mấy ngày nay con cảm tháy mình giống ai không…? Là khách, con giống như khách của nhà họ Tần, cái nhà này khiến con không còn chút cảm giác thân thuộc nữa rồi.....”
“…”
“Hu hu…” Ngoài cửa truyền đến tiếng khóc nức nở của bà Tần, bà được Lục Cảnh Diệu đẩy lên lầu. Lúc anh đi cáo biệt bà Tần thì bà cụ nhờ anh đẩy lên tầng. Anh cảm thấy bà Tần tham gia vào cũng không tồi, nhưng sau khi lên tầng, Lục Cảnh Diệu phát hiện Kiều Kiều đã sửa lại kịch bản, bây giờ cô ngồi xổm khóc như đứa trẻ đòi kẹo là đang diễn vở kịch nào đây?
Ai cho phép cô khóc lóc như vậy hả???
Anh nói với cô cố gắng diễn sống động một chút, nhưng quá sống động rồi thì phải? Lục Cảnh Diệu thấy Tần Dư Kiều ngồi xổm dưới đất khóc lóc mà chỉ cảm thấy cốt tủy của mình sản sinh một chất vô cùng chua xót. Hiện giờ thứ chất chua xót đau buốt trong xương tủy anh từ từ lan tỏa, đốt lên một mồi lửa trong thân thể anh, khiến anh vừa thương vừa giận Tần Dư Kiều.
Anh vẫn đánh giá thấp tầm quan trọng của nhà họ Tần đối với Tần Dư Kiều, anh chưa bao giờ thật sự thấy nỗi bi thương và không cam lòng Tần Dư Kiều vẫn che giấu. Anh cho rằng mình đồng cảm với Tần Dư Kiều, thật ra vẫn còn lâu mới đủ.
“Kiều Kiều… Con không phải là khách, con là cháu gái ngoan của bà nội, sao con có thể là khách được…? Có phải có ai nói con là khách không?” Bà Tần chảy lão lệ tức giận nói, “Kiều Kiều, con nói cho bà nội biết, ai làm cho con khổ sở như vậy hả?”
“Ai làm cho con khổ sở như vậy…?” Tần Dư Kiều ngồi xổm dưới đất không đứng dậy nổi, cô lại bắt đầu không khống chế được cảm xúc của mình, cả người run rẩy, cảm thấy mình như con mèo con chó bị vứt bỏ, vô vọng, sợ hãi. Hơn nữa cảm giác không cam lòng tràn ngập tựa như từng con dao găm đâm về phía cô, đau đến mức khiến cô không thở nổi, “Là bà nội, là các người làm cho con khổ sở như vậy. Là ba, là bà nội…”
Bà Tần trông thấy Tần Dư Kiều khóc, cũng khóc đến không dừng được, “Tại sao lại là bà.... Sao có thể là bà chứ?”
“Cậu Lục, phiền cậu đưa bà nội Kiều Kiều xuống nhà trước.” Tần Ngạn Chi nói với Lục Cảnh Diệu đứng ở phía sau xe lăn.
Lục Cảnh Diệu mím chặt môi, không trả lời Tần Ngạn Chi, sau đó bà Tần ngồi trên xe lăn mở miệng: “Mẹ không xuống, Kiều Kiều đáng thương như vậy, mẹ nhất quyết không xuống.”
Tần Ngạn Chi thở dài, Lục Cảnh Diệu vẫn mím môi không nói lời nào, chỉ ra ngoài đóng cửa lại rồi xoay người trở lại.
“Có một số việc vì là bậc con cháu nên tôi không nói, nhưng Tần Dư Kiều là vợ chưa cưới của Lục Cảnh Diệu tôi, tôi không thể nhìn cô ấy chịu uất ức. Thực ra tôi đã muốn nói những lời này từ lúc vào nhà các vị rồi, có điều Kiều Kiều ngăn tôi lại, nó rằng không thể khiến mọi người không vui. Bây giờ dù sao Kiều Kiều cũng không vui nổi nữa, tôi sẽ nói thẳng.” Lục Cảnh Diệu nhíu mày thật chặt, sau đó đưa mắt nhìn bà Tần.
Hốc mắt của bà Tần còn đọng nước, sụt sịt cũng rất tủi thân, nhất là khi Lục Cảnh Diệu nhìn về phía bà thì càng thêm tủi khổ.
