nơi không lập tức đi xuống mà lại nhìn quanh căn nhà một lượt, cuối cùng đi vào phòng vệ sinh. Anh cúi đầu nhìn về chỗ thiếu mất một cái ly và bàn chải, bất chợt hất tất cả mọi thứ trên bồn rửa mặt xuống đất. Khi ngẩng mặt lên, Lục Lục trong gương hai mắt đỏ bừng.
Lúc Lục Lục bê cái thùng thứ hai xuống thì bạn của Quả Quả vẫn chưa đến. Cô khoác một chiếc balo cúi đầu gọi điện thoại. Lục Lục cầm chìa khóa xe ra, nói với Quả Quả: "Anh đưa em đi."
"Không cần, mười phút đã trôi qua rồi, anh không còn là bạn trai cùa em nữa." Quả Quả cúi đầu nói.
Lục Lục khàn giọng : "Quả Quả!"
Sau đó Quả Quả không để ý đến Lục Lục nữa, cúi đầu cầm điện thoại di động không ngừng bấm số điện thoại. Một lát sau, một chiếc xe jeep cách đó không xa lái tới, một người đàn ông châu Á để tóc dài từ trên xe bước xuống.
Quả Quả lập tức chạy về phía người đàn ông châu Á kia, đôi tay cô ấy ôm chặt lấy người đàn ông đó, mặt vùi vào trong ngực anh ta, lưng khẽ run.
Quả Quả khóc như một đứa bé uất ức tới cực điểm rốt cuộc cũng có thể tìm được chỗ dựa của mình. Cô vùi mặt vào trong ngực người đàn ông kia tận tình xả hết uất ức trong lòng.
Quả Quả rúc vào lòng người đàn ông tóc dài đó bao lâu thì Lục Lục cũng đứng ở bên nhìn lâu. Cuối cùng Quả Quả cũng ngẩng mặt lên, người đàn ông tóc dài quay đầu nhìn về phía Lục Lục, bộ dạng vung tay vung chân, rõ ràng là muốn xông lên đánh Lục Lục, đáng tiếc bị Quả Quả kéo lại.
Từ đầu tới cuối Lục Lục không nghe thấy Quả Quả phát ra một tiếng động nào cả, lúc cô chôn mặt vào ngực người đàn ông kia khóc cũng không phát ra tiếng, lúc ngăn người đàn ông tóc dài cũng không nói gì.
Người đàn ông tóc dài cuối cùng không nhịn được, xoay người mở cốp xe bê hai cái thùng lớn của Quả Quả bỏ vào, sau đó kéo tay Quả Quả lên xe, khởi động xe rời đi.
Sau đó thật sự là chia tay rồi, Lục Lục xoay người lên tầng.
Lục Lục biết cái tên tóc dài đó là ai, là tay ghi-ta kiêm hát chính của quán rượu. Quả Quả đã giới thiệu cho anh biết, nói anh ta là nhạc sĩ ưu tú nhất trên thế giới.
Ngày đó lúc trên đường về sau khi Quả Quả dẫn anh đi chào hỏi tất cả các bạn bè của cô, anh đùa giỡn hỏi cô: "Vậy em giới thiệu anh với bạn bè em như thế nào."
Quả Quả ôm cánh tay anh, vô cùng vui vẻ: "Lục Tiểu Lục là bạn trai tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất tốt nhất trên thế giới....."
Quả Quả nói một hơi rất nhiều từ tốt nhất, sau đó ngẩng đầu hỏi anh: "Anh có biết em vừa nói bao nhiêu từ tốt nhất không?"
"28 từ."
"Oa, Lục Tiểu Lục anh thật lợi hại."
"Không cho phép gọi anh là Lục Tiểu Lục."
"Anh Lục."
....
