhìn trân trối, không biết nên trả lời thế nào cho tốt.
“Thời gian trước Diệp Lẫm đã xảy ra chuyện, hiện tại bác cả của con thực sự là sứt đầu mẻ trán, nghe nói là Diệc Nam ở phía sau giở trò quỷ, đứa bé này cũng quá bao che khuyết điểm. Con nói với nó, đừng làm khó dễ Diệp Lẫm, dù sao vẫn là người thân, hơn nữa sự việc cũng đã qua nhiều năm như vậy —— “
Trong điện thoại Kiều Chỉ nói rất nhiều những việc Diệp Ân không biết, ví dụ như cái gọi là đi công tác của Diệc Nam, chẳng qua là mượn cớ. Mỗi lần anh tới chỉ vì muốn gặp cô, thảo nào có lúc chỉ đợi một đêm, hôm sau đã vội vã rời đi.
“Nó thật đúng là hiểu biết con, nói con chỉ kiên cường bề ngoài, chứ thực ra lá gan rất nhỏ.” khi Kiều Chỉ nói đến đây trong giọng nói rõ ràng đang nghẹn cười, nhưng Diệp Ân thế nào cũng cười không nổi.
Nhớ tới mỗi lần anh đến đều phải thay cô kiểm tra an toàn nhà trọ, hiểm họa ngầm và đường ống điện nước, có mấy lần nửa đêm cô rời giường uống nước, còn có thể nhìn thấy hình bóng anh trong phòng bếp thay bóng đèn.
Ngược lại, trái tim Diệp Ân hết lần này đến lần khác phải chịu giày vò giữa lạnh buốt và nóng bừng, cuối cùng Kiều Chỉ nhắc nhở cô nói: “Đã xác định tấm lòng của mình, thì dũng cảm lên một chút. Mẹ vẫn thích một Diệp Ân sẽ khóc sẽ náo như hồi bé.”
Diệp Ân cúp điện thoại, trong lòng lại sông cuộn biển gầm khó có thể bình tĩnh trở lại, rốt cuộc người đàn ông này đã làm bao nhiêu việc mà cô không biết, tại sao anh lại ‘xấu xa’ như vậy, muốn cô áy náy đến chết sao?
***
Diệp Ân thu dọn hành lí lập tức về nước, một khắc cũng không dừng, trực tiếp đi tới dưới lầu nhà trọ của Diệc Nam. Ánh hoàng hôn dần dần buông xuống, thời tiết đầu thu khiến cho không khí xung quanh đều trở nên lạnh lẽo, Diệp Ân xoa có chút mỏi nhừ hai chân, một bên bất an nhìn xung quanh cửa tiểu khu, tại sao Diệc Nam còn chưa trở về?
Chưa bao giờ cô nóng lòng muốn gặp một người như thế này, thậm chí ngay cả một giây cũng không muốn chờ lâu.
Cho đến kia một bóng dáng cao ngất thon dài xuất hiện trong tầm mắt, lòng cô mới chậm rãi hạ xuống, anh vì cô làm nhiều việc như vậy, làm sao có thể cam lòng bắt anh chờ lâu, lần này, trái lại cô sẽ không dễ dàng buông tay anh.
Bóng dáng anh từ trong sương mù đầu thu chậm rãi đi đến, ngũ quan tuấn tú khắc sâu, trong mắt ánh lên những tia sáng, như là chân trời chói mắt nhất một khắc kia bắc cực tinh, chỉ dẫn cho cô từ trong bóng tối từng bước tới gần với ánh sáng…
Diệc Nam đi tới trước người cô, nhìn cô gái nghiêng đầu mỉm cười với mình, khóe môi cũng hơi nhếch lên, nhưng không mở miệng nói chuyện, chỉ kiên nhẫn nhìn cô.
Không ngờ cô gái này cái gì cũng không nói, chỉ thò tay vào túi áo lấy ra một đồ vật, thần bí nắm trong tay, còn khẽ nâng hàm dưới nhìn anh: “Có một việc, nói chung là em muốn trước anh một bước.”
Diệc Nam hơi nhíu mày, sau đó ngón tay trắng nõn của cô gái hơi mở ra, hai chiếc nhẫn kim cương kiểu dáng đặc biệt, yên tĩnh nằm trong lòng bàn tay cô.