“Đầu tiên nói đến bà. Bà là bà nội của Kiều Kiều, Kiều Kiều vẫn luôn nói với tôi, ở nhà họ Tần người thương cô ấy nhất chính là bà nội. Nhưng thật sự xin lỗi, tôi không thấy bà thương yêu cô ấy được bao nhiêu. Nếu như không phải đêm 30 đó Kiều Kiều không chủ động xuống nước, có phải bà còn tỏ thái độ cho chúng tôi xem không?”
Bà Tần: “Tôi… tôi…”
Lục Cảnh Diệu khẽ nhếch khóe môi: “Có phải trong lòng bà còn trách Kiều Kiều không về thăm bà không? Nhưng sao bà không nghĩ đến chuyện mình cũng không đi thăm cô ấy chứ? Lúc ấy cô ấy mấy tuổi, còn bà bao tuổi? Bà có cần phải tính toán với một đứa trẻ như vậy không? Mẹ Kiều Kiều không phải là bà không biết, Bạch Thiên Du có tính cách thế nào? Kiều Kiều sống những ngày ở nước ngoài thế nào bà có biết không? Bà có biết lúc Kiều Kiều gặp tôi, cô ấy nói với tôi thế nào không? Cô ấy nói cô ấy không cha không mẹ. Các người có biết cô ấy ở nước ngoài mắc bệnh tâm lý hay không? Đương nhiên các vị không biết, lúc ấy bà đang bận bồng cháu mà. Còn Tần Dư Trì, tên này do ai đặt?”
“Tôi…” Bà Tần khẽ nói.
“Ngẫm lại đúng là bà.” Lục Cảnh Diệu dịu mặt lại, quay sang nhìn Tần Ngạn Chi, lúc đang định mở miệng lại bị Tần Dư Kiều ngăn cản.
“Lục Cảnh Diệu, anh đừng nói nữa.”
“Không nói nữa, có nói nữa cũng vô ích.” Lục Cảnh Diệu nhếch miệng, “Chúng ta về thôi.” Nói xong đi tới kéo Kiều Kiều dậy.
Cuối cùng sự tình diễn biến thành như vậy, người thì vẫn đi nhưng Tần Dư Kiều không còn bao nhiêu tâm tư để thu dọn hành lý, tất cả để cho Lục Cảnh Diệu chuẩn bị. Còn Lục Hi Duệ thì sao? Sau khi nhận được thông báo của ba cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.
Tần Ngạn Chi và bà Tần một người khóc, một người thở dài, Tần Dư Kiều lặng lẽ ngồi bên giường không lên tiếng, một lúc sau mới mở miệng: “Con về trước…”
“Kiều Kiều…”
“Kiều Kiều.” Tần Ngạn Chi đặt tay lên vai con gái, rốt cuộc thì từ bao giờ ông không thể cảm nhận được sự tủi thân của con gái nữa, “Kiều Kiều, ba thật sự xin lỗi, ba không đứng ở góc độ của con để suy nghĩ, ba…”
“Ba, ba không cần xin lỗi. Con nói rồi, là con quá ích kỷ nên mới cảm thấy bất công.” Tần Dư Kiều lặng lẽ quay đầu đi, sau đó cúi xuống ôm bà nội, “Bà nội, con về trước đây, con thật xin lỗi đã khiến cho bà đau lòng, bà hãy chăm sóc sức khỏe thật tốt, con có thời gian sẽ trở lại thăm bà.”
“Kiều Kiều… Bà nội sai rồi, con đừng đi có được không…?” Bà Tần vừa hoảng vừa vội, “Như vậy… Bà nội bảo đảm với Kiều Kiều, sau này Hạ Nghiên Thanh gọi bà là bà nội, bà không trả lời con bé nữa, có được không?”
Tần Dư Kiều vươn tay lau nước mắt cho bà nội: “Bà nội, bà cũng biết con cũng chỉ khó chịu trong lòng mà thôi, bà không cần vì con mà làm như vậy, là con quá nhỏ mọn.”
Tần Dư Kiều dứt lời tạm biệt, Lục Cảnh Diệu cũng đã thu dọn đồ đạc gần xong, Hi Duệ đeo túi cặp sách to đùng đi đến trước mặt cụ bà và ông ngoại, nói: “… Sau này con lại đến nhà ông ngoại chơi nhé.”
Tần Ngạn Chi muốn giữ con gái lại, nhưng làm thế nào cũng không được. Lục Cảnh Diệu này lại năng suất, một tay xách valy, một tay kéo Tần Dư Kiều, Lục Hi Duệ như sợ bị rớt lại, long ton theo sau Tần Dư Kiều một tấc không rời. Tần Dư Kiều thấy vậy rút khỏi tay Lục Cảnh Diệu, quay lại bế con trai.