Buổi tối, Lục Lục nằm trên giường không ga đắp chăn không vỏ trằn trọc mãi. Không ngủ được, anh bền cầm lấy một cái gối ôm vào ngực, cuối cùng cũng nằm yên được một lúc. Nhưng cũng chỉ được một lúc mà thôi, còn chưa tới năm phút Lục Lục ném cái gối đi. Lại một lúc nữa, Lục Lục chợt ngồi bật dậy, khoác áo khoác, đi ra ngoài.
Quán rượu càng khuya càng náo nhiệt, Lục Lục chạy tới quán rượu của Quả Quả, chưa vào đến cửa mà đã nghe thấy tiếng nhạc đinh tai nhức óc rồi. Tiếng ồn đấy khiến Lục Lục cảm thấy hai lỗ tai kêu ong ong.
Lục Lục đi vào quán rượu, từ xa đã nhìn thấy Quà Quả đang ngồi trước giàn trống. Lúc anh muốn tiến lại gần, người hát chính James cầm microphone lên tiếng: "Hôm nay là ngày Quả Quả thất tình, cũng là ngày Quả Quả quay về ban nhạc. Mặc dù thất tình là một chuyện rất đau khổ, nhưng mà tôi lại muốn chúc mừng cô ấy đã rời khỏi được người đàn ông hư hỏng kia, bởi vì cô ấy đáng giá nhận được những gì tốt nhất."
Dưới khán đài vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, khuôn mặt Lục Lục bị ánh đèn nhấp nháy trong bar che khuất, tất cả cảm xúc cũng bị những tiếng vỗ tay không ngớt phủ kín.
Quả Quả bị James mời lên giữa khán đài, cô vẫn nở nụ cười sau đó cúi chào mọi người.
"Mọi người, mọi người có thể cùng tôi chúc phúc cho Quả Quả được không? Chúc mừng cô ấy đã bỏ rơi được người đàn ông hư hỏng kia để tìm người đàn ông mới tốt hơn."
Lục Lục xoay người, sau lưng anh là tiếng chúc mừng Quả Quả của những người ở đây.
Thật ra thì giây phút ấy Lục Lục cũng thầm chúc phúc cho Quả Quả. Sau đó một ngày lại một ngày trôi qua, anh càng thấy anh càng không thể chúc phúc cho Quả Quả được. Anh muốn nhìn thấy cô, anh muốn Quả Quả gọi anh là anh Lục, anh muốn mỗi sáng sớm tỉnh lại nhìn thấy Quả Quả rúc vào trong lòng anh....
Thậm chí nhiều lúc nằm mơ, Lục Lục nằm mơ thấy Quả Quả gọi anh một tiếng anh Lục. Tiếng gọi mềm mại, trong veo đó, về sau cũng chỉ có thể nghe thấy trong mơ mà thôi.
....
Sau đó anh về nước để mừng năm mới, lễ mừng năm mới năm đó của Lục Lục rất nhạt nhẽo, vừa đến mùng ba tết anh đã quay về Edinburgh.
Anh lại đến quán rượu tìm Quả Quả, nhưng ông chủ quán rượu nói cho anh biết, Quả Quả đã từ chức rồi.
Quả Quả đi rồi, Quả Quả đã rời khỏi Edinburgh, rời khỏi thành phố đẹp như bức tranh sơn dầu này. Cô giống như một khách qua đường trú tạm ở Edinburgh, sau khi để lại hạnh phúc và nước mắt bi thương cô lại tiếp tục cất bước.
Sau đó Lục Lục cũng rời khỏi thành phố này, anh sắp tốt nghiệp, anh phải trở về nước để làm việc. Lục Hoà Thước đã bố trí chức vụ cho anh, đến lúc anh phải về nước gây dựng sự nghiệp rồi.
Nhưng có một số việc vẫn nằm ngoài ý muốn, cái ngoài ý muốn đó tên là Lục Hi Duệ .
....
Buổi tối trước khi gặp chuyên gia Tần Dư Kiều không ngủ được, Lục Cảnh Diệu cũng không ngủ ngon. Sau đó hai người quyết định nằm nói chuyện cả buổi tối, đầu tiên là:
"Cảnh Diệu."