Mắt Tần Dư Kiều đỏ hồng giống như con thỏ, bởi vì lời của Lục Hi Duệ mà trái tim cũng mềm như thỏ.
Tần Ngạn Chi đuổi theo sau, ngăn con gái và cháu ngoại. Tiếp đó Lục Cảnh Diệu đi ở phía trước phát hiện vợ và con trai bị ngăn cản thì quay lại muốn cướp người.
“Kiều Kiều, đừng đi mà, như vậy có được không…” Tần Ngạn Chi cố gắng thương lượng với con gái, “Ba bảo Hạ Nghiên Thanh dọn ra ngoài ở, về sau mỗi lần con trở về, căn nhà này chỉ có ba cùng… bà nội, như vậy có được không?”
Tần Ngạn Chi vẫn muốn thỏa hiệp với con gái, nhưng sự thỏa hiệp của ông lại làm tổn thương những người hiện đang sống ở căn nhà này. Lời của ông lọt vào tai Hạ Vân cùng Hạ Nghiên Thanh đi theo phía sau Hạ Vân.
“Sao có thể để Kiều Kiều đi chứ, có phải đi cũng là mẹ con chúng tôi.” Hạ Vân cười lạnh, nói với Tần Dư Trì đứng ở chiếu nghỉ, “Dư Trì, con lên tầng thu dọn lại đồ đạc đi, ba con không cần chúng ta nữa, chúng ta… bị ba các con đuổi đi rồi…”
“Nếu thật sự là vậy, chúng tôi có thể ở thêm hai ngày.” Lục Cảnh Diệu buông valy xuống, nói với Hạ Vân.
Đúng lúc này, Tần Dư Trì từ chiếu nghỉ xông tới, “Ba, con ghét ba, ba nói cô ta là chị con, nhưng chị con chỉ có một, cô ta không phải là chị con, cô ta trở về đây để cướp đoạt tài sản, con ghét cô ta…”
Tần Dư Trì còn chưa nói hết, Hạ Vân đã tái mặt, quát con trai bảo nó đừng nói nữa. Người có khuôn mặt tái nhợt y chang chính là Tần Ngạn Chi. Ông chỉ vào Tần Dư Trì hỏi: “Ai nói cho con biết là chị trở về tranh giành tài sản?!”
Tần Dư Trì bị Tần Ngạn Chi làm cho sợ hãi, còn có sự tủi thân và khổ sở của trẻ con, hốc mắt tràn ngập nước mắt nóng bỏng, chỉ vào Lục Cảnh Diệu nói: “Là anh ta…”
“Chú Tần, chú phải dạy con trai cẩn thận hơn đấy!” Lục Cảnh Diệu đứng bên cười lạnh, làm bộ chán không thèm giải thích: “Các vị đã đối xử với Kiều Kiều như vậy, Kiều Kiều không thể ở lại căn nhà này nữa, nếu không sẽ bị cho rằng Kiều Kiều ham tiền tài mới trở về. Kiều Kiều không thấy oan ức, còn Lục Cảnh Diệu tôi không chịu nổi cơn tức này.”
……
Lúc Tần Dư Kiều trở về thành phố S thì đã là bảy giờ tối. Cô không trở về chung cư Nhã Lâm mà tới vườn hoa trung tâm chỗ nhà Lục Cảnh Diệu. Sau khi về đến nhà đã ôm Hi Duệ ngủ thẳng đến nửa đêm. Nửa đêm tỉnh lại, Hi Duệ trong lòng đang ngủ rất say, còn cô thì bị tiếng động ở phòng bếp dưới nhà đánh thức.
Tần Dư Kiều rón rén rời khỏi giường, xuống nhà đi vào bếp. Lục Cảnh Diệu đang dùng chảo nướng thịt bò, Tần Dư Kiều cảm động ôm anh: “Cảm ơn…”
“Chết thật, hiểu lầm rồi, anh tự làm cho mình ăn mà.” Lục Cảnh Diệu chậm rãi giải thích.
Chiếc đèn chùm tỏa sáng khắp căn bếp, mà ánh sao rực rỡ bên ngoài tấm kính dày đặc trong đêm.
Tần Dư Kiều vẫn ôm Lục Cảnh Diệu, giọng nói buồn bã, “Cảnh Diệu, chúng ta kết hôn đi.”
Lục Cảnh Diệu sững sờ, “Đừng vội, gấp như vậy làm gì?”
Tần Dư Kiều: “Thôi vậy.”
Lục Cảnh Diệu xoay người: “Thật ra anh đã nhờ người xem ngày giờ rồi, đang định bàn với em mà.”