"Ừ."
"Anh ngủ chưa?"
"Chưa."
Sau một lát là:
"Kiều Kiều...."
"Em ngủ chưa...."
"Cũng chưa."
Ngày hôm sau Tần Dư Kiều ôm tâm lý như sắp lên bàn mổ đi bác sĩ Karo. Kết quả là sự thật đơn giản hơn những gì cô nghĩ nhiều. Cầm mấy lọ thuốc an thần bổ não trở về, Tần Dư Kiều không nhịn được nói với Lục Cảnh Diệu: "Thì ra đây chính là chuyên gia."
Một tay Lục Cảnh Diệu cầm tay Tần Dư Kiều, một tay cầm mấy lọ thuốc bổ não kia, trả lời: "Chuyên gia đều là ngụy trang thôi, có lẽ mẹ vợ cũng bị lừa rồi. Sau khi kết hôn chúng ta cùng nhau ra nước ngoài ôn lại chuyện cũ một chút.... Nhé?"
Tần Dư Kiều gật đầu một cái: "Cũng chỉ đành vậy thôi."
Lục Cảnh Diệu nở nụ cười.
Cách ngày tổ chức hôn lễ chỉ còn mười hai ngày, buổi tối ngày thứ mười ở lễ đường, Bạch Thiên Du gọi điện thoại cho Tần Dư Kiều. Tần Dư Kiều hôn lên môi Lục Cảnh Diệu một cái rồi vui vẻ ra ngoài nghe điện thoại.
Không tới năm phút đồng hồ, Tần Dư Kiều trở lại, không nhịn được ném di động về phía Lục Cảnh Diệu, kích động: "Lục Cảnh Diệu , anh thật con mẹ nó hay quá mà, anh .... Anh .... Anh dám đánh tráo bác sĩ Karo!"
Tiểu ngoại truyện: con dâu nuôi từ bé Đường Đường
Lần trước lúc Duệ Duệ chia bánh cho ba chị em sinh ba thiếu mất phần Đường Đường nên Duệ Duệ đã hôn lên má Đường Đường một cái. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé mềm như kẹo đường vậy, lại còn có mùi quýt Duệ Duệ thích nhất nữa.
Tiểu Duệ Duệ không chỉ hôn Đường Đường mà còn dùng ngôn ngữ lưu manh của con nít nói với Đường Đường: "Mặt cậu thơm quá, có mùi của quýt."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Đường đỏ bừng, không chỉ không đòi bánh bích quy của Duệ Duệ nữa mà còn đem bánh bích quy của mình cho Duệ Duệ.
Duệ Duệ cũng không cần, suy nghĩ một chút lại nhìn Ngưu Ngưu và Bì Bì. Sau đó lại cầm một cái bánh của Bì Bì đưa cho Đường Đường: "Đường Đường ăn đi."
Bì Bì không vui: "Đường Đường hôm nay không ăn quýt sao lại có mùi quýt được." Nói xong, không tin cũng tiến lên ngửi ngửi: "Không có mà."
Sau đó Ngưu Ngưu cũng tò mò rồi ngửi một cái: "Không có mùi quýt thật."
Buổi tối Thập Nhất đến đón vợ con, Bì Bì mách lẻo với ba chuyện này: ".... Nhưng Đường Đường không ăn quýt, sao có thể có mùi quýt được."
Sau khi nghe xong Thập Nhất nhìn về phía con gái, phát hiện con gái nhà mình bị con trai Lục gia lưu manh.
Lúc trở về Lục Gia Anh đã nói đùa với Chu Thương Thương: "Hay để Đường Đường làm con dâu nuôi từ bé của Duệ Duệ nhà cô nhé."
"Con dâu nuôi từ bé là gì ạ?" Đường Đường hỏi Chu Thương Thương.
Lục Gia Anh cười trả lời: "Chính là về sau Duệ Duệ có thứ gì tốt cũng sẽ cho Đường Đường, Đường Đường thích không?"